“Thiết Trụ một bước lên cùng với những khác, chỉ còn Tuế Tuế và Ôn Hiến hai .”
Tuế Tuế còn kịp suy nghĩ thông suốt gì thì khoang chuyển động, cô thuộc kiểu ngoài miệng thì kiêu ngạo nhưng thực tế nhát gan vô cùng.
Khoang di chuyển cô sợ hãi kêu lên một tiếng, ngay lập tức chui lòng Ôn Hiến, tay ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay , đầu tựa vai , đôi mắt dám mở một cái.
Chỉ cần cô thấy thì coi như độ cao tồn tại.
Ôn Hiến phản ứng của cô cho sững sờ, nhanh dở dở .
Anh còn tưởng cô sẽ sợ chứ.
Anh vỗ vỗ lưng Tuế Tuế, Tuế Tuế lập tức run b-ắn lên, ôm c.h.ặ.t hơn nữa, :
“Á á á, đừng rung, đừng rung, đợi xuống gọi em.”
“Không rung em .”
Ôn Hiến thở dài, vỗ nhẹ lên lưng cô, hỏi xem ngoài sợ hãi cô thấy khó chịu ở , nhưng nghĩ dù khó chịu thì lúc cũng chẳng gì , chỉ thể vỗ từng cái lên lưng cô, vỗ an ủi:
“Chẳng mấy chốc là xuống thôi, đu cũng chẳng cao bao nhiêu .
Hồi nhỏ mấy đứa chẳng leo cây ?
Mấy cái cây lớn trong rừng sâu chắc cũng cao đến thế thôi.”
“Đó là họ leo, em chỉ ở mấy cây lùn thôi.”
Tuế Tuế bây giờ còn vẻ nữa, ôm c.h.ặ.t lấy , vai Ôn Hiến rộng lớn, ấm áp, trái tim căng thẳng của Tuế Tuế cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút, tủi :
“Em từng máy bay , cứ tưởng sẽ sợ nữa chứ.”
Ôn Hiến bật .
Máy bay và cái là hai khái niệm khác .
“Chẳng gì sợ cả, ở đây vững lắm, một lát là xuống thôi.”
Ôn Hiến hề nhạo cô, tiếp tục nhẹ nhàng dỗ dành, nhưng nếu Tuế Tuế ngẩng đầu lên sẽ thấy vẻ mặt của cũng hề tự nhiên.
Đây là con nhóc mới cao đến thắt lưng ngày xưa nữa, mà là một cô gái trưởng thành xinh cao tới vai , mái tóc mềm mại của cô cọ cổ trần của Ôn Hiến, mang theo chút tê dại, kể đến mùi hương thoang thoảng cô nữa.
Còn Tuế Tuế thì chẳng chút tự giác nào về việc lớn, thấy Ôn Hiến nhạo , cô liền chuyển từ ôm tay sang ôm c.h.ặ.t lấy vai , vùi đầu thật sâu đó.
Đối với những bạn cùng lớn lên , Tuế Tuế giờ đều giữ cách.
Tay đang vỗ lưng cô của Ôn Hiến khựng , tiếp tục vỗ, bàn tay còn đặt bên đùi khẽ cử động, giơ nửa chừng, cuối cùng vẫn thu , cực kỳ lịch sự yên để mặc cho Tuế Tuế ôm.
Thời gian đu một vòng dài, nhưng Tuế Tuế cảm thấy quá lâu, cứ như con đà điểu vùi đầu trong.
Ôn Hiến ngoài cửa sổ, đu lên nó hạ xuống, đột nhiên bật nhẹ một tiếng.
“Anh đang em?”
Tuế Tuế đang nhát gan lập tức ngẩng đầu lên, cáo buộc Ôn Hiến, khó tin lặp :
“Anh thế mà nhạo em?”
“Anh .”
Ôn Hiến cúi đầu, trong đôi mắt thâm sâu đầy vẻ chân thành:
“Anh như , em xem bao giờ nhạo em ?”
Tuế Tuế nghi hoặc , nhưng nghĩ kỹ thì hình như cũng đúng, bao nhiêu năm nay Ôn Hiến đúng là từng nhạo cô.
Cô miễn cưỡng tha thứ cho , tiếp tục vùi đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-543.html.]
Vì chuyện mà cô cũng lấy chút tinh thần, mặc dù vẫn dám ngoài, ng-ực cũng chút bí bách, nhưng vẫn tâm trí để chuyện .
Cô hít mũi, theo bản năng ngửi ngửi bên cổ Ôn Hiến, tò mò đầu :
“Anh đổi thu-ốc bôi ?”
Ôn Hiến luyện võ lâu năm thường xuyên thương nên bôi thu-ốc, lúc nào cũng thoang thoảng mùi thu-ốc.
Thu-ốc ngày tuy khó ngửi nhưng cũng chẳng thơm tho gì, mùi thu-ốc hiện tại bớt vài phần, còn mang theo mùi hương thoang thoảng.
“Đổi cách đây hai năm , mùi hợp để bàn hợp tác.”
Tuy khó ngửi nhưng cũng chẳng thơm gì.
Anh luôn là kỹ tính, là ăn mặc bao nhiêu công sức, nhưng sạch sẽ gọn gàng là điều bắt buộc.
“Em cứ tưởng sẽ trực tiếp luyện nữa, luyện tập mệt lắm.”
Tuế Tuế tò mò , :
“Anh bây giờ kiếm nhiều tiền như , theo lý mà , nên tận hưởng cuộc sống mới .”
Ví dụ như ăn ngon mặc , mua sắm thả ga, vì giống , vẫn đấy, ngoại trừ mua một chiếc xe và một căn nhà thì chẳng gì đổi cả.
“Bây giờ đang tận hưởng ?”
Ôn Hiến nhẹ, ánh mắt mang theo chút xa xăm.
“Xe cũng , nhà cũng , công ty cũng mở , nước ngoài cũng , tiền tiết kiệm cũng , mỗi ngày ăn uống gì, mua gì cũng , thế mà gọi là tận hưởng ?”
“Không ý đó.”
Tuế Tuế đắn đo một chút, :
“Em cứ tưởng hồi đó học cái là vì chị em giúp .”
Học bao nhiêu năm như cũng đủ , bình thường cũng nên lười biếng chút, thì thật, lúc nào cũng kiên trì hề lơ là.
Ôn Hiến sững sờ, cũng khỏi nhớ về lúc ban đầu, đó cũng chính là bước ngoặt cuộc đời .
Cho đến tận bây giờ vẫn dám nghĩ tới, nếu như hồi đó bạn cùng bàn là Tuế Tuế, nếu như lúc xảy chuyện họ giúp đỡ, và Ôn Thụ sẽ sống những ngày tháng .
Nếu như họ, chắc chắn sẽ đến bệnh viện, chân cũng sẽ khỏi, cha nuôi của cũng sẽ vì tình cảnh nhà mà thể nhận nuôi , hoặc là sẽ giúp đỡ , nhưng với tính cách của , chắc chắn sẽ chấp nhận.
Khi đó học tiểu học xong bỏ học, ai giúp đỡ, còn gia đình kéo chân gây chuyện.
Nghĩ thôi thấy .
“Một phần là vì lý do đó, nhưng nhiều hơn là vì trở nên mạnh mẽ hơn, mạnh mẽ hơn thì loại chuyện sẽ xảy nữa.”
Ôn Hiến thở dài.
“Anh thấy luyện võ mệt, cũng giống như việc ngày nào em cũng nhiều sách, luyện đàn lâu cũng thấy mệt .”
“Được .”
Tuế Tuế gật đầu, tỏ ý hiểu, nhưng vẫn nhịn vươn tay chọc chọc ng-ực , tò mò:
“Vậy tay đau thật chứ?”
Khóe miệng Ôn Hiến giật giật, giữ lấy bàn tay nhỏ bé của cô, ánh mắt sâu thẳm cô, :
“Em nghĩ ?”
Tuế Tuế bình thản thu tay về, coi như chuyện gì tiếp tục ôm , kệ cô chứ, lúc cô chính là một con đà điểu nhỏ, màng thế sự.