“Tuế Tuế Vưu Nguyệt Nguyệt bế thấy, nhịn gãi gãi đầu.”
Mao Đản thật sự nhớ bố nó nhỉ, vui vẻ thế .
Tuế Tuế chút lo lắng nhỏ, nếu như bố của Mao Đản cũng giống bố của Tuế Tuế là thì đây.
Nghĩ như , niềm vui khi đến thủ đô của Tuế Tuế cũng giảm ít.
Dọc đường ngắm phong cảnh mới lạ bên ngoài Hà Song Hạ, lúc thì vui vẻ lúc thì lo lắng.
Trong tâm trạng phức tạp , cả nhóm xe buýt đến bệnh viện.
So với bệnh viện ở tỉnh thành, bệnh viện thủ đô lớn hơn ít, thoáng qua cổng chính bên ngoài nhiều tòa nhà, cửa Đông cửa Tây, còn cái gì mà phòng khám ngoại trú phòng nội trú.
Nhìn đến mức Tuế Tuế nhịn ôm c.h.ặ.t cổ Vưu Nguyệt Nguyệt, chút run rẩy.
“Con, con thấy con khỏe ạ.”
Tuế Tuế run run rẩy rẩy .
Cái nơi lớn thành phố lớn thì vẫn vui chơi, nhưng cái bệnh viện lớn , sức áp bức quá mất.
“Đừng quậy, ngoan một chút.”
Vưu Nguyệt Nguyệt nhẹ nhàng vỗ vỗ m-ông đứa nhỏ, , “Lát nữa hỏi thế nào thì thế đó ?
Không khám bệnh chữa bệnh cho , đều nhốt con trong phòng cho con ngoài.”
“Chị xa.”
Tuế Tuế bĩu môi cáo trạng Vưu Nguyệt Nguyệt.
Con bé mới ở trong phòng.
Vưu Nguyệt Nguyệt lạnh lùng vô tình tiếp nhận sự cáo trạng của đứa nhỏ, ấn đầu con bé bắt con bé ngoan một chút, quên đe dọa thêm một phen.
“Không lời tịch thu mấy món nhạc cụ của con đấy.”
Lời đe dọa cực kỳ hiệu quả, Tuế Tuế đẫm lệ bà chị xa , đó dứt khoát bỏ rơi chị .
“Mẹ ơi, chị xa, con bế con.”
“Cái đồ đỏng đảnh .”
Vưu Niên Niên bất lực đón lấy đứa nhỏ, xoa xoa đầu con bé, “Chị con gì con ?”
“Chị nhốt con ở nhà, còn tịch thu đồ của con.”
Tuế Tuế đẫm lệ dụi đầu lòng Vưu Niên Niên cáo trạng, “Chị quá, chị xa.”
“Ồ, con ngoan ngoãn khám bệnh, cũng biến thành xa đấy.”
Đáng tiếc, Vưu Niên Niên lúc và Vưu Nguyệt Nguyệt chính là cùng một chiến tuyến.
“Không lời khám bệnh, về tịch thu hết quần áo mới đồ chơi mới cùng đồ ăn của con, để cho con tí nào.”
Tuế Tuế sụt sịt mũi, bĩu môi, mắt đẫm lệ, cực kỳ ủy khuất tội nghiệp.
Là dì nhỏ Vưu Dư Dư lập tức đau lòng, lên giúp Tuế Tuế chỉ trích những lớn xa , đứa nhỏ thể dọa như chứ?
Tuy nhiên, Vưu Niên Niên liếc mắt qua một cái, Vưu Dư Dư lập tức xìu xuống, Tuế Tuế đầy đau lòng, chỉ cảm thấy hai dì cháu bọn họ đều cùng cảnh ngộ, đều là tầng lớp cùng trong nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-134.html.]
Bệnh viện cũng ít, Vưu Niên Niên bế Tuế Tuế quyền lên tiếng tới bên .
“Chào bác sĩ, đăng ký khám ở khoa tim của giáo sư La Minh Anh.”
Vưu Niên Niên chút căng thẳng nhân viên ở quầy đăng ký, giáo sư khoa tim là Dương Tú Quyên bọn họ đến Bắc Kinh cho nên giới thiệu cho bọn họ.
Thuộc về một trong những giỏi nhất trong nước về phương diện tim mạch.
“Bác sĩ La hôm nay , cô đăng ký thì đợi đến chiều ngày mai, khám của bác sĩ khác cô đăng ký ?”
Nhân viên y tế .
“Vậy thì ngày mai ạ, cảm ơn.”
Vưu Niên Niên thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ đăng ký hoặc ngoại tỉnh họp thì phiền phức.
Đã chạy xa thế , cô đương nhiên hy vọng tìm bệnh viện nhất giỏi nhất để khám, nếu thì căn bản cần thiết chạy xa như .
Nghe thấy đợi đến ngày mai mới khám bệnh, Tuế Tuế cũng thở phào nhẹ nhõm một lớn, một tay ôm cổ Vưu Niên Niên, tay chộp lấy tờ phiếu đăng ký trong tay Vưu Niên Niên, đó vỗ nhẹ một cái.
Tuế Tuế bĩu môi thu tay , cảm thấy thủ đô một chút cũng , tới bên cô chị cô đều biến thành , ở nhà bọn họ mới đối xử với con bé như chứ.
Thật là một nơi đáng ghét, Tuế Tuế khí hầm hầm, nhưng nhịn đông tây trong bệnh viện.
Bệnh viện bên thật khác biệt, đường mặc quần áo cũng , thật sự khác với đại đội bọn họ.
Tuế Tuế trong lòng thêm nhiều kỳ vọng, nghĩ đến Quảng trường Thiên An Môn trong bài “ yêu Thiên An Môn Bắc Kinh", lập tức hứng khởi đầu Hà Song Hạ.
“Mao Đản, chúng lát nữa cùng Quảng trường Thiên An Môn nhé, về thể với Nhị Nữu bọn họ.”
Hà Song Hạ vẫn luôn đắm chìm trong việc thế nào để bắt gã bố tồi ngẩng đầu lên, vẻ mặt vô tư lự của Tuế Tuế, cũng lộ một nụ lớn.
“Được thôi, đến lúc đó chúng cùng xem Thiên An Môn.”
Đợi khi cô bắt gã bố tồi .
Cô cùng tới Bắc Kinh , cũng gã bố tồi đến lúc đó thấy bọn họ sẽ là phản ứng gì.
“ đó chúng tìm bố của tớ .”
Hà Song Hạ mắt sáng rực, trong đó là sự sảng khoái của việc báo thù.
Kiếp gã bố tồi của cô vì tìm chăm sóc bố , giống như ông chủ xã hội cũ , ở quê cưới cô, cảm thấy là do gia đình ‘ép buộc’ , coi bọn họ là mãnh thú hồng thủy, coi bọn họ là vết nhơ.
Về thành phố tìm một khác trong thành phố.
Sau đó vì cô chăm sóc bố , thư đủ kiểu an ủi cô, giả vờ thâm tình tha thiết, giả vờ bản ở thành phố đều là vì bọn họ, giả vờ...
Mẹ cô tin cả một đời.
Mãi đến cô bệnh liệt giường, vẫn luôn cảm thấy bố cô bận, bảo Hà Song Hạ trách , cảm thấy đều là vì kiếm tiền mới về.
, bận lắm, bận rộn bên vợ con đủ đầy, bận rộn nịnh hót từng bước leo lên, bận rộn đổi nhà mới...
một xu nào là đưa cho hai con bọn họ cả.
Đợi đến khi Hà Song Hạ lớn lên, bố cô càng thèm quan tâm cô nữa, dù cô cháu gái cũng lớn , cũng thể chăm sóc bố .
Ngay cả Hà Song Hạ, cũng là vẫn luôn sách ở công xã đến cao trung, thi đỗ đại học mới đón qua đó, mới bố ruột mà cô luôn mong nhớ ở bên ngoài một gia đình khác, thậm chí đón cô cũng là vì cô gả cho đứa em gái nhỏ hơn mấy tháng của .