Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 136

Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:22:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đặc biệt là mặt Vưu Dư Dư còn mang theo nụ rạng rỡ, hào phóng, cần là đối mắt với ai, ánh mắt bao giờ né tránh, đó chính là một sự trắng trợn.”

 

Thấy ánh mắt của đường đều về phía bọn họ, Vưu Niên Niên lúc đầu còn thấy gì, chỉ cảm thấy lẽ là bọn họ túi lớn túi nhỏ nổi bật.

 

chẳng bao lâu Vưu Niên Niên liền phát hiện đúng, đầu, quả nhiên là đứa em của cô đang yêu quái.

 

“Ngoan ngoãn chút cho chị.”

 

Vưu Niên Niên một cước đá qua, cảnh cáo , “Không cho cô tới đây tìm đối tượng .”

 

Vưu Dư Dư hướng về phía cô lè lưỡi, sợ ch-ết mặt quỷ.

 

tìm giúp gọi thôi.”

 

Nói xong, cô liền nghênh ngang phô trương về phía đám đông, thái độ đó, thực sự là ngông cuồng.

 

Vưu Niên Niên mặt biểu cảm bóng lưng của cô , xuyên qua đám đông, chuyên môn xông tới mặt một đàn ông trắng trẻo nho nhã hỏi chuyện, ba câu hai lời khiến đỏ mặt.

 

Cô lập tức đen mặt.

 

Cái con nhỏ ch-ết tiệt .

 

“Chờ đó, đồng chí Tôn giúp chúng gọi đây, một lát nữa ngay.”

 

Vưu Dư Dư đắc ý về.

 

Thấy cô cái trò , Tuế Tuế vẫn luôn im lặng quan sát môi trường xung quanh nhịn che mắt , quả nhiên giây tiếp theo, liền thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của dì nhỏ, còn giọng nóng nảy của con bé.

 

“Cô là tìm đ.á.n.h?

 

là tìm chuyện?”

 

“Cánh cứng ?”......

 

“...

 

Dì nhỏ của , lúc nào cũng thế ?”

 

Nhìn cảnh , Hà Song Hạ chút chấn động tới bên cạnh Tuế Tuế.

 

Trong ký ức của cô, Vưu Dư Dư chính là kiểu mỹ nhân giao tiếp diễm lệ hào phóng, phong tình vạn chủng, xử sự xoay sở khéo léo, ứng biến nhanh nhạy.

 

Ở đây từ mỹ nhân giao tiếp là nghĩa khen.

 

Hà Song Hạ còn nhớ kiếp khi rời đại đội một nữa thấy Vưu Dư Dư, lúc đó là thập niên chín mươi .

 

mặc một bộ sườn xám màu xanh mực tham dự một bữa tiệc thương mại nào đó, rõ ràng là ngoài bốn mươi, vẫn vóc dáng lắc lư, phong tình vạn chủng, thu hút ánh mắt của tất cả .

 

cầm ly rượu vang đỏ xuyên qua bữa tiệc, xoay sở khéo léo, ứng biến nhanh nhạy, ba câu hai lời liền thể bàn thành công việc ăn.

 

Nhất cử nhất động, một cái nhíu mày một nụ , là mức độ mà Hà Song Hạ đến ch-ết cũng đuổi kịp.

 

Cho dù đợi đến khi Hà Song Hạ cháu , vẫn sẽ thỉnh thoảng nhắc tới Vưu Dư Dư từng áp đảo lúc đó.

 

Người trong ký ức, và cái đuổi đ.á.n.h đầy ngây thơ hiện tại, quả thực là hai .

 

Nghe thấy lời của Hà Song Hạ, Tuế Tuế chậm rãi mở ngón tay , qua khe ngón tay Vưu Dư Dư vẫn đang đ.á.n.h ở đằng , do dự một chút, quyết định vẫn là cho dì nhỏ một chút mặt mũi.

 

“Cũng, cũng lúc nào cũng thế .”

 

Má Tuế Tuế nhăn nhúm, chỉ thiếu nước hai chữ miễn cưỡng lên đó, giọng còn mềm nhũn sức vớt vát cho cô .

 

“Cô thường chỉ là mắng thôi ạ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-136.html.]

Bị đ.á.n.h thì vẫn ít.

 

Điều đủ để Hà Song Hạ ch-ết lặng tại chỗ, ký ức đột nhiên chút chia cắt.

 

Kiếp và kiếp , chênh lệch thực sự quá nhiều.

 

Hà Song Hạ nhịn đầu Tuế Tuế vẫn đang mở ngón tay lén đ.á.n.h.

 

Tất cả những thứ , đều thể tách rời khỏi đứa nhóc mắt .

 

Hà Song Hạ đột nhiên vươn tay bóp bóp khuôn mặt nhỏ nhắn của Tuế Tuế, biểu cảm kinh ngạc của con bé với đôi mắt tròn xoe, cô nhịn nở nụ lớn.

 

“Mặt Tuế Tuế thật mềm.”

 

Trẻ con vốn dĩ da non, Tuế Tuế thuộc loại đặc biệt non nớt trong trẻ con, da dẻ trơn mịn, giống như miếng ngọc mỡ cừu thượng hạng đó .

 

“Ưm.”

 

Tuế Tuế phồng miệng, vươn tay vỗ tay Hà Song Hạ, trừng cô, mềm nhũn chậm chạp , “Không bóp mặt con nữa.”

 

Hà Song Hạ thu tay, nhưng nụ mặt tan , lẽ vì nút thắt mà cô tái sinh về chính là chuyện của Tuế Tuế, Hà Song Hạ đối với Tuế Tuế chính là một sự chấp niệm khó hiểu.

 

Chỉ cần Tuế Tuế , thì thứ đều thể đổi.

 

Cục diện nhà họ Vưu đổi , bây giờ cũng đến lượt nhà bọn họ .

 

Trên mặt Hà Song Hạ mang theo nụ , trong nụ đầy mong đợi, cô cũng thực sự đang mong đợi bố ruột ngoài, mong đợi giải quyết triệt để chuyện hai đời .

 

Nhóm bọn họ cứ thế chờ ở cổng nhà máy, với những công nhân tiến tiến xuất xuất thần thái bay bổng như thể là hai thế giới.

 

Vừa mới đ.á.n.h xong Vưu Dư Dư chằm chằm chớp mắt, đột nhiên liền một ý tưởng, cô đầu Vưu Niên Niên, gì.

 

Tô Thục Phân đột nhiên nở nụ , kéo Hà Song Hạ chỉ cho cô, “Mao Đản, thấy bố con ?

 

Ở đằng kìa, mặc quần áo xanh, đội mũ xanh.”

 

“Thật tuấn tú.”

 

Mọi cùng sang.

 

Ừm.

 

Nói thật, bình thường, cực kỳ bình thường nha.

 

Vóc dáng trung bình, khuôn mặt đoan chính, tuyệt đối , nhưng cũng dính dáng tới chữ tuấn tú, ít nhất, trong mắt mấy con nhà họ Vưu là như .

 

Đương nhiên, bản Hà Hữu Vọng cũng coi như là giỏi.

 

Anh nghiệp sơ trung, khi nghiệp thì nắm lấy cơ hội chạy đến nhà máy linh kiện phụ tá, từng bước từ nhân viên tạm thời thành nhân viên chính thức, học lớp buổi tối, từng bước nắm lấy cơ hội đến thủ đô .

 

Mặc dù lương chênh lệch bao nhiêu, nhưng chênh lệch môi trường thì khác biệt một trời một vực.

 

Nếu bạc tình bạc nghĩa, nếu cố ý lừa cô, nếu coi bọn họ là hàng hóa.

 

Hà Song Hạ cũng khen một câu tháo vát.

 

thể, ngay cả khi kiếp nhiều chuyện xảy , cũng chỗ cứu vãn.

 

Cô nắm c.h.ặ.t t.a.y Tô Thục Phân, hướng về phía cô , “Mẹ, chúng nhanh qua đó , bố gặp chúng chắc chắn vui.”

 

Tô Thục Phân nhịn chút thẹn thùng, cuối cùng cô gặp bố con bé, cũng hai năm , lúc đó chồng cô cơ thể thoải mái, vội vàng về, hai ngày vội vàng rời .

 

Nói , cô mặc dù kết hôn sáu năm , nhưng thực sự thời gian ở bên cạnh Hà Hữu Vọng đầy một tháng, cũng gần giống như vợ quân nhân .

 

 

Loading...