Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 414

Cập nhật lúc: 2026-04-24 14:20:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Không ngờ oan gia ngõ hẹp, mấy đứa đến bên thì đụng mặt ngay Từ Mạn và Hà Phán Nguyệt.”

 

Từ Mạn trí nhớ bình thường, đối với đứa con gái của chồng mà chỉ gặp một thì ấn tượng gì, nhưng Tuế Tuế thì cô vẫn còn nhớ.

 

Cô bé vẻ ngoài tinh xảo, mái tóc xoăn dài, giữa đám đông giống như b-úp bê sứ , dễ khiến ghi nhớ.

 

Đặc biệt là bọn họ mới phá hỏng chuyện của cô ở vườn thú.

 

Từ Mạn lúc liếc mắt nhận Tuế Tuế, cô cau mày, Tuế Tuế, Hà Song Hạ và mấy đứa ở bên cạnh, để lộ nụ mỉa mai.

 

“Đồ nhà quê."

 

tuy nhận Hà Song Hạ, nhưng là não, một đám bọn họ xì xào bàn tán cộng thêm cách ăn mặc, dễ đoán đây là đám nhóc ở đại đội.

 

Mặc kệ , cứ châm chọc tính .

 

“Nguyệt Nguyệt qua đây, cẩn thận đừng để bẩn quần áo."

 

Bọn họ đang ở ngay bên cạnh Tuế Tuế, câu nhắm ai thì cần cũng .

 

“Cô đang chúng cháu đấy ạ?"

 

Tuế Tuế trợn tròn mắt, vén tay áo lên, lộ cánh tay trắng như tuyết, nghiêng nghiêng đầu.

 

“Cô đang cháu bẩn thỉu ạ?

 

Nhà cô thì sạch sẽ chắc?"

 

Tuế Tuế trắng trẻo sạch sẽ thế cơ mà.

 

Tuế Tuế vốn dĩ là thể chất mồ hôi, cộng thêm bản chú ý sạch sẽ, ở bên ngoài chơi cả ngày , cả vẫn sạch sẽ trắng trẻo.

 

Còn Hà Phán Nguyệt .

 

Khụ khụ.

 

Thuộc kiểu trẻ con bình thường, bộ quần áo mặc một hai ngày , lúc đến đây còn lăn lộn đất.

 

Đứng cạnh Tuế Tuế, ai sạch ai bẩn qua là ngay.

 

“Tuế Tuế đây nhanh, tránh xa bọn họ , bọn họ hôi quá."

 

Nhị Nữu kéo Tuế Tuế qua, trong sự ghét bỏ mang theo châm chọc.

 

“Cái miệng hôi đành, cũng chẳng bao nhiêu ngày tắm rửa , cứ như sống trong nhà vệ sinh , mùi nước tiểu."

 

Cô bé cũng chẳng bậy, hai con đúng là mang theo mùi hôi, hai già trong nhà ưa sạch sẽ, tuy bọn họ thuê nhà bên ngoài, nhưng ngoài lúc ngủ tối thì chẳng ở đó, trong nhà một đống lộn xộn.

 

Trên Từ Mạn đúng là chẳng thơm tho gì.

 

Sắc mặt Từ Mạn lập tức đổi, khó coi bọn họ.

 

“Đồ cha giáo d.ụ.c, bọn họ dạy dỗ các ngươi!"

 

Nói xong, cô giáng một cái tát xuống, còn dáng vẻ yếu đuối của mấy năm nữa.

 

Chuyện đám nhóc con kinh ngạc, bọn họ tuy lớn lên ở đại đội, nhưng đại đội đó cũng ai rảnh rỗi tát khác như .

 

“Vị đại tỷ ."

 

May là Trần Tấn vẫn ở bên cạnh, nắm c.h.ặ.t lấy tay cô , hất một bên.

 

“Con cái nhà chúng , khi nào đến lượt cô dạy dỗ?"

 

Sắc mặt Trần Tấn lạnh xuống, ung dung lấy khăn tay lau tay, mặt tuy , nhưng nụ chạm tới đáy mắt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-414.html.]

 

“Tuy con nhà cô bẩn hôi, con nhà sạch sẽ xinh xắn, cô trong lòng ghen tị, nhưng cũng thể vì ghen tị mà đ.á.n.h ."

 

“Nếu ai cũng giống như cô ngang ngược vô lý, thì xã hội chẳng loạn hết ?"

 

“Giờ cô xin con bé nhà một cách thành tâm, chuyện coi như xong, nếu , đành hỏi xem lãnh đạo nhà máy của các quản lý nhân viên kiểu gì."

 

Ánh mắt Trần Tấn lạnh lẽo.

 

?

 

Nhà máy điện t.ử 2, đồng chí Từ Mạn."

 

Mặt Từ Mạn cứng đờ, lúc mới để ý quên tháo phù hiệu nhà máy xuống.

 

“Tại xin ?

 

Rõ ràng là con nhóc ch-ết tiệt giáo d.ụ.c, chạy tới đ.á.n.h gào thét.

 

Cũng chẳng lạ, rốt cuộc cũng là loại con cha dạy."

 

Từ Mạn lạnh, mới nếm quả đắng, cô cũng tìm hiểu tình hình nhà họ Vưu từ chỗ Hà Hữu Vọng, chồng Vưu Niên Niên bỏ trốn, là loại đàn bà giữ đàn ông.

 

Còn đàn ông .

 

“Ta thấy ngươi tự xông nhận con, đừng chỉ cái mặt, cả nhà đúng là lũ hồ ly tinh tư bản, thể sống sót ở đại đội , cái nghề gì."

 

Mặt Trần Tấn lạnh tanh, nếu giáo d.ụ.c từ nhỏ là đ.á.n.h phụ nữ, thì giờ nhịn tay .

 

“Đồ đàn bà mặt dày hổ, phá hoại gia đình Mao Đản, cướp bố Mao Đản, còn cướp công của khác, còn bắt nạt trẻ con!"

 

Tuế Tuế trợn mắt, hung hăng đàn bà .

 

“Đáng đời nhà các ngày càng khốn khổ, kẻ phụ bạc kết hợp với đàn bà độc ác, cuộc sống chỉ ngày càng xuống, đáy mà rơi!"

 

Từ Mạn sầm mặt Tuế Tuế, nếu vì kiêng dè Trần Tấn ở đây, cô nhất định tát cho một cái .

 

thể rõ tình hình, còn Hà Phán Nguyệt đang nắm tay thì .

 

Vừa bẩn hôi, con bé nhịn lâu lắm , chiếc váy nhỏ xinh xắn mà mua mãi Tuế Tuế với ánh mắt ghen tị, nó trực tiếp lao về phía Tuế Tuế.

 

“Cho mày bậy, cho mày mắng tao, đồ con ranh ch-ết tiệt, tao xé nát miệng mày!"

 

Dáng vẻ đó, so với đám ở nông thôn bọn họ thì cũng chẳng kém cạnh gì.

 

Hay cho.

 

“Đánh cho tao!"

 

Chẳng cần Tuế Tuế hết câu, Nhị Nữu mấy đứa sớm chuẩn sẵn sàng.

 

Lấy đông h.i.ế.p yếu kiểu , bọn họ tuyệt đối sẽ cảm thấy ngại ngùng, bọn họ ở đại đội đ.á.n.h xưa nay đều là đ.á.n.h hội đồng, đ.á.n.h hội đồng là một thói quen , đ.á.n.h tay đôi mới là đồ ngốc.

 

Tuy Hà Phán Nguyệt là con gái, Nhị Cẩu T.ử và Thiết Trụ hai đứa tiện tay đ.á.n.h, nhưng, bọn họ thể giúp giữ mà!

 

Việc động tay động chân cứ giao cho Nhị Nữu và Hà Song Hạ là .

 

Chuyện thực bình thường cũng là Nhị Nữu gánh vác, dù Hà Song Hạ tự xưng là trưởng thành, mới cái loại chuyện ấu trĩ , cô thường chỉ âm thầm chặn .

 

bây giờ, đối mặt là Hà Phán Nguyệt, là kiếp gây cho cô vô phiền phức, ở mặt cô thì cao cao tại thượng, chiếm mất vị trí của cô.

 

Dù là kiếp , vẫn cứ kiêu ngạo hống hách mắt , trông chướng mắt vô cùng.

 

Hà Song Hạ hiếm khi là lao lên đầu tiên, túm c.h.ặ.t lấy tóc , ấn xuống đất mà đ.á.n.h.

 

 

Loading...