“Trạm y tế của đại đội đơn giản, chỉ là một ngôi nhà gạch, lớn nhỏ, đủ cho hai ba cùng lúc khám bệnh.”
Bên trong trạm y tế, Tô Thục Phân đang cầm sách y học xem.
Kể từ khi Đoàn Tuyết Hoa cùng những trí thức trẻ khác thi đỗ đại học, trạm y tế bên giao cho Tô Thục Phân – mấy năm nay vẫn luôn học theo cô – quản lý.
Thứ cô nhiều lắm, nhưng xử lý vài bệnh cảm sốt đơn giản vết thương thì đủ dùng .
Ngoài việc , bên trồng d.ư.ợ.c liệu cô cũng tham gia, cách hai ngày cần xem một , cả ngày chung gọi là nhàn rỗi, nhưng so với việc xuống đồng thì nhẹ nhàng hơn nhiều, một tháng còn gần hai mươi đồng đấy.
Tô Thục Phân hiện tại thuộc dạng tiền nhàn chồng con nhà chồng, cuộc sống trôi qua cực kỳ thoải mái.
“Sao mấy đứa qua đây?”
Hà Song Hạ mấy chạy tới, Tô Thục Phân liền chú ý tới, bức thư tay bọn họ, trong lòng liền hiểu .
“Tuế Tuế thư cho mấy đứa ?
Viết cái gì mà kích động thế?
Không là bọn họ nghỉ hè sắp về đấy chứ?”
Nghĩ đến điều , Tô Thục Phân cũng chút mong đợi, mấy năm nay cô và Niên tỷ ở với khá , giờ bọn họ hết , cô chẳng còn mấy để tâm sự cả.
“Cái đó thì , bọn họ năm nay chắc chắn về, nhưng mà.”
Hà Song Hạ nghênh ngang , tìm một chiếc ghế xuống, hỏi:
“Nương, Tuế Tuế cha nó sắp xuất hiện , cha nó là thế nào ?”
Hà Song Hạ cũng tò mò, mặc dù là sống một kiếp, nhưng trong ký ức của cô, kiếp cũng xuất hiện, là xuất hiện , nhưng lỡ mất?
Vưu Niên Niên kiếp khi Tuế Tuế qua đời sức khỏe vẫn luôn , cô nhớ là cũng lâu khi rời khỏi đại đội thì trụ nổi nữa, cuối cùng chỉ để Vưu Nguyệt Nguyệt và Vưu Dư Dư dì cháu nương tựa .
Người cha ruột của Tuế Tuế, cô thật sự ấn tượng gì.
“Cha Tuế Tuế .”
Tô Thục Phân sững sờ một chút, ngờ vẫn thể tin tức của , cô thở dài sâu xa, đầy cảm thán :
“Trông tuấn tú lắm.”
Hà Song Hạ:
…
Cha của bạn bè thể x.úc p.hạ.m nha.
Tô Thục Phân chỉ cảm thán thôi, đám trẻ tò mò , nghĩ nghĩ cũng kể cho bọn họ .
“Người đó xuất hiện ở đại đội lúc đầu óc va đập hỏng , nhưng may là ngốc hẳn, hiểu tiếng , cao ráo tuấn tú, còn việc, ở đại đội hoan nghênh.
Cô nhớ, lúc đó ít nhà đến cầu hôn, chiêu mộ con rể tới ở rể.”
Hà Song Hạ:
…
Đây là điều ngờ tới, thời đại ngốc hóa thị trường cũng ?
Cái thế giới mặt mà bắt hình dong thật đáng ghét.
cũng , đó nếu trai, Vưu Niên Niên chắc chắn cũng thể để mắt tới.
Sống chung mấy năm nay, Hà Song Hạ cũng phát hiện , cả nhà họ Vưu đều là hội mê nhan sắc.
Từ Vưu Niên Niên đến bên là Vưu Nguyệt Nguyệt, tìm đối tượng nào nấy đều trai ngời ngời.
Về cha ruột Trần Tấn của Tuế Tuế, Tô Thục Phân cũng chỉ những gì đều , chứ ai rảnh ngóng chồng nhà khác gì?
mà.
“Thế đột nhiên một ngày còn ở đó nữa, đều là khôi phục trí nhớ nên chê chúng ở nông thôn bỏ , hai năm đó, cuộc sống của Niên tỷ cũng dễ dàng gì.”
Người trong đại đội , lúc ấm áp thì ấm áp, lúc đ.â.m chọc tim khác, thì cũng từng một độc địa kém.
Tô Thục Phân xong còn lắc đầu, bảo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-373.html.]
“Người bao nhiêu năm , giờ trở về cũng định giở trò gì, đợi lát nữa cô cũng một lá thư gửi cho Niên tỷ.
Đàn ông mà, vẫn là đáng tin.
Niên tỷ hiện tại cả nhà sinh viên đại học, đừng để thứ bẩn thỉu hôi hám nào cũng bám …”
Hà Song Hạ xong giật giật khóe miệng, mấy năm cô vẫn còn lo lắng tái hôn thì cô , nhưng mấy năm nay trôi qua.
Có cuộc sống của phụ nữ độc tiền nhà nhan sắc con cái quá sướng ?
Dù thì nương cô hiện tại chẳng thấy chút ý định nào về chuyện đó cả.
Thấy hỏi gì ở chỗ Tô Thục Phân nữa, Hà Song Hạ mấy chạy ngoài chơi.
“Này , còn hết câu , lát nữa trưa nhớ qua nhà ăn cơm nhé, nhà hầm canh gà.”
Tô Thục Phân gọi với theo.
“Biết ạ.”
Hà Song Hạ mấy chạy mất hút, túm tụm bày tỏ ý kiến.
“Lời đàn ông giống như đ.á.n.h rắm, cho vui thôi, bảo Tuế Tuế đề phòng mới .”
Nhị Nữu nghiêm túc .
“...
Đàn ông chúng đắc tội với ai ?
Đừng vơ đũa cả nắm thế chứ.”
Nhị Cẩu kêu oan, “Chẳng chỉ là hứa cùng bài tập mà thôi ?”
“Hừ.”
Nhị Nữu lạnh.
“Đàn ông, thích nhất là vẽ bánh cho ăn.”
Hà Song Hạ cũng lạnh, “Lời của các còn bằng đ.á.n.h rắm, ít nhất đ.á.n.h rắm còn ngửi thấy mùi.”
“...
Tớ cảm thấy tớ hơn Nhị Cẩu một chút.”
Thiết Trụ yếu ớt tranh thủ cho .
“Đánh rắm, còn dám ?
Tiền đều đưa cho nương hết , tớ xem lát nữa cùng bọn tớ .”
Nhị Nữu và Hà Song Hạ trừng mắt .
Trước đó mấy bàn bạc xong xuôi đợi nghỉ hè cùng Bắc Kinh, tên ngốc quỹ đen cũng giấu kỹ, nương tóm gọn, đòi , bọn họ tức ch-ết.
“Bà, bà bảo cuối thôi.”
Thiết Trụ tự mà cũng tự tin, thất vọng.
nương lấy hết tiền , cũng thể cướp ?
Nói với cha , đến lúc đó ầm ĩ lên thì càng phiền phức hơn.
Nhị Nữu và Hà Song Hạ trợn ngược mắt, chỉ cảm thấy đám con trai chẳng thằng nào hồn.
Cảm xúc , trong bức thư hồi đáp, thể hiện rõ mồn một.
“Tuế Tuế mến, huyết thống chẳng đại diện cho cái gì cả, sự chung sống lâu dài quan trọng hơn cái thứ huyết thống cỏn con .
Cái gì mà yêu với chả đương, cái gì mà thề thốt đều là giả cả.”
“Tục ngữ đúng, tiền ở thì tình yêu ở đó, cha là cha cha cũng quan trọng, tiền là , tiền mà lấy là đồ ngốc…”
Đợi đến khi Tuế Tuế nhận bức thư , bắt đầu thi cử .