“Nhìn qua là tay Ôn Hiến.”
Tuế Tuế càng vui vẻ hơn.
Ở đây lò sưởi, nên Ôn Hiến còn đặt trong phòng một chiếc ấm điện, ấm giữ nhiệt, còn chậu và xô mới, chuẩn cực kỳ đầy đủ, chu đáo.
“Em buồn ngủ .”
Tuế Tuế quăng túi lên tủ, về phía Ôn Hiến, ý tứ quá rõ ràng.
“Trong ấm nước nóng, để lấy thêm chút nước lạnh.”
Ôn Hiến , ngoan ngoãn bưng chậu ngoài lu nước lấy nước.
Đợi lấy , Tuế Tuế tự cầm ấm giữ nhiệt rót nước ngâm chân, đôi chân ngâm trong nước nóng, dễ chịu đến mức nào.
“Anh mau việc của , em ngủ một giấc sẽ trường.”
Tuế Tuế ngáp một cái, đúng là buồn ngủ thật.
Buổi chiều tuy cô tiết, nhưng vẫn còn đủ thứ việc, vốn định mang về nhà , giờ ở trường cũng .
“Được, chìa khóa để ở đây, năm rưỡi chiều tan , nếu em vội về thì đợi cùng về.”
Ôn Hiến dặn dò vài câu rời việc của .
Tuế Tuế ngâm chân xong ngáp mấy cái, cô phòng tìm bộ đồ ngủ , lao lên giường chẳng bao lâu ngủ .
Trong mơ, là những quả bong bóng ngũ sắc, bay từ đất lên tận trời cao, chạm nổ tung, biến thành những bông tuyết buốt giá.
Tuế Tuế giật tỉnh giấc, tiếng chuông báo thức reo bên cạnh, cô uể oải vươn tay tắt , xoa xoa đầu, đôi chân đang thò ngoài chăn của , cuối cùng cũng vì trong mơ biến thành tuyết trắng.
Cô cuộn trong chăn lăn lộn vài vòng, cuối cùng với mái tóc rối bù bò dậy, nhe răng quần áo, xong thì cũng tỉnh táo .
Nhìn thời gian, đúng hai giờ, Tuế Tuế vươn vai, xách cặp sách mở cửa phòng.
Ngoài cửa, một bó hoa tươi thật lớn đang ở đó.
Khóe miệng Tuế Tuế cong lên đè xuống nổi, cô vội vã chạy tới ôm bó hoa lên, đó còn đặt một tấm thiệp tay.
“Núi cây, cây cành.”
“Lòng yêu , chăng.”
Kể từ ngày đó, mỗi ngày Tuế Tuế đều nhận một bó hoa lớn.
Lượng hoa nhiều đến mức cô chất đầy văn phòng, từ góc phòng đến bàn, là hoa đủ màu đủ sắc.
“...
Cậu định chuyển nghề sang mở tiệm hoa đấy ?
Ngày nào cũng bày vẽ như , lương cũng cần bù lỗ nhiều thế chứ?”
Hà Song Hạ đến văn phòng của Tuế Tuế, đầu thấy cảnh , hai cũng thấy cảnh , ngày nào cũng thấy cảnh , cô cảm thấy bất thường .
“Làm gì , mở tiệm hoa gì cơ chứ, việc của còn xuể đây .”
Tuế Tuế vô tội ngẩng đầu cô , hất cằm, lý lẽ đầy đủ.
“Còn nữa, bạn học Hà Song Hạ, xin chú ý lời của , bây giờ là giáo viên , gọi là thầy giáo...
, cô giáo Tuế.”
“Cậu cứ đắc ý .”
Hà Song Hạ lườm cô một cái, rút một bông hồng đỏ mặt Tuế Tuế , bắt đầu bứt cánh hoa.
Một cánh, hai cánh.
“Cậu gì đấy?”
Tuế Tuế cướp lấy bông hoa, trừng Hà Song Hạ, buộc tội:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-563.html.]
“Sao tay chân táy máy thế?”
Hà Song Hạ liếc cô, liếc bông hoa trong tay cô, nheo mắt, vô cùng quả quyết hỏi:
“Ai tặng thế?”
Tuế Tuế đang hung hăng thế mà lập tức trở nên bẽn lẽn, mặt đỏ bừng lên, ánh mắt né tránh, Hà Song Hạ lập tức cảnh giác, trực tiếp cầm lấy lọ hoa đó định vứt .
“Ái chà, phiền thế, đừng phá hoa của .”
Tuế Tuế cướp đồ, trừng Hà Song Hạ, lát trở nên bẽn lẽn, mặt đỏ hồng, giọng mềm nhũn:
“Là Ôn Hiến tặng đó.”
Nỗi lo lắng trong lòng Hà Song Hạ lập tức tan biến, cô thở phào một cái đập một cái đầu Tuế Tuế, nhịn tò mò:
“Mới bao lâu mà đột nhiên dính với ?”
“Cậu dùng từ linh tinh gì thế?
Cái gì mà dính, khó ch-ết , bọn gọi là thanh mai trúc mã, lưỡng tiểu vô sai (hai đứa trẻ nhỏ nghi ngờ gì), mà chuyện cũng bao nhiêu năm , thiếu hiểu quá.”
Tuế Tuế hừ nhẹ, lập tức lấy vẻ lý lẽ.
“Mình cũng hơn hai mươi tuổi , yêu đương là chuyện bình thường, lúc chị và rể quen còn đến hai mươi chứ.”
“...
Thôi , thì lý lẽ nhiều, là hỏi mấy hôm còn bình thường, đột nhiên ở bên ?”
Hà Song Hạ khó hiểu, tò mò.
Thế cũng quá nhanh , thời gian hai họ vẫn còn trong sạch lắm mà.
“Thế thì , chẳng là ở bên đấy thôi.”
Tuế Tuế vò vò cánh hoa, đảo mắt chuyển chủ đề.
“Mình đây còn nhỏ hơn các mà đối tượng , còn thì ?
Cậu và Trang Hòa Dụ khi nào mới ở bên ?
Đã bao nhiêu năm hả cái bà chị tuyệt tình .”
“Hừ, mới bao nhiêu năm chứ?”
Hà Song Hạ lạnh.
Kiếp cô chịu lạnh lùng bao nhiêu năm .
“Vậy cẩn thận , nhớ Trang Hòa Dụ lớn hơn ba tuổi, năm nay hai mươi tư nhỉ?
Đến lúc đó nhà giới thiệu đối tượng cho , xem tính .”
Tuế Tuế nhắc nhở.
“Ha ha, liên quan gì đến ?
Mình còn thiếu đối tượng ?”
Hà Song Hạ bất cần.
Lời cô cũng là thật, nếu cô tìm đối tượng, cũng là một đám mặc cho cô chọn, thiếu.
“Cậu cứ cứng miệng .”
Tuế Tuế với tư cách là ngoài cuộc rõ.
Những năm Hà Song Hạ tuy thèm đoái hoài gì đến Trang Hòa Dụ, thái độ ghét bỏ rõ ràng, nhưng đây cũng là một loại quan tâm đấy thôi.
Phải là so với những theo đuổi khác, thái độ của Hà Song Hạ đối với Trang Hòa Dụ là một sự mặc định .
Tuy cụ thể cô tâm sự gì, giống như Tuế Tuế hiểu những giấc mơ lộn xộn hồi nhỏ, cũng như cô hiểu nổi sự cáu kỉnh, oán hận khó hiểu của Hà Song Hạ đối với Trang Hòa Dụ.