Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 130: Tính toán sai lầm.

Cập nhật lúc: 2025-11-19 00:29:51
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AUmZSMkUoz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“nương đối với thật , còn lén lút nấu riêng cho nữa.”

 

Liễu Hữu Thành ở cửa bao lâu, giờ mới sải bước nhanh .

 

Thấy canh gà trong nồi, y cũng nếm thử một ngụm, liền Vương Thúy Hoa đ.á.n.h tay, “Ngươi là ca ca, cũng mặt mà tranh ăn với ?”

 

“Nồi canh lớn thế , một uống hết ? nương mau lấy cho con một cái bát, để con cũng nếm thử xem .”

 

Liễu Hữu Thành đẩy nương ngoài.

 

Vương Thúy Hoa nửa đẩy nửa lôi bước qua ngưỡng cửa, lẩm bẩm : “Lớn thế mà vẫn tham ăn như con nít .”

 

Thấy nương xa, Liễu Hữu Thành trở bàn, lơ đãng chằm chằm nồi canh gà. Y im lặng một lúc lâu, mới mở miệng : “Muội thể giúp hẹn Lộ Châu ngoài , lời với nàng .”

 

Từ khi Liễu Thanh La thành hôn, Lộ Châu dọn ngoài ở.

 

Một hiểu lầm y rõ mặt đối mặt, cũng cơ hội nữa .

 

“Ta nghĩa vụ đó, những chuyện khác đều thể giúp , chỉ riêng chuyện thì .”

 

Liễu Thanh La từ chối thẳng thừng, năm xưa nếu Lộ Châu ngăn , nàng tát thẳng mặt Liễu Hữu Thành .

 

“Vì chứ? Ta là ca ca của mà!” Liễu Hữu Thành hiểu. “Ta bảo hẹn nàng ngoài, cũng là vì chuyện , hiểu lầm nàng , với nàng một tiếng xin .”

 

Y là mấy ngày mới phát hiện bộ mặt thật của Thẩm Đông Linh, nàng chỉ chút chân tình nào với y, mà còn khéo léo cả hai phía, mỗi đợt thư sinh đến kinh ứng thí, đều là đối tượng nàng đặc biệt chú ý.

 

Lại còn những công t.ử nhà quan to quý tộc, thỉnh thoảng quấn quýt bên nàng . Hai đầu gặp, nàng còn giải thích đều là hiểu lầm, y cũng hồ đồ tin hai .

 

Sau gặp , nàng dứt khoát thèm giả vờ nữa, tỏ ý tuyệt đối thể chuyện gì với y. Chỉ vì kế hoạch đưa Thẩm Thu Họa cung đổ bể, mới hôm tin truyền đến, Hoàng đế vô tâm nạp phi, cha của Thẩm Thu Họa nhắc một câu, phạt bổng lộc nửa năm, ở nhà suy nghĩ lầm của .

 

“Không mỗi lời xin đều thể nhận sự tha thứ của khác.” Liễu Thanh La đặt bát xuống. “Cũng như bát canh gà , lúc còn nóng thì ngon, đến khi nguội thì ngấy đến mức khiến nôn.”

 

“Việc duy nhất thể bây giờ là quấy rầy nàng . Còn về những chuyện qua, nàng tha thứ , đó là lựa chọn của nàng .”

 

Liễu Hữu Thành vẫn tranh thủ cho một chút, “Ta chỉ gặp nàng , đối mặt lời xin , chỉ thế mà thôi.”

 

“Huynh nàng , tại tự ?” Liễu Thanh La giữ cho y nửa phần thể diện. “Nàng việc ở Minh Châu Các, ai cũng , lẽ nào ?”

 

“Huynh bảo hẹn nàng ngoài, chẳng qua là hòa giải, nhưng với , chuyện . Nếu kẻ tát mặt một bạt tai, sẽ xé xác kẻ đó!”

 

Nàng rõ ràng , nàng thể hẹn Lộ Châu ngoài.

 

Liễu Hữu Thành im lặng, y hối hận, đ.á.n.h xong hối hận .

 

Liễu Thanh La khuyên giải : “Tam ca, hãy về phía , đừng cứ mãi ôm giữ chuyện quá khứ buông nữa.”

 

“Bát đến , Nương lấy cho con cái bát lớn , lát nữa con uống nhiều chút.” Vương Thúy Hoa cầm bát từ phía tới.

 

Liễu Hữu Thành vốn dĩ đến để uống canh gà, chỉ là Liễu Thanh La trở về, đặc biệt chạy đến để nhờ nàng hòa giải.

 

Y sắc mặt khó coi, một cách tự nhiên: “Ta đột nhiên uống nữa, còn việc, xin phép .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-130-tinh-toan-sai-lam.html.]

 

Y vội vàng chạy trốn khỏi phòng, những lời Liễu Thanh La khiến y vô cùng hổ.

 

Vương Thúy Hoa đặt bát đũa xuống, “Đứa nhỏ , hai mươi mấy tuổi đầu , việc gì cũng hấp tấp vội vàng.”

 

“Canh gà ngon thế , con uống thì uống.”

 

Bà tự múc cho một bát đầy, chầm chậm húp, uống cảm thán: “ hưởng phúc , ngày , đừng là uống canh gà, ngay cả lông gà cũng chẳng thấy. Vẫn là nhờ con mà cuộc sống nhà hơn nhiều .”

 

“nương , nha nô tài trong phủ thiếu mất quá nửa ?” Liễu Thanh La lúc cảm thấy trạch viện trống trải, cũng ít ít.

 

“Bọn họ đều trả công tiền lương, mỗi mỗi tháng mấy lượng bạc, nhà nào dùng nổi. Với cũng quen nhiều hầu hạ như , cảm thấy tự nhiên.” Vương Thúy Hoa đột nhiên hạ giọng, “Có khi đ.á.n.h rắm còn nhịn, sợ phát tiếng động chê.”

 

“Ít thì tự tại hơn một chút, chỉ giữ mấy bà lão giúp việc nặng nhọc và nhũ mẫu, để dọn dẹp vệ sinh, giặt giũ y phục, trông nom con cho tẩu tẩu con.”

 

Liễu Thanh La gật đầu, sống cho thoải mái nhất là .

 

Hạt Dẻ Nhỏ

“Hồi đó khi họ , trả tiền công, mà trả khế ước bán cho họ, con họ mừng rỡ đến mức nào .” Vương Thúy Hoa trong lúc chuyện uống hết một bát canh gà, tự múc thêm một bát đầy, nồi đất cạn đáy .

 

Đương nhiên là vui , khi khế ước bán , họ từ đó trở thành tự do.

 

nương con hai chuyện một lát, Liễu Thanh La liền trở về phòng cũ nghỉ ngơi. Có lẽ là do kỳ kinh nguyệt sắp đến, khắp nàng ê ẩm, ngừng ngủ nghỉ.

 

Lần tới nghiên cứu một loại thuốc, trực tiếp “đầu độc” dì cả , một công đôi việc.

 

Ở nương gia một thời gian, Liễu Thanh La trở về cung, liền Bảo Châu đến bẩm báo: “Nương nương, Như Phong bọn họ trở về , đón Thái hậu nương nương, bên đó chịu thả , nương nương đích đến đó.”

 

“Bên Hoàng thượng gửi thư , đến bây giờ vẫn hồi âm, chắc là đang bận đ.á.n.h trận.” Sau lưng Bảo Châu là một nam tử, đây là thị vệ mang đao thường xuyên theo bên Độc Cô Vân Khanh, võ công giỏi.

 

“Thuộc hạ Như Phong tham kiến Hoàng hậu nương nương!”

 

“Đứng dậy .” Liễu Thanh La ngoài trời, xám xịt, dường như sắp mưa bão lớn, “Nếu chịu thả , sẽ một chuyến.”

 

“Từ đây đến đó bao xa?”

 

Như Phong đáp: “Khoảng năm ngày.”

 

“Được!”

 

Liễu Thanh La khi tạm biệt gia đình một cách đơn giản, liền lên xe ngựa, cùng họ lên đường.

 

Vì Độc Cô Vân Khanh là phu quân của nàng, vây khốn là bà bà của nàng, nàng thể khoanh tay .

 

Nàng tự hỏi Thái hậu trong cung dễ dàng vị trí của Hiếu An Thái hậu như , hóa bày một kế ở đây. Chắc là vây khốn nàng, dùng các nàng để nắm thóp Độc Cô Vân Khanh, chỉ là tính toán của bà sẽ thất bại .

 

Hồng Thành ở hướng tây bắc, ban đầu cách nhà nàng chỉ một ngày đường. Nàng cũng từng già trong nhà nhắc đến, trong đó là những kẻ ác ma ăn thịt nhả xương.

 

Toàn bộ Bắc Quốc nạn dân, quản lý . khỏi Bắc Quốc, nạn dân khắp nơi, cơ bản cứ cách trăm mét lều trại dựng lên, bày quán.

 

Những đều là nạn nhân của thiên tai, giờ đây nhà để về. Ban đầu là tiếp nhận bọn họ, nhưng các ba nước khác đột nhiên cất quân nam hạ, khiến Độc Cô Vân Khanh thể dành thời gian sắp xếp cho họ, nếu cũng thể Bắc Quốc, ít nhất một nơi an để sống.

 

 

Loading...