“Cuối cùng chọn một nhóm lên để thi đấu, chỉ để mấy đó thôi.”
Cuộc cạnh tranh trong đó là vô cùng lớn.
Mặc dù Nguyễn Tinh Kỳ là hiệu trưởng, nhưng bà vốn dĩ cho phép khác nương tay với Nguyễn Tinh Kỳ, tiêu chuẩn đối với chỉ cao hơn thôi.
Vì , Nguyễn Tinh Kỳ vốn đang chuyện hào hứng, ba em liền ánh mắt lảng tránh, dám Tuế Tuế.
Cũng may Tuế Tuế cũng ý định truy hỏi đến cùng, tiêu chuẩn còn đạt đến mà, hỏi cái gì?
Nhìn nữa cũng là chuyện của học kỳ .
“Ăn xong hết ?”
Mấy đang chuyện, Vưu Niên Niên tới.
“Ăn xong .”
Nguyễn Tinh Kỳ mấy vội vàng .
Lúc bọn họ đều đang ở nhà họ Vưu, bọn họ đều tham gia biểu diễn, cần chuẩn nhiều việc, nhưng nhà cơ bản là rảnh tay, liền ném hết đến nhà họ Vưu, để bọn họ dẫn dắt.
Mặc dù để một Vưu Lệ sẽ chút phiền phức, nhưng bọn họ hôm nay gia đình đều lên trận.
Vưu Lệ, Vưu Niên Niên, Vưu Nguyệt Nguyệt, Vưu Dư Dư đều tranh thủ thời gian, định cùng nhóc tì đến trường, ai bảo, hôm nay ngoài là ngày Quốc tế Thiếu nhi còn là sinh nhật của Tuế Tuế chứ.
Cô bé đón sinh nhật âm lịch, mỗi năm dương lịch đều khác , năm nay vặn đúng ngày 1/6, thì nhất định thể bỏ lỡ.
Vưu Niên Niên dậy từ sáng sớm mì trường thọ, sợi mì dài mảnh, cô vô cùng cẩn thận tỉ mỉ, chỉ sợ đứt.
Làm sợi to một chút thì sẽ chắc chắn hơn, nhưng Tuế Tuế chắc chắn ăn hết, nên đành phiền phức một chút.
Đợi cuối cùng Tuế Tuế ăn xong, cả nhà thu dọn .
Mặc dù hôm nay Tuế Tuế tham gia biểu diễn, nhưng với tư cách là chủ tiệc 8 tuổi, quần áo hôm nay của Tuế Tuế còn hơn nhóm Nguyễn Tinh Kỳ đang biểu diễn.
Quần áo là màu hồng nhạt, bên đính nhiều hạt ngọc trai nhỏ, ngay cả giày cũng là màu hồng do Vưu Lệ thủ công.
Tóc b-úi cao, hai b.í.m tóc quấn bằng chuỗi ngọc trai màu hồng, để lộ vầng trán sáng và khuôn mặt trắng trẻo.
Đồ bồi bổ thời gian vẫn tác dụng, khí sắc của Tuế Tuế hơn ít, bôi thêm chút son môi, môi đỏ răng trắng, như một nàng công chúa nhỏ .
Đi đường, ít sang, đặc biệt là trẻ con, ánh mắt đó, đầy sự ngưỡng mộ và yêu thích.
Tuế Tuế hùng hùng hổ hổ vô cùng vui vẻ, cô bé chính là nhóc tì tầm thường và nông cạn như thế.
Vưu Niên Niên và những khác bên cạnh, mặt đều kìm nụ .
Họ chỉ hy vọng nhóc tì nhà thể mãi mãi đơn giản hạnh phúc như thế .
Hoạt động buổi sáng bắt đầu lúc chín giờ, tất cả mặt lúc tám giờ rưỡi, mà biểu diễn thì bảy giờ rưỡi mặt.
Nhóm Tuế Tuế đến trường đúng thời điểm .
“Oa.”
Vừa đến cổng trường, Tuế Tuế kêu lên kinh ngạc.
Chỉ thấy cổng trường vốn bình thường ngày ngày, lúc treo đầy bóng bay và ruy băng ngũ sắc, bên còn treo một tấm băng rôn.
“Ngày Quốc tế Thiếu nhi vui vẻ.”
Tuế Tuế từ đại đội tới từng thấy cảnh tượng , cô bé nhảy nhót đầy mong đợi nhảy trong trường.
Vừa trong là thể thấy, những tấm bảng đen đặt bên ngoài, nội dung bảng thông báo cũng đổi hết, bộ đều là về nội dung của trẻ em.
Ngay cả bức tường sân thể d.ụ.c, cũng vẽ những hình vẽ rực rỡ, sân khấu cũng trải t.h.ả.m đỏ, còn đặt cả loa đài các thứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-360.html.]
“Oa oa oa.”
Tuế Tuế chỉ thể bày tỏ sự kinh ngạc của như thế.
“Được , đừng nhảy nữa, cẩn thận lát nữa ngã đấy.”
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Tuế Tuế, Vưu Niên Niên chút bất lực, qua nắm tay con bé, tránh cho con bé ngã.
Hôm nay là 1/6, đến trường xem náo nhiệt cũng khá đông, cả lớn và trẻ con.
“Đến lớp xem .”
Vưu Niên Niên sờ đầu Tuế Tuế, sân khấu bên , chút tiếc nuối vì Tuế Tuế tham gia.
Ai mà ngờ , cái thứ còn thể cá nhân tham gia, quả nhiên đại đội và thành phố giống .
.
Nghĩ đến những tai ương liên miên thời gian của Tuế Tuế, Vưu Niên Niên bỏ ý định .
Thôi bỏ , cái cũng phù hợp.
Tuế Tuế kích động, nhưng cũng ngoan ngoãn lời, tay trái nắm Vưu Niên Niên, tay nắm Vưu Nguyệt Nguyệt, nhảy nhót chạy về phía lớp học.
Họ đến sớm muộn đúng lúc, Hoàng Mẫn Mẫn đang trang điểm cho đứa trẻ khác trong lớp.
Dùng phấn nền trắng mặt một chút, đó trang điểm mắt và son môi là gần như xong, động tác nhanh, hiệu quả qua.
Ừm, chỉ thể từ xa thì chắc là .
Họ , Hoàng Mẫn Mẫn liền gọi nhóm Nguyễn Tinh Kỳ qua trang điểm.
Tuế Tuế mặc váy mới, qua trong lớp, ngờ thấy Ôn Hiến.
“A, Ôn Hiến?
Sao tới đây?”
Tuế Tuế tới, mới thấy Ôn Hiến đang xe lăn cửa.
Hôm nay cũng một bộ quần áo mới, áo trắng quần đùi đen, hơn một tháng vỗ béo, trông cũng da thịt hơn một chút.
Ôn Thụ bên cạnh , ngoan ngoãn như con cừu nhỏ, theo đẩy xe lăn.
“Mình tới xem biểu diễn.”
Ôn Hiến mỉm nhẹ nhàng, so với trông cởi mở hơn một chút, còn cẩn thận từng li từng tí nữa.
“Tuế Tuế hôm nay biểu diễn gì?”
Cậu cũng tình hình trong lớp, chỉ tưởng Tuế Tuế cũng tham gia .
Trong mắt Tuế Tuế đa tài đa nghệ lợi hại, tham gia chương trình chắc chắn vấn đề gì.
Tuế Tuế suy nghĩ một chút, khổ não :
“Biểu diễn một tàng hình ạ?”
Mọi đều tưởng cô bé sẽ biểu diễn, kết quả , cô bé nhóc tì cũng ngại đấy.
Ôn Hiến ngẩn , đó phản ứng , thành tiếng, vẻ mặt giận dỗi của Tuế Tuế, vội vàng thu liễm , an ủi.
“Không , , còn mà, Tết Dương lịch cũng sẽ đón, đến lúc đó thể đăng ký.”
Trường bọn họ biểu diễn cũng khá nhiều.