Gặp lại bạn trai cũ khi đang đưa con đi học mẫu giáo - 8

Cập nhật lúc: 2026-03-19 00:01:14
Lượt xem: 171

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8phDyWKf80

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

15

túm lấy Lục Hân chạy thục mạng, suýt chút nữa thì rơi cả giày. Lưu manh khi nổi điên lên thì thể g.i.ế.c chớp mắt đấy chứ chẳng đùa.

 

"Đừng đuổi nữa... chạy nổi nữa ..." thở hổn hển, cả như quỵ xuống nhưng vẫn dìu cái xác "bán túy" của bà chị Lục Hân.

 

"Con mụ ... chạy khỏe thật đấy..." Hai gã lưu manh cũng mệt bở tai, thở c.h.ử.i. Ước chừng nếu vì cái danh dự hão huyền thì chắc tụi nó cũng bỏ cuộc lâu .

 

"Đưa một cái giá , để chúng ." thử thương lượng, trong tình cảnh chắc tụi nó cũng chẳng còn tâm mà hành lạc nữa.

 

"Nếu mày chạy, nếu con mụ c.h.ử.i bới thì chuyện còn dễ . Đm, c.h.ử.i thối chịu nổi! Hôm nay mà xử hai đứa tụi mày thì bọn tao đắc tội với chính cái tai của !"

 

cạn lời. Bị ăn c.h.ử.i mà cũng kích thích hormone cơ ? Thế giới điên thật . Đằng là khu nhà ổ chuột, đằng hai gã lưu manh chặn đường, phen e là khó qua khỏi.

 

Khi tụi nó đang lù lù tiến với bộ dạng đầy tà niệm, thì một gương mặt tuấn tú lạnh lùng từ trong bóng tối bước .

 

"Có cảnh sát kìa!" chỉ tay về phía hét lớn.

 

"Bớt dọa em gái, cái chốn chim buồn đậu, khỉ buồn ho thế cảnh sát đến á?" Lưu manh tin, vẫn tiếp tục tiến tới.

 

và Lục Hân cùng lúc gật đầu. thế, cái chốn chim buồn đậu thực sự cảnh sát đến thật. Là Giang Vũ. Gương mặt tối sầm , đang cực kỳ tức giận.

 

Thậm chí để cho bọn lưu manh kịp phản ứng, tung mỗi đứa một cước ngã nhào xuống đất, vẫn hả mà bồi thêm vài đ.ấ.m.

 

"Giang Vũ, trai phát điên luôn!" Lục Hân hét lên như một con fan cuồng chính hiệu.

 

Giang Vũ chẳng thèm để ý, đôi mắt như mũi khoan điện chằm chằm . Sáng nay đến đón trốn mất, chắc chắn đang mang một bụng tức.

 

Xử lý xong hai gã lưu manh, Giang Vũ lấy điện thoại gọi một cuộc. Chưa đầy nửa phút , một chiếc xe cảnh sát đỗ ngay đầu hẻm. Một đàn ông cao lớn bước xuống xe, chợt thấy Lục Hân bỗng im bặt, cúi đầu trốn lưng .

 

"Sao thế, quen ?" thì thầm hỏi.

 

"Đừng gì hết." Lục Hân cố sức nép , hận thể chui tọt xuống đất.

 

Giang Vũ tiến gần, sải cánh tay dài kéo tuột lòng: "Lo cho bản , của con trai ."

 

lạnh toát cả sống lưng. Chuyện ... ?!

 

Lục Hân vỗ n.g.ự.c, trưng bộ dạng đại nghĩa lẫm liệt: "Giang Vũ từ đời tám hoánh . Cái đón Đồng Đồng về nhà là , tớ kể cho đấy. Không cần cảm ơn quá nhé!"

 

Thế nhưng khi thấy đàn ông bước xuống từ xe cảnh sát tiến gần, cô nàng lập tức nhũn như chi b.ún: "Cậu bảo Giang Vũ đưa tớ cùng ? Tớ ở đây một sợ lắm."

 

"Cao Sâm, của ?" Giang Vũ hỏi đàn ông mặt đang hằm hằm .

 

"Ừ, tìm mãi mới thấy, giờ đưa về đây." Cao Sâm gật đầu, hạ thấp trọng tâm vác gọn Lục Hân lên vai một cách dứt khoát. Sau đó tống cô nàng xe phóng mất.

 

đờ kinh ngạc. Lẽ nào đây chính là " yêu" trong truyền thuyết của Lục Hân? Xem chỉ cái uy phong mới trị nổi cô nàng.

 

"Chúng cũng thôi." Giang Vũ siết c.h.ặ.t eo , lôi về phía .

 

"Cái đó... chúng chuyện ." bắt đầu thấy chột , lòng dám nghĩ đến chuyện sắp xảy tiếp theo.

 

"Muộn ." Giang Vũ hừ lạnh.

 

"Cái gì? 'Muộn' là 'Xong đời' á?" thót tim. Anh định g.i.ế.c diệt khẩu ?

 

16

"Phải, Tô Chỉ, em xong đời ! Nếu còn để em ngoài chơi bời trác táng thế nữa thì là đàn ông!" Giang Vũ bóp nhẹ chiếc cằm đáng thương của , cúi đầu nụ hôn nồng cháy lập tức phủ xuống.

 

Nụ hôn đến quá đột ngột khiến kịp phòng . Anh vốn bá đạo, càng lấn lướt hơn, hôn đến mức suýt thì nghẹt thở mới chịu buông tay.

 

" chơi bời... Vả ... liên quan gì đến ..."

 

Sự biện bạch yếu ớt của trở thành chất xúc tác, châm ngòi cho ngọn lửa giận trong . Và , Giang Vũ dùng "hành động thực tế" để chứng minh cho thấy lấy tư cách gì để quản .

 

thậm chí dám tin Giang Vũ thể như , "cầm thú" cũng chỉ đến mức là cùng. Bốn năm khi còn sống chung, suốt ngày mặc váy ngủ lượn lờ khắp nhà, nội y phơi đầy ngoài ban công mà vẫn giữ vẻ mặt đạo mạo, chẳng chút tà tâm. Hóa cái vẻ "cấm d.ụ.c" lạnh lùng bấy lâu nay đều là giả vờ cả!

 

Anh tùy tiện, nhưng một khi "tùy tiện" thì đúng là còn là nữa.

 

Khi tỉnh dậy nữa, thừa hiểu tiền thưởng chuyên cần tháng của tan thành mây khói.

 

"Đồng Đồng ?" mê man hỏi.

 

Giang Vũ lúc mặc bộ đồ nhà, bưng ly nước ấm đến bên môi : "Bố đón thằng bé chơi ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gap-lai-ban-trai-cu-khi-dang-dua-con-di-hoc-mau-giao/8.html.]

 

"..." Thế là "nhận tổ quy tông" luôn ?

 

"Dậy thu dọn một chút , tối nay bố ăn cơm cùng chúng ." Giang Vũ đút nước cho , âu yếm dùng đầu ngón tay lau vệt nước vương nơi khóe môi.

 

"Tại ?"

 

"Vợ thì cũng đến lúc mắt bố chồng chứ." Anh , đặt một nụ hôn nhẹ nhàng từ mắt xuống đến môi .

 

"Em hỏi chuyện đó. Giang Vũ, với em chỉ vì Đồng Đồng đấy chứ?" nỗi hoài nghi trong lòng, nhưng dứt lời thấy hối hận.

 

Gương mặt Giang Vũ tối sầm , siết cằm , hôn đến mức thở nổi. Trong thở dồn dập, thốt câu sến súa nhất đời :

 

"Tô Chỉ, từ đến nay luôn là em. Trước đây là sai, từ nay về sẽ bao giờ buông tay em nữa, vĩnh viễn ."

 

đến mức nước mắt nước mũi giàn dụa, nghẹn ngào nên lời.

 

Bữa cơm với bố , thực chất là hai bác tự tay chợ mang thức ăn qua đây nấu nướng. Đồng Đồng chạy nhảy lon ton trong phòng khách, phấn khích vô cùng. Bố Giang Vũ bụng và dễ gần.

 

"Tiểu Tô , bác thường thằng Vũ nhắc về cháu. Bốn năm nếu vì nó bận nhiệm vụ, lẽ đưa cháu về mắt nhà . Không ngờ một lỡ dở mà tận bốn năm, Đồng Đồng cũng lớn thế ." Bác gái thở dài bùi ngùi.

 

"Bốn năm ..." ngơ ngác sang Giang Vũ, đang công kênh Đồng Đồng vai chơi trò đ.á.n.h quái vật.

 

"Hồi đó nó nhiệm vụ đặc biệt, mãi nhà bác mới . Nó mất liên lạc với gia đình suốt một năm trời, bác lo sốt vó. Chắc nó cũng gì với cháu ?"

 

Phải, chẳng một lời nào. Anh còn cố tình xa lánh , ép rời , dùng sự lạnh lùng để đẩy xa. Mọi hành động của lúc đó đều là để ép lời chia tay!

 

"Nó là vì sợ liên lụy đến cháu, vạn bất đắc dĩ thôi... Tiểu Tô , vất vả cho cháu ."

 

lắc đầu, hốc mắt nóng hổi, cổ họng nghẹn đắng. Giang Vũ bước tới, nhẹ nhàng ôm lòng: "Bố gì với vợ con mà để cô nhè thế ?"

 

"Cái thằng ranh !" Bác gái mắng, kéo bác trai dậy bếp: "Nửa tiếng nữa là ăn cơm, bàn đồ ăn vặt đấy, đói thì ăn lót ."

 

Giang Vũ nâng cằm lên, trêu chọc: "Anh ghét nhất phụ nữ mít ướt, cho đại gia xem một cái nào."

 

17

tức buồn , một tay lau nước mắt một tay đẩy . Giận vì chuyện gì cũng giấu giếm, càng giận bản cố chấp tin rằng khác. Anh là Giang Vũ, một khi nhận định ai thì cả đời cũng đổi.

 

"Nghĩ năm đó trường em bao nhiêu mỹ nữ, chỉ chấm mỗi em. Em là đặt nơi đầu quả tim, sẽ bảo vệ em, để em nữa."

 

Đàn ông khô khan thường lời đường mật, nhưng một khi thì đúng là "đỉnh của ch.óp". Câu đ.â.m trúng ngay tim đen của .

 

Nửa tiếng , bữa cơm thịnh soạn bắt đầu. Bác gái cứ tấm tắc bảo Đồng Đồng hồi nhỏ trông y đúc Giang Vũ. Quả nhiên chuyện thể giấu nổi, lẽ ngay đầu gặp mặt, Giang Vũ đoán . Về việc "bắn một phát trúng ngay" năm đó, Giang Vũ vẻ tự hào lắm, cứ hễ tán gẫu với đồng nghiệp là khoe khoang, bảo là "ruộng gặp giống xịn" thì nhất định cực phẩm, còn giục đồng nghiệp cố gắng mà "cày cuốc".

 

"Ai mà nửa đêm ngủ còn buôn chuyện với thế?" hỏi, vẻ mặt đầy bất mãn.

 

Giang Vũ kéo lòng, hôn lấy hôn để: "Là Cao Sâm."

 

Lúc mới nhớ tới Lục Hân, cô nàng . "Anh sẽ gì Lục Hân chứ?" khá lo lắng, đàn ông tên Cao Sâm trông lạnh lùng đáng sợ quá.

 

"Lo hão gì, chuyện của hai họ tự họ giải quyết , em lo cho ?" Giang Vũ sấn tới hôn . Dạo nũng, chiêu trò thì tầng tầng lớp lớp.

 

"Hai họ bắt đầu từ bao giờ, em nhỉ?" né tránh nụ hôn của , chống tay lên l.ồ.ng n.g.ự.c vạm vỡ hỏi dồn.

 

"Chuyện kể kỹ cho , còn nhiều chuyện em lắm, mau đây mà tìm hiểu thêm ." Anh nheo mắt đầy gian tà lao tới.

 

thật sự sợ cái , trốn đành bán tín bán nghi cầu xin, nhưng cứ như hiểu tiếng , càng nũng càng hưng phấn. Cứ thế, ép "tìm hiểu" đến tận nửa đêm, cả rã rời.

 

Giang Vũ trả căn nhà cũ – căn nhà chúng thuê chung bốn năm . Hóa khi rời , nhiệm vụ đằng đẵng một năm, lúc trở về thì thấy nữa. Anh sợ một ngày nào đó , nên mấy năm qua vẫn luôn ở đó chờ .

 

Càng đợi lòng càng nguội lạnh, xung quanh đều khuyên từ bỏ, nhưng vẫn lay chuyển. Mãi cho đến khi tình cờ gặp hai con ở trường mẫu giáo, chỉ cần một ánh mắt khẳng định Đồng Đồng là con . Thấy còn mạnh miệng dối, tức đến mức suýt thì kìm chế .

 

Thật may mắn, chúng tháo gỡ hiểu lầm. Thật vì trong lòng chúng chỉ đối phương.

 

Sáng hôm , Giang Vũ cùng đưa Đồng Đồng đến trường. Hai chúng nắm tay , Đồng Đồng ngọt ngào vẫy tay chào tạm biệt: "Chào bố ạ!"

 

Nét mặt cô giáo đổi xoành xoạch, dám chắc với cái não bộ phong phú , cô giáo đang tự biên tự diễn một bộ phim tâm lý xã hội cực kỳ kịch tính .

 

Giang Vũ dắt tay đến cục dân chính. Chúng đăng ký kết hôn đúng mùa mà cả hai cùng yêu thích – mùa mà đầu tiên chúng gặp tại trường đại học.

 

Ánh nắng vàng rực rỡ của mùa thu phương Bắc, một mùa thu trĩu nặng niềm vui. Tình yêu của chúng vẫn luôn ở đó, và sẽ tiếp tục chảy trôi mãi mãi về .

 

HẾT

Loading...