Gặp lại bạn trai cũ khi đang đưa con đi học mẫu giáo - 5
Cập nhật lúc: 2026-03-18 23:59:38
Lượt xem: 123
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Mấy ngày liên tiếp Đồng Đồng học đều ngoan, hề nhặng xị đòi về, khiến cảm thấy vô cùng an ủi. Nếu thằng bé bớt lảm nhảm nhắc tên "chú cảnh sát" lúc nơi một chút thì còn hơn nữa.
Chẳng Giang Vũ hạ "bùa mê t.h.u.ố.c lú" gì mà ngay cả siêu phi hiệp – món đồ chơi yêu thích nhất của Đồng Đồng – cũng thất sủng. Mở miệng là chú cảnh sát, đóng miệng cũng chú cảnh sát, cứ như thể chú của nó là siêu nhân biến hình thể lên trời xuống đất bằng.
Thấy điềm chẳng lành, cộng thêm vụ tự ý đón con , tranh thủ lúc đưa con đến trường để dặn dò cô giáo thật kỹ: tuyệt đối giao thằng bé cho lạ quen .
Cô giáo ngơ ngác hỏi : "Mẹ Đồng Đồng ơi, ý chị là cảnh sát hôm nọ ? Anh là bố Đồng Đồng ạ? Hai ..."
Phen hiểu lầm lớn !
"Cô hiểu lầm , bố Đồng Đồng . Gia đình ... thành phần phức tạp một chút." vội vàng giải thích, hy vọng cô giáo thể hiểu ý.
"À, hóa là . Hai là họ hàng , giống như nhà bé Tiểu Ái?" Cô giáo suy nghĩ một hồi hỏi tiếp.
"Đâu liên quan gì ạ, nhà với nhà Tiểu Ái giống . Cô ơi, phiền cô đừng để cảnh sát đó đón Đồng Đồng là ." nở nụ gượng gạo cầu thị.
Cô giáo cũng theo, nhưng sự hiếu kỳ của các cô giáo mầm non thì khó mà kiềm chế .
"Vâng, Đồng Đồng yên tâm, nhớ . Mà công nhận cảnh sát đó thì nghiêm nghị nhưng bọn trẻ thích lắm nhé. Tiểu Ái lúc nào cũng bảo yêu chú út nhất nhà, mấy cô giáo lớp khác còn sang đây dò hỏi xem bạn gái đấy..."
Cô giáo đỏ mặt, xem chừng chỉ các lớp khác mà ngay cả cô cũng đang "tăm tia".
"Chuyện cũng rõ lắm... Khoan , cô gì cơ? Tiểu Ái gọi là chú út?" Cái dây thần kinh phản ứng của dài, mãi mới kịp nảy .
Cô giáo ngạc nhiên gật đầu: " thế, Tiểu Ái mấy hôm nay công tác nên mới đến đón hộ."
"Ồ, là ." hình mất năm giây, đầu óc cuồng nhớ cảnh hôm đón con. Anh định gì đó với nhưng tuyệt tình lưng thẳng.
Một chút hối hận, và cả một chút vui sướng len lỏi nên . Bốn năm , hóa vẫn kết hôn.
Cả ngày hôm đó đầu óc cứ treo ngược cành cây, việc thì lơ đễnh. May mà sếp họp vắng mặt nên tranh thủ nhắn tin cho Lục Hân – cô nàng mới về nước và đang vật lộn với cơn lệch múi giờ.
"Tổ tông của ơi, thể để yên cho nhắm mắt xuôi tay một lúc ?" Lục Hân nhắn một dòng đầy vẻ cáu kỉnh.
"Giang Vũ kết hôn." phớt lờ sự than vãn của nó.
"Thế thì quá còn gì! Trai vợ, gái chồng, tối nay phi thẳng qua đó mà 'thịt' . Lúc cưới tớ sẽ mừng một phong bao thật đại." Lục Hân vẫn cái giọng đắn .
"Cậu thừa kết hôn đúng ?"
"Trời ạ, chuyện còn hỏi ? Dùng mắt mà chứ, cái bản mặt 'cấm d.ụ.c' vạn năm của Giang Vũ mà giống vợ ? Anh đúng là phí phạm tài nguyên mà, một đàn ông cực phẩm như thế mà chắc cả đời mới chạm phụ nữ đúng một , còn là ... dùng vũ lực cưỡng chế."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gap-lai-ban-trai-cu-khi-dang-dua-con-di-hoc-mau-giao/5.html.]
ôm mặt thẹn thùng. Rõ ràng đang thấy bế tắc, qua mồm nó bỗng dưng biến thành của hết.
10
"Đừng mà vẻ yếu đuối với tớ. Trong lòng còn thương thì đại , còn thì cứ việc ai nấy . Nuôi con tốn tiền chắc? Cậu kiếm đủ tiền dưỡng già ?"
"Năm đó là đá tớ!" chỉ đau đáu mỗi chuyện , cái lòng tự trọng nực của vẫn bước qua quá khứ.
"Thế thì nghĩ xem tại đá , nghĩ cho kỹ . Nghĩ thì mà hỏi chính chủ . Tớ buồn ngủ c.h.ế.t mất, tám chuyện nữa ."
vò đầu bứt tai đầy phiền não. lấy tư cách gì mà hỏi chứ? Chẳng là tự rước nhục ?
Cuối cùng cũng đợi đến giờ tan , là đầu tiên phi khỏi công ty để đón con trai yêu quý. Ở cổng trường, thấy bé Tiểu Ái một phụ nữ xinh , khí chất ngời ngời đón . Chắc hẳn đó là của bé, cô công tác về , lẽ sẽ còn gặp Giang Vũ ở đây nữa.
Nghĩ đến đó, lòng bỗng hụt hẫng lạ thường.
"Mẹ ơi, thế? Mẹ khỏe ở ạ?" Đồng Đồng ngước khuôn mặt nhỏ lên, tò mò nghiêng đầu hỏi.
xoa đầu con, mỉm : "Mẹ đang nghĩ tối nay ăn gì đây. Con ăn gì nào?"
"Con ăn suất trẻ em! Ăn xong về nhà nhanh nhé, con kể chuyện cho , ạ?" Đồng Đồng chu mỏ trò, khiến nhịn .
Tiện thể cũng chẳng tâm trạng nấu nướng, thôi thì tiệm pizza giải quyết bữa tối cho xong. Còn về chuyện kể chuyện của con, thực sự chẳng kỳ vọng gì nhiều. Chuyện trẻ con thì quanh quẩn cũng chỉ mấy con ch.ó con mèo, cùng lắm là con sói xám hung ác, mà mới mẻ .
sự thật chứng minh đ.á.n.h giá quá thấp vốn kiến thức của một đứa trẻ ba tuổi.
Ai đó cho : Trốn tìm đêm khuya, Nửa viên kẹo gầm giường, Đèn l.ồ.ng xanh đầu giường... mấy cái chuyện kinh dị là ai kể cho con trai thế hả?!
trùm chăn kín mít vì sợ, còn thằng con quý t.ử thì cứ bám lấy chăn, áp sát tai mà kể. Thấy phối hợp la hét, nó càng kể càng hăng m.á.u.
"Áaaa..." Cuối cùng chịu nổi nữa, hét lên một tiếng x.é to.ạc gian.
cảnh tượng tiếp theo mới là kinh dị nhất: Mất điện.
Trời sấm, đất chẳng mưa, cũng chẳng giờ cao điểm lễ Tết, mà tự nhiên mất điện. Đồng Đồng cũng dọa cho khiếp vía, nép sát lòng : "Mẹ ơi, con thấy gầm giường cái bóng gì ..."
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, lấy điện thoại bật đèn flash soi xuống gầm giường: "Đừng bậy, sợ c.h.ế.t khiếp đây ."
đột nhiên, từ đó vang lên tiếng đùng đùng nhịp điệu, như thể phát từ ngay gầm giường thật.
"Mẹ ơi, ai đang gõ ván giường ?"
thể chịu đựng thêm một giây nào nữa, hét lên thất thanh, bật dậy khỏi giường bế thốc Đồng Đồng lao thẳng ngoài. Hành lang đèn sự cố, ánh sáng là sợ nữa. đá tung cửa chạy , thấy hành lang đèn đuốc sáng trưng, một đám đang vây quanh hộp công tơ điện. Người ở vị trí trong cùng bóng lưng trông cực kỳ quen thuộc.