Gặp lại bạn trai cũ khi đang đưa con đi học mẫu giáo - 6

Cập nhật lúc: 2026-03-18 23:59:51
Lượt xem: 136

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

11

"Mẹ Đồng Đồng đừng sợ nhé, cầu chì nhà cháy mà. Có thanh niên sửa, loáng cái là xong ngay thôi." Bà bác hàng xóm hiền từ an ủi.

 

Tòa nhà ít hộ cư dân, đa phần cho thuê studio thiết kế, đám trẻ nghịch ngợm đồ điện máy móc hoa hòe hoa sói nên chuyện mất điện nước cũng thỉnh thoảng xảy . mỉm đáp , thấy sống bằng xương bằng thịt thế , tim mới chịu về đúng vị trí.

 

"Chú cảnh sát ơi~" Đồng Đồng đột nhiên chỉ đang sửa điện, nhỏ giọng gọi.

 

theo tay con. Thảo nào ngay cái đầu tiên thấy quen mắt, đúng là Giang Vũ thật.

 

Tách! Đèn sáng trưng trở . Mọi đồng thanh cảm ơn ai về nhà nấy. Đồng Đồng nắm lấy vạt áo , hai con vẫn im tại chỗ.

 

Giang Vũ mặc một chiếc áo ba lỗ trắng, là chiếc quần nỉ xám, qua là từ trong nhà chạy . ở đây mấy năm , một hàng xóm như thế nhỉ?

 

" mới dọn đến, ngay sát vách nhà em." Giang Vũ mỉm giải thích, hai gò má ửng đỏ.

 

"ồ" một tiếng, chẳng gì hơn. Tim đập loạn nhịp, trong đầu nảy một suy nghĩ điên rồ: Anh dọn đến đây là vì ?

 

vội vàng xách Đồng Đồng định nhà. Thà là ở nhà gặp "ma" còn hơn là đây mà mơ mộng hão huyền.

 

"Mẹ ơi, con thấy nhà ma thật mà." Đồng Đồng phản kháng, thực nó chỉ là luyến tiếc rời xa Giang Vũ thôi.

 

"Có ma thì , con khỏi hằng ngày nữa." chặn họng thằng bé.

 

" nó cứ gõ gầm giường mà~"

 

bỗng chốc mất hết can đảm. Cái âm thanh quái quỷ đó, cái tiếng gõ nhịp nhàng ván giường , dám chắc là thật chứ do tưởng tượng .

 

"Hay là để kiểm tra giúp em nhé?" Giang Vũ ướm lời hỏi.

 

"Không cần ." từ chối một cách thiếu tự tin nhất thể. vốn sợ nhất là mấy chuyện ma quỷ thần thánh .

 

"Mẹ ơi, con sợ lắm~" Đồng Đồng mếu máo, nước mắt tuôn rơi như vòi nước.

 

Thực ... cũng sợ đến phát khiếp .

 

Cuối cùng, hai con cũng gồng nổi nữa, lủi thủi sang nhà hàng xóm mới. Nhà Giang Vũ vẫn dọn dẹp xong, thùng giấy chất đống trong phòng khách chật hẹp. Trên tầng hai chỉ đặt độc một tấm nệm lớn, ước chừng thể cả năm .

 

Đồng Đồng chạy nhảy tung tăng giữa đống thùng giấy, vui sướng khôn tả. Ánh mắt Giang Vũ thằng bé dịu dàng đến mức tưởng như thể tan chảy thành nước.

 

"Đêm nay hai con cứ ngủ ở đây , xuống lầu ngủ tạm là ." Giang Vũ với , giọng điệu mang theo vài phần dè dặt.

 

"Thế thì phiền quá, chỗ của cũng chẳng chỗ mà ." quanh một lượt. là nếu chúng lên tầng, chỉ nước đất giữa đống bìa các-tông thôi.

 

"Không , ngày nhiệm vụ, đống rơm rãnh nước cũng ngủ qua hết ." Anh nhe răng , lẽ thấy thế kỳ nên vội vàng im bặt.

 

Nhìn Đồng Đồng đang chạy nhảy khắp phòng, mắt hiện khung cảnh bốn năm khi mới dọn về ở chung với Giang Vũ. Lúc đó nhà chúng cũng bừa bộn như thế , gần như ngày nào cũng nội thất mới chuyển đến, hai đứa cùng hì hụi lắp ráp, lấp đầy tổ ấm nhỏ từng chút một.

 

Sau đó thì ? Không dám nghĩ tiếp nữa, nghĩ đến chỉ thấy đau lòng.

 

"Đồng Đồng, ngủ thôi con, mai còn học." chớp mắt thật nhanh để xua giọt nước mắt chực trào.

 

Đồng Đồng chạy , ngây thơ hỏi một câu xanh rờn: "Con ngủ cùng chú ạ? Ba ngủ chung ?"

 

"..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gap-lai-ban-trai-cu-khi-dang-dua-con-di-hoc-mau-giao/6.html.]

 

12

liếc xéo Đồng Đồng một cái đầy bất lực, Giang Vũ cũng chỉ gãi đầu gãi tai, chẳng gì cho .

 

"Có ngủ cùng ?" lôi Đồng Đồng dậy, bế thốc nó lên tầng hai.

 

Ánh mắt Giang Vũ cứ thế dõi theo chúng rời. Thoang thoảng trong gian, thấy một tiếng thở dài nhè nhẹ, kéo dài chút ai oán.

 

Đồng Đồng vốn là đứa lạ chỗ, sang môi trường mới cứ hết cào chỗ cậy chỗ , mãi mà ngủ .

 

"Mẹ ơi, gián!"

 

Cả hai con cùng hét lên thất thanh, cảm tưởng như sàn nhà cũng đang rung chuyển theo. Đối với , gián còn đáng sợ hơn cả ma quỷ gấp vạn .

 

lúc đó, một chiếc dép lê từ bay tới, chuẩn – xác – hiểm, bẹp một nhát tiễn đưa "em" gián lên đường ngay vách tường.

 

"Chú bế, Đồng Đồng sợ lắm..."

 

Một cánh tay mạnh mẽ vươn ôm lấy Đồng Đồng. Là Giang Vũ. Anh phi từ lầu lên chắc chỉ mất đúng một cái chớp mắt của .

 

Giang Vũ nghiêng, một tay chống để giữ cách. Cái tư thế qua thấy mỏi, kiên trì giữ nguyên như thế suốt mấy phút đồng hồ. Lạ lùng , xuất hiện là Đồng Đồng nín bặt, ngoan ngoãn nhắm mắt ngủ say.

 

Bốn bề tĩnh lặng, cái tiếng đùng đùng gõ ván giường quái ác vang lên. nhà Giang Vũ giường, chỉ mỗi tấm nệm lớn trải sàn thôi mà?

 

sợ đến mức rùng một cái, run bần bật. Cánh tay đang ôm Đồng Đồng của Giang Vũ bỗng duỗi dài , ôm trọn lấy cả lòng.

 

"Đừng sợ, kẻ nào đùa ác thế , mai sẽ bảo bên quản lý tòa nhà kiểm tra." Giang Vũ hạ thấp giọng trấn an.

 

gật đầu lia lịa như gà mổ thóc. Những lúc thế , một đàn ông bên cạnh đúng là quan trọng thật.

 

Tiếng gõ vang lên một lúc tắt hẳn, gian trở vẻ tịch mịch. Đồng Đồng ngủ say, Giang Vũ cũng chẳng ngửa từ lúc nào, đôi tay hộ pháp vẫn ôm c.h.ặ.t lấy hai con . Anh nhắm mắt, chẳng rõ là ngủ .

 

Ngay khoảnh khắc , cảm thấy bình yên đến lạ. Cơn buồn ngủ ập đến, cũng nhanh ch.óng chìm giấc nồng.

 

Sáng hôm tỉnh dậy, bàng hoàng nhận đang gọn trong vòng tay Giang Vũ. Tư thế của cũng chẳng kém cạnh gì Đồng Đồng, cứ như một con bạch tuộc bám c.h.ặ.t lấy rời.

 

Cử động của thức giấc. Giang Vũ rủ mắt , khóe môi khẽ cong lên một nụ đắc ý.

 

"Đồng Đồng ?" hoảng hốt bật dậy, dáo dác tìm con.

 

Bàn tay dở trò xa, cố tình siết c.h.ặ.t eo cho thoát: "Thằng bé ngủ chẳng ngoan tí nào."

 

thấy ông con quý t.ử đang chỏng gọng tận phía cuối nệm mới thở phào nhẹ nhõm.

 

"Tô Chỉ, chúng chuyện , chuyện t.ử tế một thôi, ?" Giang Vũ dùng tông giọng mềm mỏng với , cánh tay dùng lực kéo một cái đưa mặt sát sạt môi .

 

Tim đập thình thịch, bảo căng thẳng là dối. Trai trong lòng, còn cái thời điểm sáng sớm đầy nhạy cảm thế , hormone như nổ tung . Một bà đơn quanh năm suốt tháng khô hạn như suýt chút nữa là trụ vững.

 

mặt , từ chối trả lời. Giang Vũ cố ý siết c.h.ặ.t eo của ép sát . luống cuống đẩy , sợ động tĩnh quá lớn Đồng Đồng thức giấc.

 

"Buông mau, cẩn thận kiện tội quấy rối đấy!" lấy chút can đảm cuối cùng, nhỏ giọng đe dọa.

 

"Cứ kiện , chính là cảnh sát đây." Anh nở nụ đầy vẻ lưu manh.

 

Loading...