“Lớn lớn nhỏ nhỏ, mỗi phổ biến vài tệ nhiều thì hơn hai mươi, tính nhiều, nhưng cộng cũng nhiều, hơn ba trăm tệ.
Nhiều hơn một chút là thuộc về loại xuất bản thành sách, mỗi thể một hai trăm, tất cả cộng thực cũng chỉ hơn một nghìn.”
Mặc dù đây là một tiền lớn đối với bình thường , nhưng đối với Tuế Tuế thì tiền chỉ là một khoản cực nhỏ trong tiền của cô.
So với những khoản nhuận b-út gửi bản thảo xuất bản , tiền nhiều hơn của Tuế Tuế thực là dịch thuật, từ những bản thảo dịch thuật phổ thông hàng ngày, cho đến là dịch sách, Trung sang ngoại, ngoại sang Anh, còn một hợp đồng văn kiện giúp đỡ nữa, cộng bốn năm nghìn.
Thêm một khoản lớn nữa chính là, thuần túy là tiền hướng dẫn viên du lịch .
Tuế Tuế thường xuyên chạy ngoài tìm nước ngoài luyện khẩu ngữ, họ vặn tìm dẫn chơi, những đến đây thời điểm điều kiện đều , tay tự nhiên cũng hào phóng hơn nhiều.
Những thứ khác Tuế Tuế , dù thì những cô gặp đều hào phóng, tiền hướng dẫn viên lúc đầu bàn bạc xong cơ bản chính là một trăm một ngày, nhưng tiền tip thì giới hạn .
Tuế Tuế từng nhận một khoản tiền tip nhiều nhất là năm nghìn tệ.
Thì, nước ngoài thực sự siêu cấp tiền luôn.
Chắc chắn cũng dễ kiếm tiền.
Tuế Tuế một trái tim kiếm tiền của nước ngoài, rục rịch hành động, nhưng vẫn nghĩ cách kiếm tiền như thế nào, chỉ đành kìm nén , đợi cơ hội xem .
Thêm một khoản lớn nữa chính là tiền mà vợ chồng Thẩm Cẩm Văn cho những năm qua.
Chỉ riêng năm đầu tiên nhận tổ quy tông nhận bao lì xì hơn vạn , hàng năm cũng sẽ cho hai ba nghìn, cộng thêm việc cô thường xuyên hố tiền của Trần Tấn.
Tiền riêng của Tuế Tuế thực còn nhiều hơn cả những gì Vưu Niên Niên nghĩ một chút, hơn bốn vạn.
Giàu nứt đố đổ vách.
Dựa theo mức lương cơ bản hiện tại mà tính, tính cao một chút là năm mươi tệ, bình thường kiếm gần một trăm năm , tiết kiệm tiền thì càng một hai trăm năm nữa, cả đời ăn uống lo.
trong lòng Tuế Tuế vẫn cảm giác cấp bách đấy nhé, cô hiểu về nước ngoài nhiều hơn một chút, tự nhiên cũng cách giữa trong nước và nước ngoài hiện nay, thậm chí so với đây cũng cách lớn.
Trong nước sẽ mãi như thế , cùng với việc kinh tế phục hồi, vật giá leo thang lương tăng lên là chuyện sớm muộn, từ việc bây giờ kinh doanh kiếm tiền là thể thấy .
Những nước ngoài đến đây thể tùy ý lấy mấy nghìn tiền tip, chứng tỏ tiền chỉ là chín trâu mất một sợi lông thôi, nhưng ở trong nước, đây đối với bất cứ ai cũng là một khoản tiền khổng lồ.
Nhìn chung mỗi triều đại, tiền luôn sẽ đổi, lạm phát thực sự quá đáng sợ, món đồ mười tệ đến lúc đó bán một nghìn một vạn, lạm phát đến một mức độ nhất định thì đây chính là một đống giấy lộn.
Mặc dù đống giấy thực sự là đống giấy khiến là thấy vui vẻ mà.
Tuế Tuế ở một bên lăn lộn một vòng, đó thu dọn hết đồ đạc , đặt két sắt bên cạnh vỗ vỗ nhẹ, mang theo vài phần mãn nguyện:
“Đợi thêm hai năm nữa , đợi tớ lớn lên là sẽ dùng các ."
Cô hiện tại, vẫn còn quá nhỏ.
Chỉ cần nghĩ thôi, Tuế Tuế nhịn ở t.h.ả.m lăn lộn một vòng, miệng hu hu oa oa đó dứt khoát chê t.h.ả.m cứng chạy lên giường tiếp tục lăn lộn.
Cao lên cao lên lớn lên, bao giờ cô mới thể cao lên cao cao cao cao...
“Cộc cộc cộc" tiếng gõ cửa vang lên, Tuế Tuế khựng một lát tiếp tục lăn lộn.
Cũng chẳng đợi cô trả lời, đầy hai giây cửa mở , Vưu Niên Niên tự nhiên bước , Tuế Tuế vẫn đang tự lăn lộn, cô nhướng mày:
“Vẫn còn lăn ?
Chị con gọi điện thoại về đấy, một lát nữa là cúp máy đấy nhé."
Tuế Tuế rùng một cái trực tiếp lăn xuống giường.
“Ui da."
“Con xem con là đáng đời ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-508.html.]
Vưu Niên Niên bực tới xách dậy, xoa xoa đầu cô:
“Có đau ?"
“Hi hi, ."
Tuế Tuế nhe răng , xoa xoa hai cái liền lách ngoài, chạy điện thoại.
Điện thoại ở tầng một, Tuế Tuế qua đây thì Vưu Lệ đang điện thoại, thấy cô qua thì nhường điện thoại cho cô.
“Chị."
Tuế Tuế hăng hái đón lấy điện thoại, cái miệng nhỏ liến thoắng:
“Ở bên chị?
Có ăn thịt ?
Có ai tìm chị gây rắc rối ?
Công việc thuận lợi ?
Khi nào chị về..."
Đầu dây bên Vưu Nguyệt Nguyệt bật , tiếng Tuế Tuế trong điện thoại lảnh lót trong trẻo, mặt mang theo nụ .
“Khá , đồ ăn đều đủ, chị định lượng cả mà, chị ở bên là lãnh đạo, lấy gây rắc rối cho chị chứ?
Còn em thì , dạo ăn cơm t.ử tế ?
Ở bên ngoài chú ý an đấy nhé, đừng chạy loạn một ..."
Vưu Nguyệt Nguyệt một tay cầm điện thoại gọi điện cho Tuế Tuế, một tay cầm tập văn kiện đang xem, nhóc con bên điện thoại mách lẻo chuyện nhốt cấm túc còn cho gọi điện thoại, khóe miệng cô khỏi nhếch lên, đều thể tưởng tượng cái bộ dạng ủy khuất ba ba của Tuế Tuế .
Có điều.
Đáng nhốt.
Nhóc con lớn mà chủ ý thì ngày càng nhiều .
Đợi đến khi chuyện gần hòm hòm , Vưu Nguyệt Nguyệt lúc mới cúp điện thoại, ghi thời gian, để phụ trách đăng ký , đợi đến cuối tháng thì cùng tính toán sổ sách một thể.
“Vưu thư ký đến gọi điện thoại , cái thực sự là tiền thật đấy, tiền điện thoại một tháng thôi bằng lương một tháng của khác ."
Giọng mỉa mai vang lên.
Vưu Nguyệt Nguyệt đang đồ, đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lấy một cái, bình thản :
“Cũng tạm, yêu sẽ thanh toán cho thôi, sẵn lòng mà."
“Hơ hơ, Vưu thư ký đúng là thật, yêu tiền nhà cũng tiền, tự nhiên là coi mấy đồng tiền lẻ gì .
Không giống chúng , mấy đồng đủ sinh hoạt một tháng , con cái còn thể thêm hai hộp sữa bột , cái điện thoại đều dám gọi, đây quả thực là nhờ phúc của cô đấy."
Người tiếp tục mỉa mai.
“Sữa bột?
Nếu nhớ nhầm, Vương trấn trưởng tuổi mà con nữa ?
Thế thì quá, đợi đầu gửi cho ông hai hộp, ủy khuất ai cũng ủy khuất trẻ con."
Vưu Nguyệt Nguyệt sảng khoái, xong đồ cầm lấy tập văn kiện bên cạnh.