Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 45

Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:15:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nói dối ?"

 

Vưu Nguyệt Nguyệt tiếp tục.

 

“Hu hu hu..."

 

Tuế Tuế nước mắt nước mũi đều chảy , tại chỗ nức nở, uất ức đáng thương , “Tiểu, tiểu dì."

 

Vưu Dư Dư xót xa cho con bé:

 

...

 

“Mắng ?

 

Lại đây, em mắng nữa xem, đó em mắng thế nào?"

 

Vưu Nguyệt Nguyệt tiếp tục.

 

Tuế Tuế nức nở dám lời nào.

 

“Nói!"

 

Vưu Nguyệt Nguyệt nghiêm giọng.

 

“Đồ ch.ó ch-ết, đồ khốn kiếp, đồ con hoang, đồ ngu đần, đồ óc bã đậu..."

 

Tuế Tuế nức nở lớn một tiếng, nước mắt kìm chảy xuống, hu hu oa oa chạy về phía Vưu Nguyệt Nguyệt, ôm lấy đùi cô mà .

 

“Hu, đừng, đừng dữ với con mà."

 

“Chị xa."

 

“Con, con sai , hu hu, dữ, đáng ghét, nấc..."...

 

Nhìn nhóc con nước mắt nước mũi đầm đìa, trông tội nghiệp chịu nổi, nét mặt Vưu Nguyệt Nguyệt lúc mới thu , bế lên lau nước mắt cho con bé, ánh mắt về phía hai chị em đang mang chút chột đối diện.

 

Mẹ cô và dì nhỏ của cô.

 

“Nghe thấy ?"

 

Vưu Nguyệt Nguyệt trầm mặt về phía hai đó.

 

Trên mặt hai chị em đều vài phần chột .

 

“Cho nên , trong nhà cấm tục c.h.ử.i bậy, ngoài việc gì cũng động tay động chân, vấn đề gì ?"

 

Hai chị em lượt gật đầu, biểu thị vấn đề gì.

 

Bản thì thôi, nhưng thể dạy hư trẻ con .

 

“Còn nữa, ở ngoài cũng cẩn trọng lời việc , đừng để chuyện linh tinh gì cũng ảnh hưởng đến đứa nhỏ, vấn đề gì ?"

 

Ánh mắt Vưu Nguyệt Nguyệt chút lệch lạc về phía Vưu Dư Dư.

 

“...

 

Biết ."

 

Vưu Dư Dư uất ức gật đầu.

 

Nếu đó cây chổi của Vưu Niên Niên còn ý nghĩa là ép cung, thì bây giờ từ trong lòng cô thấy rằng, dường như cũng một chút cần thiết.

 

Nhìn nhóc con nhà họ t.h.ả.m quá.

 

Cô cũng cuối cùng cảm nhận tâm trạng thể tả nổi của chị cô khi cô mắng .

 

Nhóc con ngoan ngoãn thể thô tục như .

 

tội.

 

Dạy dỗ xong hai lớn, Vưu Niên Niên lúc mới về phía nhóc con đang nức nở đến mức thở trong lòng , vỗ vỗ lưng cho con bé, lau nước mắt, nét mặt nghiêm túc dần dần trở nên xót xa, nhẹ nhàng :

 

“Tuế Tuế sai ở ?"

 

“Hu hu hu sai, sai ."

 

Tuế Tuế lập tức chút sợ hãi lên, siết c.h.ặ.t lấy quần áo của Vưu Nguyệt Nguyệt.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-45.html.]

“Chị, chị đừng dữ với con."

 

Trông bộ dạng nãy dọa sợ .

 

Vưu Nguyệt Nguyệt xót xa tiếp tục lời nãy, :

 

“Đầu tiên, em trèo ghế, nhỡ ngã xuống thì ?

 

Đến lúc đó đập tay đập đầu đau ?"

 

Tuế Tuế cẩn thận Vưu Nguyệt Nguyệt, thấy cô là dáng vẻ bình thường, lúc mới rưng rưng nước mắt gật gật đầu.

 

“Còn nữa, em tay ?

 

Người đó mắng dì nhỏ là đúng, em thể trực tiếp tìm dì nhỏ mà?

 

Tại dùng đồ ném?"

 

Vưu Nguyệt Nguyệt nhóc con nhà hình thành thói quen cứ chuyện là động tay động chân, và hơn nữa.

 

“Em cánh tay cẳng chân bé tí của em , hôm nay may mắn ngốc phản ứng đầu tiên là ôm đầu, chuyện nhỡ tức giận trực tiếp đ.á.n.h em thì ?

 

Em đ.á.n.h ?"

 

Với cơ thể của nhóc con nhà cô, thật sự nếu giống tính khí mạnh mẽ như dì nhỏ nó, tránh khỏi chịu thiệt, Vưu Nguyệt Nguyệt hề đ.á.n.h giá cao sự t.ử tế của những đàn ông đó.

 

Đánh đàn bà, ở quê họ đó là chuyện thường tình, mong chờ họ nhường nhịn chỉ là mơ thôi.

 

Còn một chuyện nữa.

 

“Em là trẻ con, là vãn bối, tay mắng lớn là đúng.

 

Nếu bắt nạt em, chuyện gì thì tìm bà ngoại, , dì nhỏ, đừng tự chống trả, ?"

 

Vưu Nguyệt Nguyệt tự sự cứng rắn của thế hệ họ là còn cách nào, nếu thể, ai mà trong mắt ngoài là thông minh tháo vát lễ phép ai cũng khen?

 

Ai mà việc gì bàn tán lưng?

 

Hai thế hệ họ là còn cách nào , nhưng đối với Tuế Tuế, Vưu Nguyệt Nguyệt hy vọng con bé thể giống như trẻ con trong thành phố, xinh sạch sẽ, lễ phép ngoan ngoãn, dù chút tính khí chút nũng cũng , nhưng rốt cuộc vẫn trong phạm vi bình thường.

 

Cô hy vọng ngoài, thể khen nhóc con nhà cô xinh xắn, lễ phép, thông minh tháo vát, ai gặp cũng yêu, chứ đến cũng chỉ trỏ.

 

“Hu hu con, con sai ."

 

Tuế Tuế siết c.h.ặ.t lấy quần áo Vưu Nguyệt Nguyệt, nức nở như một con mèo nhỏ, uất ức sợ hãi.

 

“Chị, chị đừng giận."

 

Tâm trí Vưu Nguyệt Nguyệt mềm nhũn , nhẹ nhàng :

 

“Chị giận, chị chỉ là lo cho Tuế Tuế của chúng thôi, , nữa, chúng thế nữa nhé?"

 

Tuế Tuế gật đầu, vội vàng giang tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ Vưu Nguyệt Nguyệt, vùi khuôn mặt ướt át cổ cô, giống như con lười bám c.h.ặ.t lấy buông.

 

Ở bên , kẻ đầu sỏ Vưu Dư Dư xót xa đến mức chỉ qua cướp , nhưng dám.

 

Cả nhà buổi tối ai nấy đều mang tâm sự, lúc ăn cơm hiếm khi yên tĩnh, ai gì, ăn xong rửa ráy sạch sẽ về phòng, ai thèm để ý đến Vưu Dư Dư.

 

Vưu Dư Dư rửa ráy xong xuôi ngoài cuối cùng, trong sân chỉ Vưu Lệ bà cụ đó đó phơi quần áo, thấy đứa con gái , cũng chẳng biểu cảm gì .

 

Vưu Dư Dư trong lòng khổ sở, uất ức, nhưng cô .

 

“Ui da ui da, còn uất ức ?

 

Bao lớn còn dắt cả cháu gái cùng ăn mắng, giỏi thật đấy."

 

Vưu Lệ hề xót xa cho đứa con gái nhà , âm dương quái khí, “ , cả nhà cũng chẳng thiếu ăn mắng, quen thì thấy cũng thường thôi."

 

Vưu Dư Dư:

 

...

 

**

 

Vưu Dư Dư cô lập .

 

Mấy ngày trong nhà ai thèm để ý đến cô, thấy cô cứ như thấy .

 

 

Loading...