“Vưu Nguyệt Nguyệt và Nghiêm Cách xách đồ trở về khu chung cư, đầu tiên thấy chính là Nguyễn Tinh Kỳ, Triệu Hành và mấy đứa nhỏ đang cầm tấm ván gỗ đ.á.n.h bóng đuổi bắt nô đùa.”
Cũng trách Ngô Oánh Oánh quản giáo đứa nhỏ nghiêm khắc, quản nghiêm như mà vẫn nhảy nhót nghịch ngợm thôi, nếu mà buông lỏng một chút, thì thật sự là lật tung cả nhà lên mất.
Chẳng , Vưu Nguyệt Nguyệt mới tới, quả bóng đó liền hướng về phía cô đập mạnh tới.
“Bộp” Vưu Nguyệt Nguyệt đưa tay bắt lấy, cúi đầu mấy đứa nhỏ , thản nhiên , “Đi chỗ chơi , cẩn thận đập .”
Nhìn thấy là cô, Nguyễn Tinh Kỳ và những khác đều thở phào nhẹ nhõm, nếu thì đập , hôm nay bọn họ khó tránh khỏi ăn một trận đòn.
“Dì cả dì chơi thế?
Sao sạm đen nhiều thế ?”
Nhận lấy quả bóng, Nguyễn Tinh Kỳ liền tò mò vây quanh Vưu Nguyệt Nguyệt.
“Bọn em giúp dì xách đồ.”
Triệu Hành, Nguyên Bác Hồng mấy đứa cũng sán gần, từng đứa tích cực chủ động, chằm chằm những thứ vô cùng tò mò.
“Tự xách .”
Vưu Nguyệt Nguyệt cũng khách sáo, đặt đồ trong tay xuống đất, để mấy đứa tự xách, chia đồ hỏi.
“Tuế Tuế mấy đứa ở nhà ?”
“Không ạ, bọn họ sáng sớm ngoài .”
Nguyễn Tinh Kỳ xách cái túi trong tay, tò mò bên trong, liền phấn khích hẳn lên.
“Nhiều rong biển thế ạ, dì cả dì vùng ven biển ạ?”
“Vùng ven biển vui ạ?
Biển xanh ạ?
Ven biển đặc biệt nhiều vỏ sò ạ?”
Nó cực kỳ vùng ven biển, nghỉ đông lỡ mất cơ hội, nghỉ hè , cơ hội.
“Cũng , khá xanh, vỏ sò bên một túi, đến lúc đó chia cho các cháu một ít……”
Vưu Nguyệt Nguyệt dẫn trở về nhà.
Trong nhà sạch sạch sẽ sẽ, trong phòng cũng thêm nhiều đồ đạc, những thứ gửi về đó chắc là đều để ở tứ hợp viện bên .
“Đều qua đây, chia đồ một chút.”
Vưu Nguyệt Nguyệt cũng quản những thứ đó, đem rong biển khô nặng hơn trăm cân cùng một ít hải sản mang về chia cho mấy nhóc tì mang về, đó bắt đầu chia cho từng nhà một.
Chia hết cho cả khu chung cư thì thể nào, nhưng hiện tại tòa nhà đang ở thì mỗi nhà đều chia một ít.
Bọn họ lúc mang về cũng nhiều đồ.
Mấy túi d.ư.ợ.c liệu, đó là mấy túi lớn hải sản các loại nha, rong biển, mứt biển, bào ngư khô, tôm khô, mực khô.
Trước Vưu Dư Dư vùng ven biển bàn chuyện ăn cũng mang về, nhưng lúc đó còn rõ điều kiện gia đình, đồ đạc đều đem bán .
Hiện tại nha, Vưu Nguyệt Nguyệt liền thuần túy để hết ở nhà ăn, thiếu chút tiền , vẫn là sức khỏe nhóc con quan trọng hơn.
Trước tuổi còn nhỏ sức khỏe quá kém, nhiều thứ dám dùng, sợ quá liều.
Bây giờ khá hơn , thể từ từ bồi bổ lên .
Hừ, nhà bọn họ cũng mua đồ , mới cần nhà họ Trần luôn đưa đồ qua nha.
**
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-427.html.]
Lúc Vưu Nguyệt Nguyệt và Nghiêm Cách trở về cũng còn sớm nữa, nghĩ ngợi một chút liền tìm mấy đứa Tuế Tuế, mà là ở nhà thu dọn đồ đạc.
Chia xong sắp xếp xong , Vưu Nguyệt Nguyệt thời gian liền bắt đầu nấu cơm.
Trong tủ lạnh thịt còn một ít rau, cô chợ gần đó dạo một vòng, tranh mua mấy khúc xương còn sót , định dùng để hầm rong biển và đậu nành.
Lại xào thêm mấy món nữa, nấu một nồi cháo hải sản, mua một ít màn thầu bánh bính mang về đến lúc đó hâm nóng là thể ăn.
Phía họ gạo trắng mì trắng đều sản xuất, cho nên ăn cũng tạp, cơm thường ăn, mì gói bao t.ử cũng thường ăn, tất nhiên, ăn nhiều nhất thực vẫn là ngô và lương thực thô khác.
Rẻ hơn một chút.
Nghiêm Cách những việc , liền ở một bên giúp rửa rau nhặt rau, cũng vô cùng hòa hợp.
Đợi đến khi Vưu Niên Niên xong công việc, dẫn trở về, lên lầu, liền thấy cánh cửa khép hờ.
“A a a, chắc chắn là chị em về .”
Tuế Tuế lập tức buông tay Vưu Niên Niên , lạch bạch chạy về phía trong nhà.
“Chị ơi, chị yêu của em ơi.”
Tuế Tuế bỗng nhiên chạy bếp ôm lấy Vưu Nguyệt Nguyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng ngẩng đầu, ngước cô, mắt bỗng nhiên trợn to, lời ngon tiếng ngọt sắp thốt liền biến thành.
“Da, chị ơi chị về đại đội thu hoạch vụ thu ạ?”
Nếu biến thành chị đen thui gầy gò thế .
Không chỉ chị , bên Nghiêm Cách cũng một bộ dạng như nha.
“Nghịch ngợm.”
Vưu Nguyệt Nguyệt gõ gõ đầu Tuế Tuế, bế Tuế Tuế lên ngoài.
“Còn lấy đồ nữa ?”
“Muốn chứ chứ.”
Tuế Tuế vội vàng .
Vưu Nguyệt Nguyệt liếc con bé, như lời nào.
“Chị yêu của em, Tuế Tuế thích chị nhất nhất nhất luôn, mau cho em xem mà, em nhớ chị lắm luôn, ngày nào cũng nhớ, , là mỗi giờ mỗi phút đều nhớ chị nè……”
Tuế Tuế quấn lấy nũng ngọt xớt, đôi mắt to đó ngấn nước, lông mi như chiếc quạt nhỏ rung rinh.
Hôm nay đầu con bé đeo trang sức bằng bạc, trán là tua rua, phía còn dải bạc đan xen, cho nên tóc xõa xuống.
Trên mặc bộ quần áo dân tộc thiểu của Vân Tỉnh mà Vưu Nguyệt Nguyệt gửi về cho con bé đó, màu xanh đen chủ đạo, để lộ một nửa cánh tay và bắp chân, cả chạy nhảy đều kêu tinh tang tinh tang.
Đẹp bao nhiêu.
Vưu Nguyệt Nguyệt hài lòng , nhóc tì nhà họ chính là xinh xinh .
Cô sửa sang trang sức đầu lệch cho Tuế Tuế, đó lấy một túi lớn vỏ sò đẽ mà cô chọn lọc mang về đưa cho Tuế Tuế.
“Nhìn xem, đều là chọn cho em đấy, đợi thời gian dẫn em vùng ven biển chơi.”
“Oa” Tuế Tuế rút tấm đệm nhỏ đặt xuống đất, lên đó liền bắt đầu lục lọi vỏ sò.
Những vỏ sò lớn nhỏ, đa phần đều sáng lấp lánh đủ màu sắc, vỏ sò lớn nhất còn to hơn cả đầu Tuế Tuế nha, Tuế Tuế ôm lấy thích lắm luôn nha.
“Làm chuông gió, em chuông gió thật lớn treo bên cửa sổ.”
Tuế Tuế hứng khởi .