Gặp lại bạn trai cũ khi đang đưa con đi học mẫu giáo - 7
Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:01:03
Lượt xem: 112
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
13
"Đồ da mặt dày!" dùng tay véo mạnh phần thịt mềm nách , nghiến răng vặn một cái rõ đau.
"Lại dùng chiêu ?" Giang Vũ đau đớn buông tay, vẻ mặt đầy tổn thương xuýt xoa xoa nách.
Đây là kinh nghiệm xương m.á.u đúc kết hồi còn chung sống với Giang Vũ, chuyên dùng để chế ngự , giờ đem dùng vẫn còn hiệu nghiệm chán.
Thấy định nhào tới nữa, nhanh chân lách né tránh, phi thẳng đến bên cạnh Đồng Đồng: "Con trai ơi, dậy thôi, dậy thôi nào, mặt trời đốt m.ô.n.g kìa!"
Đồng Đồng vươn vai một cái, cổ họng phát tiếng hừ hừ như mèo con. Giang Vũ đành chịu thua, xoay xuống lầu.
"Mẹ ơi, chú cảnh sát ạ?" Đồng Đồng dậy, dụi mắt nép lòng hỏi.
"Ừ."
"Sao mặt chú đỏ thế? Lúc nãy hai chơi trò gì ạ?"
: "..."
Toàn bộ m.á.u trong như dồn hết lên đại não. Cái thằng bé , lúc nãy nó đang ngủ , thấy cơ chứ?
"Trẻ con lung tung, chuyện kể với ai đấy, đặc biệt là nuôi (Lục Hân)." suy nghĩ một hồi bổ sung: "Cả cô giáo ở lớp, cả bé Tiểu Ái nữa..."
Càng càng thấy đúng kiểu "lạy ông ở bụi ", đành đ.á.n.h trống lảng, kéo thằng bé nhà vệ sinh đ.á.n.h răng rửa mặt.
Giang Vũ rời lúc nãy là để mua đồ ăn sáng cho hai con. Ăn xong, còn chu đáo đưa Đồng Đồng đến trường. Trong mắt khác, đặc biệt là các cô giáo, chúng một nữa hiểu lầm là một gia đình ba hạnh phúc.
"Để đưa em nhé." Giang Vũ lái chiếc xe Jeep đen hầm hố cực kỳ ăn nhập với khí chất của , chân thành mời mọc.
"Không cần , vẫn còn sớm, tàu điện ngầm ." từ chối thẳng thừng. Cứ đà , sợ sẽ cầm lòng nổi mất.
" cứ tưởng chuyện tối qua, giữa hai chúng sẽ gì đó khác biệt, xem em vẫn để ý đến ." Giang Vũ tự giễu, gương mặt điển trai hiện rõ vẻ thất vọng.
"Biết thế là , chào ." Cái chiêu giả vờ đáng thương tác dụng với , khi trái tim kịp mềm yếu, nhất là nên "tẩu vi thượng sách".
Giang Vũ hét lớn một câu theo bóng lưng , khiến những xung quanh đều tò mò ngoái với ánh mắt đầy ngưỡng mộ. Anh : "Tan đến đón em ăn tối!"
cho cơ hội đó. Chính xác hơn là phá lệ xin nghỉ nửa ngày để chuồn . Với một đứa coi tiền bạc là mạng sống như mà xin nghỉ, lão sếp còn phấn khích hơn cả ăn Tết, chuẩn y ngay lập tức mà chẳng thèm suy nghĩ.
hẹn Lục Hân ngoài. Dẫu cô nàng chẳng đáng tin cho lắm, nhưng hiện tại cũng chẳng còn ai khác để dốc bầu tâm sự.
"Tô Chỉ , dạo cứ lề mề chậm chạp thế nhỉ? Cứ đụng đến Giang Vũ là chẳng giống tí nào cả, là khắc tinh của đấy?" Lục Hân trêu chọc, tiện tay khoe luôn chiếc nhẫn kim cương hồng mới mua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gap-lai-ban-trai-cu-khi-dang-dua-con-di-hoc-mau-giao/7.html.]
"Lại đổi yêu ?" Tốc độ bạn trai của nó còn nhanh hơn áo lót, cái hành vi vốn luôn khinh bỉ.
14
"Ghen tị ?" Lục Hân đắc ý nhướng mày.
đẩy phắt cô nàng , phẫn nộ quát: "Tớ thật hiểu nổi con trai tớ một bà nuôi 'cầm thú' như cơ chứ. là tạo nghiệp mà!"
Lục Hân đến mức hoa chi loạn xạ. Thái độ sống của cô luôn là "vui chầu đấy". Năm xưa khi cưới bầu, chính cô là xách cổ lôi xềnh xệch bệnh viện. Cũng may lúc đó sợ quá mà lăn đùng ngất xỉu, cô mới thôi ép bỏ con nữa.
Sau , cứ hễ nhắc chuyện đó là cô nàng hối hận khôn nguôi. Lý do là vì Đồng Đồng càng lớn càng trổ mã soái ca, cô cứ nghĩ đến việc suýt chút nữa bóp c.h.ế.t một "cực phẩm tương lai" là tự vả cho mấy phát.
"Đừng nghĩ ngợi nữa, tớ đưa xả stress."
Vốn dĩ , nhưng Lục Hân sắp xếp đưa Đồng Đồng công viên giải trí, dùng sức bình sinh kéo bằng đến một quán bar. Giữa ban ngày ban mặt mà bar, cô mỹ miều gọi đó là "chill bar" – nơi tập trung vô trai xinh gái và cả những tâm hồn cô đơn đang vội vã tìm bầu bạn.
Lục Hân gọi cho một ly đồ uống. thì chẳng thiết tha gì, tay cứ lướt điện thoại liên tục để canh giờ đón con.
"Nói thật nhé, mới hai mươi bảy tuổi thôi, mà sống cứ như bà già tám mươi thế ? Chẳng tí sức sống tuổi trẻ nào cả." Lục Hân bĩu môi khinh bỉ nhấp một ngụm rượu.
tặc lưỡi phản bác. Ai mà chẳng sống tiêu d.a.o tự tại, nhưng còn Đồng Đồng, gì cũng tính kế lâu dài.
"Nhìn mấy gã đàn ông trong mà xem: kẻ tí tiền là bắt đầu ngoài chơi bời, kẻ thì 'vợ cả vẫn giữ mà bồ nhí vẫn vây', kẻ thì chẳng tí giá trị nào mà cứ hở là sợ chiếm hận. Thời đại hiếm lắm, đặc biệt là đàn ông."
Mấy cái ngôn luận của Lục Hân cho vui tai thôi chứ và cô cùng chí hướng. Ngoài việc là bạn , chắc chúng cũng chẳng điểm chung nào để duy trì liên lạc.
"Rượu gì mà nặng thế ?" nhấp một ngụm sặc đến mức ho sù sụ.
"Liều t.h.u.ố.c quý để chữa trị vết thương lòng đấy." Lục Hân híp mắt bảo.
"Thế tự chữa cái 'não yêu đương' của ?" đẩy mặt cô , cả hai cùng bật . Từ hồi đại học, Lục Hân lúc nào cũng vỗ n.g.ự.c bảo bạn trai nhưng bao giờ thấy mặt. Mấy năm nay vệ tinh quanh cô thiếu, nhưng chẳng ai trụ lâu dài.
Hai đứa uống một hồi thì bắt đầu ngà ngà say. Thi thoảng vài gã đến bắt chuyện nhưng chẳng ai lọt mắt xanh của . Sau khi Lục Hân thanh toán tiền, hai đứa khoác vai lảo đảo bước ngoài mà hề hai kẻ đang bám đuôi phía .
Mãi đến khi một con hẻm nhỏ, hai gã đó mới sải bước đuổi kịp: "Này em gái, chơi với bọn tí ?"
ngờ ở cái tuổi mà vẫn còn gặp lũ lưu manh dê xồm. Lục Hân thì khi men rượu là cái miệng còn là của nữa. Cô xả một tràng c.h.ử.i bới mặt hai gã , từ lời thô tục đến những câu khó nhất đều lôi hết sạch.
chứng kiến rõ mồn một gương mặt tên lưu manh chuyển từ đỏ sang đen, tái nhợt vì tức.
"Con mụ thối tha , đ.á.n.h c.h.ế.t mày thì bọn tao đàn ông!" Lưu manh cũng lòng tự trọng, và lòng tự trọng đó Lục Hân kích phát một cách vô cùng hiệu quả.