Gia đình "cực phẩm" những năm 70 - Chương 56

Cập nhật lúc: 2026-04-24 11:16:11
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tuế Tuế nhỏ ơi, chuyện hôm nay chúng với nhé, nếu sẽ cho con nông trường nữa ."

 

Lời đe dọa vô cùng hiệu quả, Tuế Tuế vội vàng gật đầu.

 

“Vậy con còn thể tìm chị ạ?"

 

Vưu Dư Dư đảo mắt một cái, chút do dự gật đầu:

 

“Sau dì nhỏ đều sẽ dẫn con tìm chị."

 

“Vậy con sẽ ."

 

Tuế Tuế ngoan ngoãn lời, cô bé thấy nông trường vui hơn đại đội nhiều, đại đội chỉ một tẹo, nông trường nhiều nhiều động vật.

 

mà...

 

“Nhị Nữu, Mao Đản với các bạn thể cùng ạ?"

 

Những lúc thế , Tuế Tuế quên những bạn nhỏ của .

 

Vưu Dư Dư do dự một chút, từ đây qua đó đạp xe mất gần một tiếng , đám nhóc tỳ mà bộ thì...

 

“Mỗi chỉ thể dẫn theo một bạn thôi, ở thanh ngang phía , nhiều quá dì chở nổi."

 

“Hay quá, dì nhỏ là nhất luôn."

 

Tuế Tuế vui hớn hở khen ngợi....

 

Đợi đến khi bọn Vưu Niên Niên từ ruộng trở về, thứ họ thấy là quần áo giặt sạch phơi phới trong nhà, và nước trong lu vơi một ít.

 

Mắt Vưu Niên Niên nheo , sắc bén về phía Vưu Dư Dư, và cả nhóc tỳ bên cạnh cô.

 

Một lớn một nhỏ đồng loạt dùng ánh mắt vô tội cô, đang vô cùng chột .

 

Vưu Niên Niên nheo mắt, xem xét kỹ lưỡng hai , thấy vấn đề gì mới tha cho họ.

 

đến lúc tắm cho nhóc tỳ, cô vẫn xách lên kiểm tra một vòng, xác định tay chân đều chuyện gì mới yên tâm.

 

“Hôm nay nông trường gì vui ?"

 

Vưu Niên Niên thản nhiên hỏi.

 

“Có nhiều nhiều gà, bò lớn, xe lớn..."

 

Tuế Tuế để đầu tóc ướt sũng .

 

“Chị con thế nào ?"

 

Vưu Niên Niên hỏi.

 

“Gầy , đen ạ."

 

Tuế Tuế đau lòng đến mức mặt nhăn cả , đáng thương :

 

“Mẹ ơi, chúng bảo chị về , chị mệt lắm ạ."

 

Dáng vẻ đó Vưu Niên Niên cũng thể hình dung , là ruột cô cũng xót, nhưng mà...

 

“Đó là việc của chị con, chị tự tính toán, chúng tôn trọng lựa chọn của chị."

 

Vưu Niên Niên xoa đầu Tuế Tuế, .

 

“Là nhà, sự tôn trọng chính là sự ủng hộ lớn nhất, con đường của chỉ chính mới ."

 

“Giống như dì nhỏ của con , dì là lớn , tự thể đưa quyết định, chúng ủng hộ dì là ."

 

Tuế Tuế nghiêng đầu:

 

“Ủng hộ dì nhỏ ạ?"

 

“Tất nhiên ."

 

Vưu Niên Niên mỉm , gương mặt ôn hòa nở nụ , thẳng Tuế Tuế, trông vẻ nóng nảy như thường ngày, vô cùng dịu dàng và khẳng định:

 

“Chúng nhà, tất nhiên sẽ ủng hộ lẫn ."

 

“Không đ.á.n.h gãy chân ạ?"

 

“Tất nhiên , chỉ chơi thôi mà."

 

Vẻ mặt Vưu Niên Niên bình thản, vô cùng đáng tin, đó bất động thanh sắc hỏi tiếp:

 

“Cho nên hôm nay dì nhỏ của con ở nông trường gặp chuyện gì ?

 

Có ai bắt nạt dì ?"

 

Hoàn dẫn dắt, Tuế Tuế mơ màng lắc lắc đầu, mềm mại đem chuyện ở nông trường kể sạch sành sanh.

 

Rất .

 

Vưu Niên Niên sắc mặt đổi tắm rửa quần áo xong cho Tuế Tuế, dịu dàng bịt tai cô bé , giây tiếp theo hét lớn ngoài.

 

“Vưu Dư Dư, cô cút ngay đây cho !"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-56.html.]

 

Vưu Dư Dư:

 

...

 

ngay là nhóc tỳ đáng tin mà!

 

**

 

Bị mắng một trận, Vưu Dư Dư nghĩ đến chuyện ban ngày, trằn trọc giường một hồi lâu, cuối cùng để đầu tóc rối bù bò dậy khỏi giường, ôm chăn đến cửa phòng bên cạnh.

 

Cửa đóng, bên trong còn then cài, nhà họ khi ngủ đều sẽ khóa cửa, cho nên lẻn là chuyện thể nào.

 

Vưu Dư Dư lén lút ghé đầu cửa, nheo một con mắt qua khe cửa trong.

 

Bên trong cũng thắp đèn dầu, tối om om, chẳng thấy gì cả.

 

Vưu Dư Dư chút thất vọng, phân vân mãi giữa việc gõ cửa và gõ cửa.

 

“Két—"

 

Cửa mở.

 

Vưu Niên Niên bực xuất hiện ở cửa, trợn trắng mắt:

 

“Giả ma đấy ?

 

Khẽ thôi, Tuế Tuế ngủ ."

 

Nói xong cô về giường.

 

Vưu Dư Dư hi hi, ôm chăn nhẹ chân nhẹ tay , đóng cửa , leo lên giường sưởi, sáp gần Vưu Niên Niên.

 

“Nóng ch-ết , đừng dính ."

 

Vưu Niên Niên chê bai.

 

“Em quạt cho chị."

 

Vưu Dư Dư vô cùng ân cần, cầm lấy chiếc quạt bên cạnh quạt phành phạch.

 

Vưu Niên Niên hỏi cô , nhắm mắt , trông như ngủ .

 

Một hồi lâu .

 

“Chị."

 

Vưu Dư Dư lên tiếng.

 

“Ừ?"

 

Vưu Niên Niên vẫn mở mắt.

 

“Chị còn nhớ Dư Quốc Hoa ?"

 

Vưu Niên Niên mở mắt, đầu Vưu Dư Dư đang co ro bên cạnh, trong bóng đêm rõ dáng vẻ của cô.

 

Vưu Niên Niên thở dài một tiếng, vươn tay kéo cô về phía , giọng nhẹ nhàng:

 

“Sao ?

 

Đã qua bao nhiêu năm ."

 

Vưu Dư Dư vùi đầu lòng Vưu Niên Niên, giống như lúc nhỏ ôm lấy cô.

 

“Hôm nay em thấy một , cực kỳ giống ."

 

Vưu Niên Niên thở dài, :

 

“Thế giới rộng lớn như , luôn vài giống mà, đừng nghĩ nhiều quá, chuyện qua ."

 

“Chị xem tại gặp chuyện đúng ngày đó chứ?"

 

Tâm trạng Vưu Dư Dư sa sút, :

 

“Rõ ràng ngày hôm là kết hôn ."

 

“Đã qua , đừng nghĩ nhiều nữa..."

 

Vưu Niên Niên khẽ an ủi Vưu Dư Dư đang tâm trạng , suy nghĩ kìm mà bay xa.

 

Dư Quốc Hoa.

 

Vị hôn phu quá cố gặp chuyện một ngày khi kết hôn của Vưu Dư Dư.

 

Dư Quốc Hoa là chồng đầu tiên của Vưu Dư Dư, chính xác hơn, nên gọi là vị hôn phu, vì lúc đó họ đăng ký kết hôn, cũng tổ chức tiệc cưới.

 

đó là trọng điểm, dù trong mắt khác, Vưu Dư Dư đều là kết hôn ba .

 

Lần đầu tiên họ gặp là ở núi.

 

Hồi đó Vưu Dư Dư rảnh rỗi chạy lên núi chơi, cuối cùng lạc đường, mãi mãi thế nào sâu trong rừng.

 

 

Loading...