Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 365

Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:14:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Đợi đến bên ngoài, lúc mới chú ý tới gia đình Vưu Niên Niên.”

 

Nhìn bọn họ rõ ràng là lớn , ăn mặc chỉnh tề, ngoại hình nào nấy đều xuất chúng, ở đây cũng bao lâu .

 

Những trẻ tuổi nửa lớn , lúc chút hổ, chạy lon ton ngoài.

 

Đợi đến khi xa hơn một chút, nhịn mà tiếp tục thảo luận về chuyện .

 

“Chung San t.h.ả.m thật đấy.”

 

“Đó là lớn nhà ai thế, trông thật.”

 

“Diêu Phương giáo viên mắng nhỉ?”

 

……

 

Sau khi những hết, lớp học chỉ còn Trần Mân Mễ cùng với vài và Tuế Tuế bọn họ.

 

Tuế Tuế một bên, , , trong mắt tràn đầy sự tò mò.

 

Bên cạnh Tuế Tuế cô gái nào ở độ tuổi của bọn họ cả.

 

Hà Song Hạ bọn họ lớn lên cùng con bé chỉ lớn hơn con bé một tuổi hai tuổi, như Vưu Nguyệt Nguyệt thì đúng là từng ở độ tuổi , nhưng cô luôn già dặn tuổi, Tuế Tuế cũng từng cảm nhận tình huống cô bé nhỏ dỗi hờn.

 

Con bé, tò mò nha.

 

Mặc dù các cô gái trong lớp con bé cũng sẽ cãi , nhưng rõ ràng giống với kiểu của Chung San và Diêu Phương, Tuế Tuế hướng ánh mắt về phía Trần Mân Mễ.

 

Vô thức cảm thấy, trong chuyện chắc chắn thể thiếu nguyên nhân từ .

 

Chính là những câu chuyện loạn xì ngầu như yêu tớ, tớ yêu , yêu nọ mà con bé .

 

À, thế giới của mấy chị lớn , thật hỗn loạn nha.

 

Tuế Tuế Trần Mân Mễ ở giữa, Diêu Phương mắt đỏ hoe chịu nhường nhịn, Chung San cúi đầu ôm lấy bàn tay thương đầy thất vọng.

 

Thì.

 

“Em về đây.”

 

Tuế Tuế , , vẫn cảm thấy nơi nên ở lâu.

 

“Đừng mà, Tuế Tuế.”

 

Trần Mân Mễ vội vàng giữ Tuế Tuế , đối diện với khuôn mặt thô ráp kiên nghị con bé đầy đáng thương, “Giúp với, giúp với, em là bề mà.”

 

“……”

 

Có chút hại mắt.

 

Tuế Tuế lùi một bước, bọn họ, cây đàn tranh bên cạnh, miễn cưỡng, :

 

“Em lâu đàn .”

 

“Vậy em thử xem?”

 

Trần Mân Mễ đương nhiên bệnh vái tứ phương, mà là Tuế Tuế về nhạc cụ.

 

Đối với Tuế Tuế, nhà bọn họ điều tra tìm hiểu đầy đủ, như mới thể đ.á.n.h đúng sở thích của con bé.

 

“……

 

Vậy em thử xem .”

 

Tuế Tuế miễn cưỡng đồng ý, cũng tìm bản nhạc, suy nghĩ một lúc trong đầu, liền bắt đầu đàn.

 

Lúc ở đại đội, Tuế Tuế luyện đàn tranh một thời gian khá dài, nhưng cuối cùng vẫn chọn lấy violin là chính.

 

Theo lời Vưu Nguyệt Nguyệt , đó là đàn tranh con bé đàn thì hợp, còn Tuế Tuế thì luôn hợp đến thế.

 

Con nhóc chút cổ điển nào.

 

Đôi mắt to da trắng tinh xảo, nhưng so với cổ điển thì kém một chút, so với đàn tranh, lúc kéo violin trông hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-365.html.]

 

Tuế Tuế cuối cùng chọn violin và piano là chính.

 

Thật là tùy hứng.

 

lời hợp, cũng chỉ là so với như Vưu Niên Niên vốn dĩ cổ điển mà thôi, so với tầng lớp đại chúng thì.

 

Tuế Tuế lúc đàn đàn tranh, cũng nha.

 

Hôm nay mặc váy màu hồng, phần nghiêng về phong cách Trung Hoa, phần là váy dài, vốn dĩ chút cảm giác cổ điển, lúc vuốt ve đàn tranh, đôi mắt rủ xuống, thần sắc thanh đạm, thực sự bộ dạng đó nha.

 

Con bé một thời gian chạm đàn tranh, mới bắt đầu đàn còn chút lạ lẫm, nhưng đợi đến phía thì trôi chảy hơn, khiến thể rõ sự khác biệt giữa .

 

Một khúc nhạc kết thúc, Tuế Tuế đàn một nữa, từ đầu trôi chảy hơn, Tuế Tuế phồng má.

 

“Vẫn miễn cưỡng thôi, nhưng đàn .”

 

“Thế mà còn chỗ nào?”

 

Trần Mân Mễ suýt nữa thì quỳ xuống lạy Tuế Tuế, “Tiểu tổ tông ơi, mau cứu bọn với, thực sự là, vấn đề gì cả.”

 

Cậu thực sự chỗ nào , cảm giác cũng giống như Chung San đàn lúc , dù thì ngoài nghề cũng chỉ náo nhiệt thôi.

 

“Vậy thì , nhưng đến lúc đó chuyện gì đừng trách em đấy.”

 

Tuế Tuế giật giật b.í.m tóc, về phía Vưu Niên Niên, “Mẹ, đổi một kiểu khác.”

 

Con bé là một con nhóc chú trọng hình thức nha, kiểu tóc buộc hai bên đàn đàn tranh quá hợp.

 

“Con thực sự đàn ?”

 

Vưu Niên Niên ý kiến gì về hành động của Tuế Tuế, chỉ nhắc nhở:

 

“Vậy lát nữa con xem biểu diễn đấy.”

 

Tuế Tuế lập tức xoắn xuýt.

 

“Biểu diễn mà xem?

 

Toàn là một đám nhóc con, Tuế Tuế Tuế Tuế, đợi lát nữa đưa em đến nhà hát xem gánh xiếc ?

 

Còn biểu diễn của đoàn văn nghệ nữa, đều hơn của trường chúng nhiều……”

 

Trần Mân Mễ kéo Tuế Tuế, để con bé thấy sự chân thành trong đôi mắt , “Thực sự .”

 

Đây là quên mất chính cũng trong hàng ngũ biểu diễn ?

 

bộ dạng của , Tuế Tuế rốt cuộc cũng là một đứa trẻ sắt đá, vẫn gật đầu.

 

“Vậy em xem biểu diễn của đoàn văn nghệ đấy nhé.”

 

Không quên giành quyền lợi.

 

“Không vấn đề gì vấn đề gì, đợi đầu liền đưa em .”

 

Trần Mân Mễ thở phào nhẹ nhõm, giải quyết xong tiểu tổ tông , đầu Chung San và Diêu Phương, mặt mang theo chút bực bội.

 

“Diêu Phương đừng đây nữa, mau tranh thủ thời gian luyện tập , Chung San qua đây bàn giao với Tuế Tuế .”

 

Thái độ đó đúng là khác biệt một trời một vực.

 

Chung San và Diêu Phương đều mắt đối phương, bình thường ít chơi , nhưng lúc cũng nặng nhẹ, gây sự nữa, mỗi về vị trí của .

 

Chỉ tội nghiệp Tuế Tuế, vốn dĩ chỉ đến xem náo nhiệt, lúc lao công.

 

Tiết mục của bọn họ xếp thứ năm, vẫn còn thời gian tập luyện.

 

Bên bàn giao xong cụ thể sự đổi với Chung San, bọn họ liền chạy đến sân thể d.ụ.c tập hợp .

 

Trước khi biểu diễn bắt đầu còn nghi thức.

 

Tuế Tuế và Vưu Niên Niên bọn họ tách , lon ton chạy về vị trí lớp của , hàng đầu tiên.

 

 

Loading...