Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:10:39
Lượt xem: 9

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô nhớ .”

 

Chính là lúc , chính là ngày hôm nay, cái nơi gọi là Dốc Côn Trùng , đối với nhóm trẻ con bọn họ mà , chính là sự tồn tại ác mộng.

 

Bởi vì Tuế Tuế.

 

ấn tượng gì với cô bé nãy, bởi vì đó là đầu tiên gặp mấy chục năm, cũng là cuối cùng của kiếp .

 

Chính , cô bé xinh nhất đại đội bọn họ còn nữa, khiến một nhóm sống trong bất an suốt mấy chục năm đó.

 

Vừa nghĩ đến bi kịch sẽ xảy , Hà Song Hạ dùng hết sức lực chạy về phía Dốc Côn Trùng, nhưng chẳng thấy gì cả.

 

Sắc mặt cô càng thêm tái nhợt, men theo ký ức về phía bên cạnh gốc cây lớn nhất , nơi vốn khác xa với mấy chục năm , nhịn phịch xuống bên gốc cây.

 

**

 

“Là lá la, là lá la”

 

là tiểu xã viên công xã, tay cầm liềm nhỏ, lưng đeo giỏ trúc…” ①

 

“Ai hải hải”

 

Trong rừng cây nhỏ cành lá đung đưa, một đám nhóc con chậm rãi tới.

 

Bọn chúng đứa nào đứa nấy miệng hát đồng d.a.o vui vẻ, lắc đầu nguầy nguậy, nhảy nhót tưng bừng, trong đó, nổi bật nhất kể đến Tuế Tuế mặc váy đầm, giày vải đỏ, tóc uốn xoăn.

 

So với những đứa khác, nhịp điệu của cô bé đều chậm hơn nửa nhịp, như thể đang bật chế độ chậm giữa một đám đang với tốc độ bình thường .

 

“Dừng.”

 

Một đám vui vẻ bước rìa Dốc Côn Trùng, đó đứa lớn tuổi nhất là Nhị Cẩu T.ử nhảy tổ chức ‘kỷ luật’.

 

“Thiết Trụ cầm gậy canh rắn, Nhị Nữu xem quả , Vượng Tài tìm lá cây…”

 

Sau khi sắp xếp cho một đám xong, nó về phía cuối cùng còn , Tuế Tuế trắng trẻo sạch sẽ, mở đôi mắt to tròn ngoan ngoãn.

 

“Còn Tuế Tuế.”

 

Tuế Tuế ưỡn ng-ực, đôi mắt to sáng lấp lánh nó.

 

“Tuế Tuế thì hát cho chúng .”

 

Nhị Cẩu T.ử thiên vị .

 

Thế nhưng Tuế Tuế phát hiện sự thiên vị, thấy nhiệm vụ của , liền kiêu ngạo mềm mại .

 

“Được.”

 

“Đào một cái hố, gieo một hạt giống, múc gáo nước suối thúc mầm nảy lộc②”

 

“Bắc Kinh một vầng thái dương vàng, thái dương vàng, chiếu rọi mặt đất sáng bừng bừng③”

 

……

 

Trong tiếng hát ngọt ngào mềm mại của cô bé, những đứa khác ai việc nấy.

 

Chú ý an .

 

Tìm thức ăn dã ngoại.

 

Vui vẻ chơi đùa.

 

là kỷ luật phân minh.

 

Xào xạc một hồi lâu, cho đến khi Hà Song Hạ ở đằng nghi ngờ nhớ nhầm , cô đến nhầm chỗ?

 

cô vẫn thấy bẫy mà.

 

“Á á á á á”

 

“Oa oa oa”

 

Đột nhiên, một tràng tiếng kêu oa oa vang vọng trong Dốc Côn Trùng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-2.html.]

 

Tay Hà Song Hạ đang lật bẫy run lên, cô trợn to mắt hoảng sợ xung quanh, chỉ cảm thấy tiếng kêu cũng .

 

Cái , cái thật sự rừng đấy chứ?

 

Không, nên như chứ, kiếp ?

 

“Oa oa oa oa”

 

Dưới sự hoảng loạn của Hà Song Hạ, tiếng vang liên tục truyền đến, đó âm thanh dần dần lớn lên, cả khu rừng cũng là tiếng vang vọng.

 

Hà Song Hạ vội vàng dậy, mắt, liền đối diện với một đám rừng nhỏ mặc lá cây dây leo, mặt mũi xanh xanh đỏ đỏ, phát những tiếng kêu quái dị.

 

Mà đám rừng nhỏ còn đang chạy về phía cô.

 

“Á á á á”

 

Hà Song Hạ sợ đến mức hét lên một tiếng, lập tức luống cuống tay chân, bò lên cái cây lớn bên cạnh bằng cả tay chân.

 

Mẹ ơi, rừng.

 

“Á á á á chạy nhanh lên”

 

“Thiết Trụ, Nhị Cẩu Tử, Nhị Nữu……”

 

Cho đến khi thấy những cái tên tương đối quen thuộc , Hà Song Hạ mới loạng choạng một cái, suýt nữa thì ngã khỏi cây, cô vội vàng bám c.h.ặ.t lấy cây, kỹ đám rừng nhỏ bẩn thỉu .

 

Nhìn kỹ , đúng là vài phần quen thuộc thật.

 

Nhìn kỹ hơn nữa, bọn chúng tuy là lá cây dây leo, nhưng bên đều dấu vết của vải vóc, thì đây là mấy đứa nhóc tự cải trang thành bộ dạng như .

 

là nhập gia tùy tục, đến tìm rừng liền hóa trang thành bộ dạng rừng nhỏ, xem tại bọn chúng chạy hốt hoảng như .

 

Ối ơi, phía nhóm một con lợn rừng da đen răng nanh đang đuổi theo bọn chúng.

 

Sắc mặt Hà Song Hạ trắng bệch, bọn chúng đang chạy về phía bên , càng hét lớn:

 

“Cẩn thận, bẫy!”

 

Mấy đứa nhóc đang liều mạng bỏ chạy đó rõ lời cô , thấy giọng cô, mắt càng sáng lên, điên cuồng chạy về phía .

 

Ở đây cây to, leo lên là .

 

Nhìn thấy một đám lao tới, Hà Song Hạ chút run rẩy, kiếp cô sống cũng ít năm, nhưng lợn rừng cái thứ , bất cứ ai cũng phát hoảng.

 

cũng sống hai đời , cô nhanh ch.óng trấn tĩnh , chút do dự, Hà Song Hạ leo xuống cây, tiếp tục công việc đó, dỡ bỏ vật che phủ của cái bẫy.

 

Ầm một cái, cái bẫy sụt xuống quá nửa.

 

“Đừng chạy tới đây!”

 

Cái bẫy thực sự nhỏ, mấy đứa nhóc tuy rằng vội vàng, nhưng cũng nhận vấn đề, vội vàng đứa thì rẽ hướng, đứa thì leo lên cây bên cạnh, đứa nào đứa nấy linh hoạt như khỉ con.

 

Cuối cùng, còn mục tiêu nào khác thu hút, tầm của lợn rừng chỉ còn Tuế Tuế đang chậm chạp, hành động chậm nửa nhịp.!!!

 

Nó chỉ là một con nhóc thôi mà, trong mắt Tuế Tuế lóe lên sự ngơ ngác, đôi mắt to tròn đối diện với con lợn rừng đang giận dữ, giây tiếp theo, Tuế Tuế co chân bỏ chạy.

 

“Á á á á”

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết cũng ngọt ngào mềm mại, chút vội vàng.

 

May mà con lợn rừng vốn dĩ còn chút cách với Tuế Tuế, nhưng Tuế Tuế hành động chậm, chẳng mấy chốc lợn rừng đuổi kịp.

 

Tuế Tuế bây giờ hoặc là leo lên cái cây bên cạnh, nhưng phần lớn là sẽ leo lên nổi, hoặc là chạy sang một bên, đ.â.m đường, hoặc là

 

Trực tiếp chạy về phía cái bẫy .

 

“Đừng!”

 

Nhìn thấy Tuế Tuế chạy về phía cái bẫy , Hà Song Hạ leo lên cây, sắc mặt trắng bệch.

 

Chạy sang chỗ khác, dù lợn rừng đ.â.m một cái còn hy vọng sống, cái rơi xuống bẫy thì đúng là ch-ết chắc .

 

 

Loading...