“Con đưa con bé thành phố tỉnh, bên đó tiện hơn.”
Vưu Niên Niên cũng chút do dự, “ mà Tuế Tuế con bé...”
“Con đấy, quan tâm quá hóa loạn.”
Vưu Lệ lắc đầu, về phía Vưu Nguyệt Nguyệt, “Trong bệnh viện thế nào?”
“Bác sĩ tình trạng tính là nghiêm trọng, cứ uống thu-ốc dưỡng cho là , chỉ là cần kiểm tra định kỳ, và lo sợ xuất hiện tình huống ngoài ý .”
Vưu Nguyệt Nguyệt mím môi, cũng khó đưa quyết định .
“Thấy , bác sĩ cũng nhập viện, nghĩa là nghiêm trọng lắm.
Bệnh , dưỡng cho mới là nhất.
Con bắt con bé chạy theo con lên thành phố tỉnh, nơi đất khách quê , con bảo Tuế Tuế nghĩ đây?”
“Hơn nữa thành phố tỉnh, bên đó nhà máy thép, môi trường còn chẳng bằng nông thôn chúng .
Con xem Tuế Tuế năm nay chạy nhảy cùng Nhị Nữu mấy đứa chẳng vẫn khỏe ?
Cái chốn thành thị hỗn tạp , chắc bằng nông thôn.”
Vưu Lệ là một bà lão kinh nghiệm sống vô cùng phong phú, những gì thấy trải qua là thứ Vưu Niên Niên thể so sánh .
“Đội sản xuất là quen, Nguyệt Nguyệt cũng đội trưởng , cả nhà chúng ở bên , dù cũng hơn hai con con ở thành phố tỉnh.
Ở cái chốn thành thị , hỗn tạp lắm, nhà chẳng gì cả, đến đó ai cũng thể giẫm lên đầu, bằng ở đội sản xuất.”
Vưu Lệ thở dài, gần, kéo đầu cô tựa vai , vỗ vỗ lưng an ủi.
“Đừng lo lắng quá, những lúc khó khăn nhất chúng cũng vượt qua , Tuế Tuế nhà chắc chắn sẽ bình an vô sự.”
Vưu Niên Niên ôm c.h.ặ.t lấy bà, trong lòng đau nhói thôi.
Mặc dù hai cuộc hôn nhân đều thể gọi là , nhưng cô thực sự hề hối hận, những niềm vui hạnh phúc từng đó cũng là thật.
Cô chỉ hối hận, lúc đầu bảo vệ Tuế Tuế khiến con bé sinh non, bây giờ con bé sinh bệnh tim, càng cảm thấy đau lòng hơn.
“Sẽ thôi, sẽ cả thôi.”
Vưu Lệ vỗ vỗ lưng cô dỗ dành, giống như khi họ mới từ nhà họ Dịch trở về .
Tuế Tuế hề chuyện đêm qua của cả nhà, con bé chỉ cảm thấy sáng hôm tỉnh dậy, ánh mắt đều khác lạ, dáng vẻ cẩn trọng đó, ánh mắt tràn đầy xót xa, ngữ khí nhẹ nhàng đó.
Lập tức khiến Tuế Tuế trở những ngày tháng nhốt trong nhà , điều đối với một con nhóc đang chạy nhảy tung tăng mà chính là cực hình, Tuế Tuế lập tức trợn tròn mắt, khi rửa mặt đ.á.n.h răng cho họ cơ hội chuyện, chân chạy vèo một cái chạy mất.
“Con chơi đây!”
Đừng hòng ai nhốt con nhóc , con bé bây giờ là một con nhóc nhảy lên nhảy xuống, chạy nhảy tung tăng nhé.
“Ê, con chạy chậm thôi!”
Dáng vẻ chạy nhảy đó khiến nhà họ Vưu bớt vài phần lo lắng, ngược trở nên chút dở dở .
Thật sự là tốc độ chạy nhảy của con nhóc chẳng những chậm, mà còn nhảy nhót kiểu chân trái nhảy tay trái giơ lên, chân đạp tay giơ lên, xiêu xiêu vẹo vẹo thực sự chút buồn .
“Bác sĩ con bé gì ?”
Vưu Niên Niên giật giật khóe miệng, về phía Vưu Nguyệt Nguyệt.
“...
Thuần túy là chân tay phối hợp.”
Vưu Nguyệt Nguyệt nghĩ đến thôi thấy ê răng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-113.html.]
Cô vốn tưởng rằng thể là do sức khỏe Tuế Tuế nên chạy nhảy vững, kết quả kiểm tra một lượt, thuần túy là do chân tay con bé phối hợp.
“Vấn đề lớn, chỉ là chạy bộ thắng khác thôi, cũng quân đội , ồ, văn nghệ binh thì đừng hòng.”
Vưu Nguyệt Nguyệt liếc Vưu Dư Dư bên .
Người cứ một lòng Tuế Tuế đoàn văn công lấy “bát cơm sắt".
“Hu hu...”
Quả nhiên, thấy tin dữ , Vưu Dư Dư lau giọt nước mắt tồn tại nơi khóe mắt, vô cùng sầu não, “Xem Tuế Tuế chỉ thể đổi cái bát cơm sắt khác thôi.
Mọi giáo viên âm nhạc thế nào?”
“Thế nào cái gì, con còn , cứ lề mề ở đây gì?”
Vưu Niên Niên trừng mắt cô.
“Lớn chừng còn lo ăn, đừng tưởng chút tiền đó vốn liếng là cần việc nữa.
Đừng hòng đồ vô dụng ở nhà, phụ nữ là ngoài việc, ?”
“Biết , , bà già cổ hủ dữ dằn.”
Vưu Dư Dư lầm bầm nhỏ tiếng.
“Con gì?”
Vưu Niên Niên trừng mắt cô đầy sát khí.
“Con con đây, đây!
Mọi cứ bận việc , tối con về, nhớ để phần cơm cho con!”
Vưu Nguyệt Nguyệt vẫy vẫy tay, chuồn lẹ.
Quả nhiên chuyện đêm qua gì đó đều là ảo giác cả, chị vẫn cứ dữ dằn y như cũ.
Cô , Vưu Nguyệt Nguyệt và những khác cũng ở nhà lâu, chẳng mấy chốc tản ngoài bận rộn việc riêng.
Nào là tính lương, nào là kiếm tiền, nào là thu hàng, còn sắp xếp nữa, nông nhàn cũng chẳng rảnh rỗi.
Sau trận tuyết đầu mùa hôm qua, nhiệt độ giảm xuống đột ngột, bầu trời thi thoảng bay bay vài bông tuyết, nhưng may là lớn, đều quen nên cũng ảnh hưởng gì.
Tuế Tuế vẫn mặc kín mít, khỏi cửa theo thứ tự cũ gọi từng một.
“Mao Đản, Mao Đản, mau dậy thôi!”
Trong tiếng thúc giục mềm mại của con bé, Hà Song Hạ đang ngủ ngon lành trong chăn rời giường, co ro trong chăn bộ quần áo lạnh lẽo, run cầm cập bò khỏi phòng.
Đã quen với những ngày lò sưởi khi đông, cảm giác đối mặt trực tiếp với mùa đông thế thật dễ chịu chút nào, Hà Song Hạ run rẩy, mặt cảm xúc con nhóc đang gói kỹ , là ấm áp .
“Mau lên, mau lên, dậy là mặt trời lên đến đỉnh đầu đấy!”
Người , Tuế Tuế vẫn còn ở đó thúc giục.
Hà Song Hạ nhịn đảo mắt, cái thời tiết thì gì mặt trời chứ.
“Nghe thấy , thấy , đừng kêu nữa.”
con nhóc về, Hà Song Hạ cũng ngày tháng ườn “cá mặn" của qua , cam chịu ngáp một cái, một nữa gia nhập đội ngũ của con nhóc Tuế Tuế, cùng chạy sang gọi Nhị Cẩu T.ử ba đứa .
Chẳng mấy chốc, Tuế Tuế nhận bản báo cáo của Nhị Cẩu T.ử mấy đứa.
“Mao Đản lười lắm, chẳng chịu ngoài.”