“Ông thể quên .”
“Hà Hữu Vọng, con luôn trả giá cho những việc , nhưng xem , bao nhiêu năm ông vẫn rút bài học nào."
Dư Niên Niên thản nhiên .
“ còn nhớ, hồi sơ trung, Dư Dư tự tiết kiệm lâu tiền để đóng học phí cho ông, nó , một cầu tiến như ông nên bước ngoài xem thế giới."
“Tấm lòng năm đó, cuối cùng vẫn báo đáp."
Nói xong, ánh mắt bà Hà Hữu Vọng lộ vài phần chán ghét, :
“Với đứa con nhà ông, ông mà khôn ngoan chút thì tự đưa về , đừng nữa, nếu mà đuổi học thì khó coi lắm đấy."
Hà Hữu Vọng chằm chằm bà, những ký ức khó coi bẽ mặt như hiện lên mắt, nhận ân huệ sẽ ơn báo đáp, , chỉ oán hận thôi.
Hà Hữu Vọng chính là kiểu .
Những chuyện cũ khơi , ông lấy một chút áy náy chột , chỉ cam lòng, vẻ bình thản của Dư Niên Niên, ông nghiến răng:
“Dựa cái gì, dựa cái gì lời cô?"
“Ông sẽ thôi."
Dư Niên Niên khẽ , mang theo sự khinh bỉ tràn đầy, :
“Ông là kẻ thời thế nhất, tin ông sẽ thôi."
Sắc mặt Hà Hữu Vọng khó coi, đỏ bừng cả mặt, chằm chằm Dư Niên Niên và đứa bé Tuế Tuế năm đó bao khẳng định là sống nổi mà bà đang dắt tay.
Nhiều thứ cần rõ, chỉ cần cách ăn mặc khí độ là nhận ngay.
Cải cách mở cửa, các kiểu nhà lật án, thứ chủ nghĩa tư bản từng phỉ nhổ năm đó trở về vị trí vốn , tiền, quyền.
Hà Hữu Vọng hiểu rõ nhất lợi ích mà tiền mang .
Đứa con nhà tư bản từng đáng chú ý, quan trọng, chán ghét ở đại đội như Dư Niên Niên năm đó, ông chọc nổi.
Ông ngay, nhà lúc về là giấu bài, chỉ tiếc là, những năm đó tìm kiếm mấy thành, bây giờ mất cơ hội nhắm họ .
Ông Dư Niên Niên bằng ánh mắt lúc sáng lúc tối, đám thanh niên Ôn Hiến mấy chắn mặt bà, ông lạnh một tiếng, xoay rời .
Còn việc lọt tai , quan trọng, quan trọng là ông dám .
Dư Niên Niên bóng lưng cam lòng của gia đình họ, tay xoa xoa mu bàn tay Tuế Tuế, ánh mắt bình thản, chẳng chút sảng khoái nào khi trả thù thành công.
Ngay từ lúc lá thư tố cáo của con gái bà gửi đến Bắc Kinh, còn xứng với hai chữ báo thù nữa .
“Mẹ."
Tuế Tuế ngẩng đầu bà, nghiêng nghiêng đầu, :
“Hà Phán Nguyệt tới nữa ạ?"
“Không tới nữa."
Dư Niên Niên chút do dự .
Một quả b.o.m cảm xúc định như , bà thể để ở trong lớp của Tuế Tuế, ai sẽ chuyện gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-527.html.]
“Thế thì quá, đáng sợ lắm ạ."
Tuế Tuế bĩu môi, ý kiến với Hà Phán Nguyệt, giả bộ tên giống cô bé cũng thôi, thần kinh cũng thôi.
“Cô chẳng hề xin , tự những chuyện mà còn cảm thấy sai chút nào."
“Nó mà xin thì điên như , thấy thì tránh xa ."
Dư Niên Niên vỗ vỗ đầu Tuế Tuế, mấy khác, :
“Thầy giáo Ôn ngày mai nhớ tiêm phòng uốn ván đấy, đừng để nhiễm trùng.
Mấy đứa theo , ngoài bắt xe về nhà, muộn thế tiểu Tô chắc lo lắm ."
Mọi lúc mới để ý tới thời gian, hơn bảy giờ , trời gần tối hẳn, cũng chẳng quản việc tiếp tục thảo luận chuyện nữa, vội vàng ngoài.
Tuế Tuế Dư Niên Niên đón nên vội, hai con tay trong tay chậm rãi ở phía , đến cổng thì mấy đang đợi xe .
Tuy bây giờ vẫn xe buýt, nhưng xe buýt đợi xe cộng thêm thời gian về lâu hơn bắt xe nhiều, bắt xe mười phút là tới nơi , mấy cũng nghĩ tới chuyện tiết kiệm chút tiền .
Bây giờ xe cộ nhiều hơn mấy năm ít, lâu liền bắt hai chiếc xe, Dư Niên Niên qua đưa tiền xe cho mấy .
“Chú ý an ."
“Thím và Tuế Tuế cũng chú ý an ạ."
Nhóm Hà Song Hạ vẫy vẫy tay, xe rời , chỉ còn hai con Dư Niên Niên và Tuế Tuế.
Tuế Tuế mở to đôi mắt đường, đợi chiếc xe trống , bỗng nhiên cả nhấc bổng lên.
“Á, gì thế ạ?"
Tuế Tuế vội vàng ôm lấy cổ , chân tay dùng lực ôm c.h.ặ.t lấy, sợ rơi xuống.
“Mẹ còn bế con ?"
Dư Niên Niên nhướng mày, chỉ cảm thấy con nhóc so với hồi nhỏ nặng hơn ít.
“Hi, con sợ mệt mà, con lớn , nặng hơn nhiều nhiều lắm ạ."
Tuế Tuế mắt cong cong, con nhóc hồi một tay là bế , bây giờ cũng cần Dư Niên Niên hai tay mới miễn cưỡng bế nổi.
Nặng hơn, cũng rắn rỏi hơn.
Dư Niên Niên xoa xoa đầu Tuế Tuế, Tuế Tuế trắng trắng mềm mềm lớn hơn nhiều, thần sắc mơ màng.
Dư Niên Niên vẫn nhớ, lúc Tuế Tuế bắt đầu tiếp xúc với nhà Hà Hữu Vọng, hồi đó bà mới phát hiện bệnh tim lâu, dù bệnh viện tỉnh chăm sóc thì vấn đề lớn, cả nhà vẫn hoảng loạn trong lòng, đưa tới Bắc Kinh.
Tuế Tuế hồi đó nhỏ xíu, chỉ bé tí tẹo, mặt trắng chút huyết sắc nào, hai bước là nổi, là đứa trẻ ốm yếu.
Mà bây giờ, con nhóc tuy cao lắm, nhưng mặt hồng hào, môi hồng răng trắng, tinh xảo như b-úp bê sứ , vẻ mong manh, nhưng hề lộ vẻ bệnh tật.
Con bé bây giờ còn khá, cơ thể , phát triển chậm một chút cũng , sẽ từ từ cao lớn lên, như bình thường, nhưng rực rỡ hơn bình thường.
Chỉ nghĩ thôi, trong mắt Dư Niên Niên nhịn mang theo niềm kiêu hãnh.
Nhìn xem, con nhóc nhà nuôi dưỡng thế nào kìa.
như lời Dư Niên Niên , Hà Hữu Vọng là kẻ thời thế nhất.