“Ừm, cứ giao cho cô , cơn nghiện của cô giải quyết xong xuôi , quản lý công ty đóng cửa cái gì đó, quá trì hoãn thời gian sáng tác của cô .”
Tuế Tuế ngày nào cũng bận rộn xoay như chong ch.óng, là bàn giao luận văn nghiệp thạc sĩ đó, bên nước ngoài một phiên bản, tiêu chuẩn bên trong nước giống , Tuế Tuế liền sửa sửa sửa sửa.
Đó là lúc đầu óc choáng váng.
Ôn Hiến một lái xe qua đón .
“Đi thế.”
Tuế Tuế mặc như quả cầu, cuộn tròn ở ghế phụ, ủ rũ, thời gian thực sự là bận đến phát điên .
“Dì em cả ngày ở trong nhà ủ thành cải thảo , bảo đưa em ngoài chơi.”
Ôn Hiến mặt mang theo chút bất lực, :
“Em cũng cần gấp gáp như , trường hợp đặc biệt đối đãi đặc biệt, em và họ cũng là cùng một đường đua, tại cứ đuổi theo tiến độ của họ?”
Tuế Tuế học là văn hóa thế giới, nội dung thì tạp nham, nhưng cô từ nhỏ theo phiên dịch độ khó lớn, độ khó lớn là bảy năm nội dung trực tiếp ép thành năm năm, cô còn chọn học chuyên ngành khác, lấy thêm một bằng kinh tế.
Đây là thực sự coi là con mà xoay, rõ ràng là một cái bánh bao bột mì.
“Chẳng là trùng hợp thôi , thì luôn một thể.”
Tuế Tuế tiếp tục ngáp một cái thật lớn, đôi mắt ngoài cửa sổ, buồn ngủ lờ đờ.
“Sắp Tết bận ?”
“Cũng , mấy chương trình thiết kế đó đều bàn xong , bây giờ đó chỉ là thu đuôi, bận như .”
Ôn Hiến xong trêu chọc một chút, :
“Anh là kiểu nửa năm khai trương khai trương ăn nửa năm, thời gian .”
Nếu như giống mấy việc ăn nhỏ thì còn tích góp Tết kiếm một cú lớn, ngành máy tính mà, cũng là vấn đề quảng bá quảng bá, giá đắt lắm, mua cũng chỉ chừng đó thôi, vẫn xem kỹ thuật.
Hơn nữa cũng là chịu trách nhiệm bán hàng, bận cũng đến lượt bận.
“Điều đó cũng đúng, ngày nào cũng bận cũng , kiếm tiền chỗ để tiêu.”
Tuế Tuế vươn vai một cái nhẹ, tinh thần hơn vài phần.
“Đi chơi thế, em bảo sắp xếp, chắc chắn là chơi vui .”
“Chuyện .”
Biểu cảm Ôn Hiến đổi, mang theo chút đắn đo, mang theo chút khó tả, tổ chức ngôn ngữ hồi lâu, cuối cùng vẫn biến thành im lặng.
“Tới nơi em khắc .”???
“Thần bí thế ?
Em mới rời hai năm thôi mà, thủ đô còn thể nơi kỳ diệu thế ?”
Tuế Tuế thấy hứng thú , đôi mắt sáng lấp lánh Ôn Hiến, tò mò chịu nổi.
Nhất là cô đặc biệt bảo đưa cô ngoài chơi .
“Chẳng lẽ là để chúc mừng em về nhà cố tình sự ngạc nhiên?
Hay là chuyện gì khác?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-550.html.]
Cũng ai sinh nhật mà, chẳng lẽ là ngày kỷ niệm?
Cái đó cũng nên ...”
Tuế Tuế ở đó liền tò mò đoán, tiện thể mặt Ôn Hiến, cái đó từ đầu đến cuối một chút đổi cũng .
Chứng tỏ một chút cũng đoán đúng.
Tuế Tuế càng tò mò hơn, con đường màu xám xịt đang bông tuyết bay lất phất bên ngoài cũng thấy thuận mắt hơn ít, suốt dọc đường mong chờ chịu nổi, thậm chí còn gương chiếu hậu chỉnh trang dung nhan.
Cho đến khi tới đích, sự mong chờ mặt Tuế Tuế dần nhạt , khuôn mặt đờ đẫn khó tả thôi.
Cái chỗ quỷ quái gì đây hả?
“Anh chắc chắn là em bảo đưa em ngoài chơi chứ bán em ?”
Tuế Tuế hồi lâu mới đờ đẫn .
Ôn Hiến tiếp tục giữ im lặng, thực cũng Vưu Niên Niên gì, hiểu nổi, bao nhiêu năm vẫn đuổi kịp tư duy của .
Để hai đều giữ im lặng, chính là cửa hàng mặt, cửa đặt loa, còn đang lắc lư ở bên , tấm biển đề chữ:
“Ca vũ trường Thiên Thượng Nhân Gian.”
Cái đúng là ruột .
Mấy năm nay ca vũ trường càng ngày càng hưng thịnh, mặc dù vẫn là nơi gặp là bắt , nhưng một chút cũng cản trở sự lớn mạnh của ca vũ trường.
Từ một ca vũ trường nhỏ trong góc từ lúc ban đầu, tới là mặt bằng tầng lầu quang minh chính đại, từ nhảy thuần túy tới thêm nhiều trò, còn cùng với uống rượu ca hát các loại trộn lẫn .
Thật sự thiếu thứ mới mẻ.
Đối với những thứ , Vưu Niên Niên là thấy quá quen .
Nói một câu khó , mấy chục năm mấy trăm năm chơi còn sành điệu hơn bây giờ, cũng chỉ là khi lập quốc hơn mười năm chỉnh đốn, mười năm nghiêm trị, bây giờ mới nhú đầu lên là bảo thủ lắm .
Thứ mà, vĩnh viễn là đ.á.n.h hết, chính là mấy năm nghiêm nhất thì chuyện loạn thất bát tao cũng ít thấy.
Con mà, là thứ chịu kiểm soát nhất, ánh sáng liền nơi bóng tối, kiểm soát hết ?
Tuế Tuế hồi nhỏ cũng ít thấy mấy chuyện loạn thất bát tao của những ở đội sản xuất, nhưng khi lớn lên tiếp xúc qua những thứ , đó là kiểu thể ngoài thì cố gắng ngoài.
Ca vũ trường .
Quá náo nhiệt .
Tiếng đó đến mức tai Tuế Tuế sắp điếc , ánh sáng mắt cô hoa cả lên, còn các loại mùi nước hoa mùi rượu trộn lẫn .
Tuế Tuế ôm c.h.ặ.t lấy cánh tay Ôn Hiến, rụt cổ, từ khi đến giờ chẳng lúc nào thấy thoải mái, chỉ thấy chỗ nào cũng tự nhiên.
“Ở đây chơi vui, chúng mau về .”
Tuế Tuế nhăn nhó mặt mũi, hận thể giây tiếp theo liền vọt ngoài, trong giọng điệu chê bai nơi thể rõ ràng hơn.
“Khụ, dì , dì xem phim truyền hình gần đây, trong đó tiểu thư nhà giàu ngoan hiền chính là gặp tiểu lưu manh vô dụng bên ngoài, theo loanh quanh mấy vòng ở cái ca vũ trường, phòng bi-a, tiệm điện t.ử gì đó, cảm nhận tự do tình yêu đích thực theo chạy mất.”
“Còn cháu gái nhà họ Lý bên phía các em, một sinh viên đại học trúng một đống thằng nhóc thuê gánh nặng bên , trong nhà năm sáu đứa em trai em gái bên mù què điếc năm sáu bệnh nhân, bây giờ con cũng sinh , thư gọi điện thoại cũng chỉ khổ, nhưng mà vẫn ly hôn.”
Ôn Hiến xong mặt cũng nhịn , trong đám nhảy nhót thác loạn cẩn thận bảo vệ Tuế Tuế, vẻ mặt chê bai của cô, nhẹ giọng :
“Mặc dù thấy em chắc chắn sẽ gặp loại chuyện , nhưng mà dì , vẫn là đưa em ngoài cảm nhận một chút.”