“Hạ tuần tháng mười hai, những bông tuyết dày đặc rơi xuống đất, phủ một lớp băng mỏng lên mặt hồ rộng lớn.
Dù là sợ lạnh đến mấy thì lúc cũng lôi trang phục mùa đông của , bọc bản kín mít từ trong ngoài.”
Theo lệ thường, lúc tuyết đang rơi thế , trong đại đội nên ở lì trong nhà, đợi tuyết ngừng hẳn mới ngoài.
lúc , tất cả đều quấn quýt nhiều lớp áo, tụ tập bên hồ nước của đại đội, tò mò dòng nước hồ tràn ao cá đào xong.
Tiếng nước chảy rào rào, chẳng mấy chốc thấy một con cá lớn thuận theo dòng nước nhảy chiếc giỏ tre đặt sẵn ở ao cá bên , ngay lập tức, canh bên cạnh cầm vợt bắt con cá lên, thả ao cá nhỏ đằng .
Còn trong ao cá nhỏ đầy nước đó, lúc chật ních cá, đen kịt một mảnh, ít nhất cũng hàng ngàn cân cá.
“Nhiều cá quá, nhiều quá!”
Tuế Tuế xổm ở đây cá, vẻ mặt đầy tò mò, đây là đầu tiên bé xem đại đội bắt cá.
“Tất cả đều mang ạ?”
“Đương nhiên , mẻ cá đưa cho của xưởng thép mang về , đại đội đợi hai ngày nữa nước đóng băng mới câu lên ăn.”
Vưu Dư Dư bên cạnh Tuế Tuế, miệng c.ắ.n hạt dưa, cá trong ao mà cũng cảm thán:
“Không ngờ lũ cá chẳng thông minh chút nào, cứ thuận theo dòng nước mà nhảy hố, Tuế Tuế đừng học theo chúng nhé.”
“Không học , Tuế Tuế thông minh lắm.”
Tuế Tuế ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy đảo quanh đầy tinh quái, :
“Cá cá ngốc quá.”
“Lời mà lạ thế nhỉ.”
Động tác c.ắ.n hạt dưa của Vưu Dư Dư khựng một chút, cô đưa tay gõ nhẹ đầu Tuế Tuế, tức giận :
“Cái nhóc con xa .”
“Hi hi.”
Tuế Tuế ôm đầu, hi hi :
“Con tìm Mao Đản và các bạn đây.”
“Đi , , nhớ tránh xa bờ nước một chút, đừng chơi lâu quá nhé.”
Vưu Dư Dư dặn dò.
“Biết ạ.”
Lớp quần áo dày cộm hạn chế nghiêm trọng cử động của Tuế Tuế, những bước chân nhỏ chầm chậm, mãi một lúc mới len khỏi đám đông, lạch bạch như một chú chim cánh cụt nhỏ đến chỗ Nhị Cẩu T.ử và mấy đứa trẻ đang tụ tập.
Mấy đứa nhỏ đang xổm im phắc bên bờ hồ, mặt nước mà sắp chảy cả nước miếng đến nơi .
“Mọi đang xem gì thế?”
Tuế Tuế tới hỏi.
“Suỵt.”
Tuế Tuế nghiêng đầu, tới thì thấy Hà Song Hạ đang cầm một cần câu đó nghiêm túc câu cá, trong thùng bên cạnh cô bé mấy con cá nhảy loi choi .
“Oa!”
Tuế Tuế trợn tròn mắt, lập tức tới cạnh Nhị Niễu, cũng nghiêm túc Hà Song Hạ.
Sau một hai phút, chiếc phao mặt nước khẽ động đậy, Hà Song Hạ lập tức giật cần.
Một con cá lớn nửa cân kéo lên.
“Oa!”
“Bộp bộp bộp!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-125.html.]
Tuế Tuế và mấy nhóc con vội vàng vỗ tay, dùng ánh mắt ngưỡng mộ Hà Song Hạ, khiến lòng cô bé khỏi dâng lên vài phần tự hào.
Tuy cô bé thể chạy nhảy nhanh nhẹn bằng đám trẻ , nhưng câu cá thì cô bé cũng ngón nghề đấy.
“Đi thôi, chúng về thôi, để tớ nướng cá cho chúng ăn.”
Hà Song Hạ vui vẻ .
Tuế Tuế và mấy đứa trẻ liền lẽo đẽo theo cô bé, về hướng nhà cô bé.
Nhà Hà Song Hạ là một trong ít những ngôi nhà gạch của đại đội, dù cha cô bé cũng công việc ở thành phố, xây nhà ở quê cũng thể diện.
Tuy nhiên nhà cũng thể là lớn, tổng cộng chỉ hai gian phòng chính, một phòng khách và một gian bếp dựng tạm.
Lúc họ đến, Tô Thục Phấn đang trong sân dùng d.a.o chẻ củi.
“Mao Đản, Tuế Tuế, Nhị Niễu, Nhị Cẩu Tử, Thiết Trụ về ?
Tự lấy ghế mà , bác pha nước đường cho các cháu.”
Tô Thục Phấn , khuôn mặt rạng rỡ sự nhiệt tình.
Tô Thục Phấn là hiếu khách, ở đại đội nổi tiếng là một con dâu , siêng năng hiền thục, đối nhân xử thế.
Đối với những bạn nhỏ của con gái , bà càng hào phóng, nào đến cũng cho quà bánh thì cũng cho kẹo, đây là nơi mà đám trẻ con yêu thích nhất ngoài nhà Tuế Tuế .
Đương nhiên, tiền đề là chỉ Tô Thục Phấn ở nhà, nếu ông bà nội của Hà Song Hạ cũng ở đây thì chúng thích đến , nào đến cũng lườm nguýt khinh khỉnh.
hôm nay họ tình cờ nhà.
Hai ông bà giờ tuổi lớn lắm nhưng cơ bản ở trạng thái nghỉ hưu, việc trong việc ngoài đều giao cho Tô Thục Phấn xử lý, mỗi tháng còn tiền con trai công nhân gửi về, cuộc sống vô cùng tiêu diêu tự tại.
“Mẹ ơi, con câu mấy con cá , nướng cá cho chúng con ăn ạ?”
Hà Song Hạ mặt lập tức biến thành một đứa trẻ thực thụ, chạy tới ôm eo bà nũng.
“Con ăn cá nướng.”
“Cá nướng phiền phức lắm, cái đồ tham ăn .”
Tô Thục Phấn b-úng nhẹ mũi Hà Song Hạ, :
“ mà xem chừng dạo con ngoan, sẽ cho các con.”
“Cảm ơn ạ.”
Hà Song Hạ nhe hàm răng trắng, ánh mắt Tô Thục Phấn đầy vẻ quyến luyến.
Tô Thục Phấn cũng nghĩ gì nhiều, chỉ cảm thấy con gái dạo chút bám , nhưng vấn đề lớn.
Bà là một hiền thục giỏi giang, bất kể là việc ngoài đồng nấu cơm trong nhà đều thạo tay.
Bà đặt d.a.o chẻ củi xuống, xách thùng cá lên xử lý.
Trong lúc đó, Tuế Tuế và mấy đứa nhỏ vây quanh bà xem bà cá, đ.á.n.h vảy, tẩm ướp gia vị.
“Năm nay sức khỏe Tuế Tuế trông hơn nhiều đấy.”
Vừa bận rộn tay chân, Tô Thục Phấn trò chuyện với mấy đứa trẻ.
Trong những bạn của Hà Song Hạ, mà Tô Thục Phấn thích nhất chắc chắn là Tuế Tuế .
Tuế Tuế tính tình , xinh xắn, lễ phép gọi , ngày thường sạch sẽ, vô cùng đáng yêu.
Thêm đó sức khỏe bé vốn yếu, dễ nảy sinh lòng thương xót, dành cho bé nhiều sự chú ý hơn.
“Tốt hơn ạ.”
Tuế Tuế ngẩng cái đầu nhỏ tái nhợt lên, vui vẻ :
“Năm nay thể chơi tuyết ạ.”