17
dọn về ký túc xá ở .
Hôm đó những lời của Chu Án cứ vang vọng mãi trong đầu :
“Thực sự khi đối tượng yêu mạng là em, chút chấn động, nhưng nhanh đó chấp nhận, và tiếp đó là sự sợ hãi.”
“Quãng thời gian đó lật xem lịch sử trò chuyện, một nửa trong đó là em đang ghét , sợ em là thì sẽ đòi chia tay, nên dám cho em .”
“Lúc gặp mặt ngoài đời cũng dám bật đèn, chỉ nghĩ đến việc lấy lòng em . Để em vui vẻ , đến lúc là , lẽ sẽ đòi chia tay nữa.”
“ sai , sai lầm . Xin em, Tống Nam, dám mong cầu sự tha thứ của em, nhưng hãy cho thêm một cơ hội để theo đuổi em ?”
“Đừng tuyên án t.ử cho như , xin em.”
nhớ lúc đó túm cổ áo , hung dữ chất vấn:
“Vậy đây ở nhà ăn, bạn cùng lớp hỏi thích song tính , bảo kinh tởm?”
Anh sững một hồi lâu, cau mày giải thích:
“Lúc đó khó chịu vì họ chuyện quá thô thiển, thấy những lời họ kinh tởm, chứ em... Tống Nam, thích em đến nhường nào, đến giờ em vẫn nhận ?”
Hóa lúc đó, ý của là như .
đối diện với đôi mắt đang nhòa lệ của , tình yêu bên trong nồng đậm như sắp tràn ngoài.
Lớp vỏ cứng nhắc trong lòng từng chút một mềm hóa.
từ từ buông cổ áo , nghiêm mặt cảnh cáo:
“Vậy thì lo mà theo đuổi cho , là vẫn kéo danh sách đen như thường đấy!”
Ngoài mặt thì tỏ vẻ lạnh lùng.
Thực chất niềm vui sướng len lỏi trong lòng tài nào giấu nổi.
Chu Án giấu giếm , nhưng thực sự thích đến c.h.ế.t .
Một kiêu ngạo như , lóc như một con ch.ó bỏ rơi.
Hơn nữa gương mặt đó lúc trông ...
Hưng phấn.
thầm mắng bản .
Thèm mala quá
Tống Nam, mày đúng là cái đồ háo sắc tiền đồ.
18
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gap-mat-roi-co-duoc-hon-khong/17-18.html.]
Sau đó, Chu Án bắt đầu theo đuổi .
Cò mãnh liệt hơn cả hồi yêu qua mạng.
Buổi tối, Chu Án hỏi.
“Bảo bối, hôm nay cũng truyện khi ngủ ?”
“... Muốn.”
Anh thành thục dựa đầu giường bắt đầu kể, giọng trầm thấp ấm áp.
nhắm mắt .
Lần còn là Z qua tai nữa.
Mà là một Chu Án bằng xương bằng thịt đang ở ngay bên cạnh.
Chỉ cần mở mắt là thể thấy .
Ngoắc ngoắc ngón tay với , liền ngoan ngoãn sáp gần, cho sờ cơ n.g.ự.c và cơ bụng ấm nóng.
Khóe môi nhịn mà cong lên.
Chỉ là câu chuyện hôm nay, càng càng thấy gì đó sai sai.
Giọng Chu Án khàn:
“Thỏ con hỏi: đuôi vô tình sữa ướt thì ? Sói xám khẽ một tiếng: Thì l.i.ế.m cho sạch chứ , bảo bối, l.i.ế.m tới thì l.i.ế.m giúp em...”
Mẹ kiếp.
Cái quái gì .
Rõ ràng là một câu chuyện cổ tích, qua miệng kể một cảm giác...
Yết hầu chuyển động, nhịn mở mắt .
Chạm đôi mắt đen sâu thẳm của Chu Án.
Sự rạo rực một nữa đốt cháy.
dậy, ngoắc ngoắc ngón tay với Chu Án.
Anh thuận thế trèo lên giường , vẻ vô tội:
“Bảo bối, thế?”
hung hăng lườm :
“Đừng giả vờ.”
Anh khẽ một tiếng:
“Bảo bối, đuôi của em cũng sữa ướt ?”