Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 125
Cập nhật lúc: 2025-11-19 00:29:46
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Để nàng c.h.ế.t .
Ăn cơm nửa chừng, Liễu Đại Sơn mang theo hai quầng mắt đen sì , miệng lẩm bẩm: “Tiền mất , mất hết , trời ơi tiền của mất hết …”
Bốp bốp bốp!
Vương Thúy Hoa dùng đũa gõ bát của , cằn nhằn: “Tiền của ngươi cái gì mà của ngươi? Ngươi thấy thì nó là tiền của ngươi ? Mau ăn cơm , cả ngày thần thần điên điên.”
là một kẻ mê tiền!
Liễu Đại Sơn cũng phản bác, nhai bánh màn thầu mà chẳng mùi vị gì. Bình thường thể ăn hai bát cơm, giờ thì ăn nửa cái màn thầu, nửa cái còn cầm cửa, đưa cho tên ăn mày đang canh giữ ở đó.
Tên ăn mày nửa cái màn thầu, trực tiếp ném khỏi bát: “Cái thứ gì thế , thật sự coi là thằng ăn mày ? Bình thường đều là cá to thịt lớn ? Hôm nay chỉ nửa cái màn thầu.”
Liễu Đại Sơn trừng mắt , xắn tay áo lên liền xông đ.á.n.h với tên ăn mày.
Thịt gà, cá, thịt heo bình thường ăn hết, đều cho tên ăn mày . Trước đây tên ăn mày bảy mươi mấy cân, suýt c.h.ế.t đói, nay nuôi béo hơn trăm cân, đều là do cho ăn. Giờ mà còn dám những lời như , thật sự tức c.h.ế.t !
Đánh một trận xong, cơn tức trong lòng cũng vơi phần nào, tên ăn mày đ.á.n.h đến mức dậy nổi, ôm cái bát vỡ nát thở hổn hển : “Ta kẻ thù g.i.ế.c cha của ngươi, tay tàn nhẫn đến thế?”
Liễu Đại Sơn liếc xéo , dốc sức lực cuối cùng bóp cổ đ.ấ.m mạnh mấy cú: “Ngươi còn dám sỉ nhục cha , bóp c.h.ế.t ngươi…”
Tên ăn mày vất vả mới giãy , thở hổn hển từng ngụm lớn, chút nữa thì mạng nhỏ của còn: “ là tên thần kinh, chẳng qua chỉ xin ngươi miếng ăn thôi mà? Có đáng đến mức đó !”
Hắn dùng cả tay lẫn chân rời khỏi chỗ đó. Liễu Đại Sơn cảm thấy đói bụng trận đại chiến, đầu tóc rối bời, trở bàn ăn, im lặng ăn cơm.
Vương Thúy Hoa quen hành động của : “Người ăn xong hết , ngươi mới tới.”
Liễu Đại Sơn thờ ơ : “Sợ gì, đằng nào cũng dọn dẹp.”
Liễu Thanh La rời khỏi chiến trường sớm, tại nơi phồn hoa nhất Long Thành, nàng mua nhiều nhà và cửa hàng. Cho dù ăn , nàng vẫn thể chủ nhà cho thuê.
Nàng định dùng chúng để mở cửa hàng hoặc khách điếm. Nàng bận rộn nửa tháng đó, đến ngày đại hôn của .
Cảnh tượng vô cùng tráng lệ, Độc Cô Vân Khanh đích đến đón, đây là đãi ngộ mà bất kỳ Hoàng hậu nào cũng từng . Sứ thần các nước cống nạp, các loại kỳ trân dị bảo kể xiết. Phàm là những đến tham dự hôn lễ, những bá tánh đến chung vui, đều thể nhận miễn phí một khoản bạc và lương thực nhất định. Cả thiên hạ cùng ăn mừng, đại xá thiên hạ.
Liễu Thanh La đội cửu long tứ phượng quan, mặc lễ phục màu đỏ son, bên trong là áo lót màu xanh biếc, trang điểm tinh xảo và đoan trang, đeo hai viên đông châu to lớn quấn bằng sợi vàng, toát lên vẻ quý phái ngút trời.
Dưới sự hướng dẫn của ma ma dắt dắt, nàng từng bước lên phượng liễn. Trong kiệu trang trí xa hoa lộng lẫy, nệm đỏ bằng lụa quý giá đếm xuể. Khi nàng xuống, chỉ cảm thấy một trận mềm mại, xem Độc Cô Vân Khanh ngay cả chỗ cũng dốc công sức.
Không qua bao lâu, Lý ma ma vén rèm lên, mời nàng chuyển sang cỗ kiệu lễ nghi bên cạnh, còn đưa tay nàng một quả táo và một cây như ý vàng.
Có tám khiêng kiệu chính cung môn, nóc kiệu trang trí lông chim khổng tước tuyệt . Độc Cô Vân Khanh xa, tay cầm cung tên, b.ắ.n liên tiếp ba mũi tên về phía lông chim khổng tước.
Ma ma khẽ nhỏ với Liễu Thanh La: “Hoàng hậu nương nương, xin xuống kiệu, hành lễ quỳ bái.”
“Không cần!”
Độc Cô Vân Khanh tới ôm nàng lòng. Hắn tin tổ tiên, cũng tin trời đất, chỉ tin chính .
Liễu Thanh La vịn lấy phượng quan đầu, cảm thấy nặng chịu nổi, cổ nàng dường như sắp gãy rời.
Một bàn tay lớn đỡ lấy đầu nàng, nhẹ giọng an ủi: “Nếu thoải mái thì tháo .”
“Mau trong thôi.”
Hoàng hậu là chủ trung cung, nơi ở thể qua loa. Trước đó đủ xa hoa , ngờ ngày đại hôn càng xa hoa hơn. Nàng khỏi hỏi: “Chàng kết hôn xong, dùng hết tiền trong quốc khố ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-125.html.]
“Quốc khố dồi dào, Thanh Thanh cần lo lắng.”
Độc Cô Vân Khanh cúi tới, Liễu Thanh La né tránh : “Bây giờ vẫn còn là ban ngày.”
Vốn dĩ theo những lễ nghi mà ma ma , khi tất thứ thì trời cũng tối. Độc Cô Vân Khanh thấy phiền phức, một sự thù địch khó hiểu với cha , nên trực tiếp bỏ qua nhiều nghi lễ, dẫn nàng trong. Không bái tổ tiên, trực tiếp cho nàng gia phả.
Liễu Thanh La tháo phượng quan đầu đặt sang một bên, cầm thức ăn bàn lên ăn. Cả ngày hôm nay nàng về cơ bản ăn gì cả, đói đến mức bụng lép kẹp.
Ăn một chút đồ ăn, cảm thấy trong dày khá hơn nhiều, nàng cúi đầu : “Cái đó… vẫn chuẩn tâm lý sẵn sàng, chuyện tình cảm thể miễn cưỡng , hiểu ý ?”
Độc Cô Vân Khanh gần, ôm nàng lòng, cằm tựa lên vai nàng, : “Ừm, ngày tháng của chúng còn dài, sẽ một ngày, sẽ khiến nàng cam tâm tình nguyện ở bên .”
“Cho một năm thời gian, nếu một năm nàng vẫn ở bên , sẽ để nàng rời , ?”
Liễu Thanh La ngờ tư tưởng tiến bộ như , còn cảm động: “Vậy chúng cứ thế mà định nhé.”
“Được!”
Độc Cô Vân Khanh bắt đầu cởi y phục của nàng.
Liễu Thanh La căng thẳng : “Chàng gì thế?”
“Ta hầu hạ nàng.” Độc Cô Vân Khanh tự nhiên: “Đừng hiểu lầm, chạm nàng, chỉ là bộ hỉ phục phức tạp và nặng nề, mặc thoải mái, cởi cho nàng nghỉ ngơi.”
“Chàng thể đuổi ngoài, ngày đầu đại hôn, nếu đuổi ngoài, sẽ bọn họ chê mất.”
Liễu Thanh La nghi ngờ đầu , đây là lời mà một vị đế vương cô ngạo thể ?
Trên đời kẻ nào dám chê , cỏ mộ phần đều cao hai thước .
Độc Cô Vân Khanh lột nàng chỉ còn yếm lót, ôm nàng lên giường. Một loạt thao tác thuần thục đến bất ngờ. Liễu Thanh La hỏi: “Xem quen việc như , đây cũng từng chăm sóc khác thế ?”
“Không !”
Hạt Dẻ Nhỏ
Độc Cô Vân Khanh cũng cởi hỉ phục lên, lấy một chiếc trâm cài tóc thủ công, : “Đây là do chính , tặng nàng.”
Chiếc trâm cài chạm khắc hoa mai, trông sống động như thật, ngửi kỹ còn mùi hương thoang thoảng.
“Nàng thích ?”
“Thích.”
Liễu Thanh La đặt gối. Nàng chẳng chuẩn gì cả, bèn lấy chiếc khăn tay mang theo bên lấp liếm: “Đây là do chính tay lựa chọn, cũng tặng .”
“Thật !” Độc Cô Vân Khanh nắm chặt trong tay, lòng ấm áp.
“Hoàng thượng, Thái hậu nương nương thích khách, hiện đang trọng thương hôn mê!”
Giọng run rẩy the thé của Tô công công vang lên bên ngoài.
Xem sự tình thực sự nghiêm trọng, nếu cũng sẽ mạo hiểm c.h.é.m đầu mà lúc .
Độc Cô Vân Khanh nhíu mày: “Cứ để nàng c.h.ế.t !”
Liễu Thanh La theo bản năng che miệng , nhỏ giọng : “Mau xem thử , dù cũng là nương danh nghĩa của .”