“Da cô tinh tế trắng nõn, xáp gần cũng thấy nửa điểm lỗ chân lông, hàng lông mi khẽ run, đôi mắt so với bình thường đen hơn nhiều, mang theo sự thần bí khó hiểu.”
Lúc dỗ môi bĩu , cánh môi đỏ hồng, hàm răng trắng nõn thấp thoáng, giọng nũng nịu mềm mại, cũng mềm mềm.
Ôn Hiến cụp mắt Tuế Tuế đang dáng vẻ lấy lòng, cô xáp lên chụt một cái lên miệng, đôi mắt thâm trầm vài phần.
Cô hiện tại đang vắt chéo chân đùi , hai sát chút cách, thể ngửi thấy mùi thơm đặc trưng cô, cộng thêm dáng vẻ nhỏ bé của cô, ai mà chịu nổi chứ.
“Hôn, hôn thật .”
Giọng Ôn Hiến khàn khàn.
Tuế Tuế mắt cong cong, ôm cổ di chuyển cơ thể, xáp lên nhẹ nhàng l-iếm l-iếm bờ môi, lực nhẹ nhẹ, giống như lông vũ lướt qua, lướt cho tâm can Ôn Hiến đều ngứa ngáy, chậm rãi siết c.h.ặ.t t.a.y vòng quanh eo Tuế Tuế.
Giống như là nhận sự cổ vũ , đầu lưỡi Tuế Tuế từng chút một thăm dò trong, nhẹ nhàng chạm cái lưỡi nóng hổi, chậm rãi quấn quýt.
Đôi bàn tay nhỏ cũng an phận , từ cổ di chuyển xuống, thăm dò sờ cơ bụng rắn chắc.
Cuối cùng cũng là ai bắt đầu chủ động, dù hai liền lăn thành một đống.
Đến cuối cùng, Ôn Hiến lý trí , một cái dùng lực ôm lên , đem đầu vùi cổ Tuế Tuế thở dốc, ngón tay thô ráp nhẹ nhàng cọ xát vòng eo tinh tế, nhưng động tác nào khác.
Tuế Tuế chớp chớp đôi mắt to, mặt đỏ bừng, cũng dám động, cứ thế ôm gối ôm.
Qua một hồi lâu, Ôn Hiến bình tĩnh , kéo hôn mạnh một cái, mang theo chút nghiến răng nghiến lợi.
“Đợi ngày mai du học.”
Tuế Tuế nhịn khanh khách, c.ắ.n một cái lên vai , dùng răng mài mài.
“Đừng quậy.”
Ôn Hiến hít sâu một , đem bóc , kéo chăn bên cạnh đem từ đầu đến chân che , cởi trần ngoài.
Đợi Tuế Tuế xốc chăn mỏng ngoài, chỉ thấy bóng lưng Ôn Hiến.
Cô nhịn khanh khách, lăn lộn giường, mắt cong cong, đến mức đặc biệt vui vẻ.
Ôn Hiến đến cửa cũng thể thấy tiếng bên trong, cúi đầu , thần sắc chút bất lực, nhưng cũng nhịn nhếch khóe miệng, lên.
Đời của , gặp cô gái nhất.
“Dì dì dì dì, bọn đến cưỡi ngựa ngựa.”
“Dì dì dì dì, lái xe xe.”
“Dì dì dì dì.”...
Trẻ con đúng là khiến yêu hận, lúc ngoan ngoãn tựa như thiên thần, khiến hận thể đặt trong lòng bàn tay, lúc phiền phức , thì hận thể lập tức đem vứt thùng r-ác luôn.
Tuế Tuế hiện tại chính là cảm thụ , trong đầu là dì dì dì dì dì dì cảm giác đều sắp nổ tung , nhưng đứa nhỏ mặt hề cảm thấy, ở bên xe ô tô đồ chơi lái tới lái lui, vẫn để cô ngừng , lái xe ô tô nhỏ thì xoay quanh Tuế Tuế tới tới lui lui, cái miệng hề dừng .
“Dì dì dì dì con lái ?”
“Dì dì dì dì, con thích cái .”
“Dì dì dì dì, con bao giờ về?”...
Tuế Tuế liền, vô vọng ghế, một câu trả lời một câu, chăm sóc đứa nhỏ.
Đợi Ôn Hiến về thấy chính là cảnh tượng , trong mắt lập tức mang theo ý , bước tới đem đứa nhỏ đang lái xe nhấc lên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-cuc-pham-nhung-nam-70/chuong-571.html.]
Vốn dĩ còn đang lải nhải ngừng đứa nhỏ lập tức yên tĩnh , nhát gan Ôn Hiến, giọng nhỏ xíu.
“Chú Ôn.”
“Đi, chú dạy cháu chữ.”
Ôn Hiến trong mắt đầy ý , một tay ôm đến đình đài bên cạnh.
Tuế Tuế mới vô vọng liền giống như thấy cứu tinh, lập tức phấn chấn hẳn lên, chạy bạch bạch chạy về lấy giấy b-út đem tới đặt bàn đá để bọn họ chữ.
Đứa nhỏ đầy ba tuổi mặt nổi.
Đây là kiểu nuôi con gì thế ?
Nhà ai trẻ ba tuổi chữ hả?
Ôn Hiến cao cao lớn lớn một quyền thể đ.á.n.h hai đứa nhỏ bên cạnh, Hà U U ủy khuất ủy khuất ngoan ngoãn theo chữ.
Cái coi như yên tĩnh .
Tuế Tuế hít sâu một , phịch xuống xích đu bên cạnh, cảm thấy trời cũng xanh , cây cũng xanh , đến cả khí cũng tươi mới hơn ít, cả đều tự do .
Tựa tựa , vai Tuế Tuế nặng trịch, xoa bóp lên.
“Chỗ chỗ .”
Tuế Tuế thuận thế xuống, chỉ huy ấn cho , thở dài sâu sắc.
“Mệt quá.”
“Còn mong chờ con nhỏ ?”
Ôn Hiến buồn .
Tuế Tuế lập tức lắc cái đầu như cái trống bỏi, dùng hành động thực tế biểu thị sự kháng cự đối với đứa nhỏ.
Đứa nhỏ, quả nhiên chỉ tồn tại trong ký ức mới là nhất.
“Không công bằng chút nào, U U mặt ngoan thế ?”
Tuế Tuế ngược véo tay Ôn Hiến, phàn nàn.
“Nó đây là sợ thôi.”
Ôn Hiến dở dở , :
“Trẻ con ồn ào náo nhiệt mới là bình thường, em đấy, đây mới một ngày.”
“Chỉ một ngày thôi mà em già một tuổi , nếu còn thêm chút nữa, thì em thành bà lão .”
Tuế Tuế u uất chê bai:
“Trách Nhị Nữu nào về cũng ở mấy ngày liền , cái là nuôi con đấy mà...”
Nhanh bốn năm trôi qua , con của Nhị Nữu và Nhị Cẩu T.ử là Hà U U đều sắp ba tuổi , đứa bé cùng với cha nó thể lắm, thể chạy thể nhảy, hoạt bát đáng yêu, giọng to tướng.
Tuy bình thường đều là cha hai đang nuôi, nhưng luôn lúc thời gian, giống như hiện tại hai nhà về quê tế tổ , Nhị Nữu Nhị Cẩu T.ử cũng bận, sáng tối về, trong nhà họ già nên quen thuê bảo mẫu, loại thời điểm liền đem đưa đến chỗ Tuế Tuế đây.
Sau đó Tuế Tuế đơn phương tuyên bố tình dì cháu giữa bọn họ tạm thời biến mất, đang đợi sửa chữa.
Cũng may Ôn Hiến qua đây liền hơn nhiều , cao cao lớn lớn , cái là duyên với trẻ con lắm, đều sợ , mặt ngoan ngoãn phục tùng.