Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 135
Cập nhật lúc: 2025-11-19 00:29:56
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Cứu Ra Thái Hậu
Nàng hiệu Bảo Châu lấy bức họa , Diệp Cẩm Thư cầm lấy xem, lập tức nhận , thốt lên: “Đây là phụ nhân điên nhốt trong sân của Khâu Lão Bát ? Ta từng gặp vài .”
“Hiện tại đang ở ? Có thể bảo bọn họ thả ?”
Liễu Thanh La vội vàng hỏi.
Trước đây Như Phong từng đến đón, nhưng bọn họ chuyển nơi khác, tìm . Hơn nữa, Khâu Lão Bát ở đây còn bí mật luyện tập dân binh, mỗi đều là cao thủ võ công, đón từ chỗ , dễ dàng như .
Diệp Cẩm Thư khó xử : “Bảo thả dễ , vả vẫn luôn hợp với nhà , nếu mặt giúp , càng sẽ thả .”
Khâu Lão Bát dã tâm bừng bừng, võ công cao cường, từ khi đến đây từng thất bại, một vững gót chân ở đây, chiêu mộ khắp nơi hùng , còn xây dựng thế lực riêng, hai năm nay thế lực ngày càng lớn mạnh, thậm chí còn nhòm ngó vị trí Thành chủ.
“ chuyển , thể phái đưa ngươi tới đó.”
Diệp Cẩm Thư định phái đưa nàng , còn thì theo , vạn nhất chuyện gì xảy , cũng sẽ bỏ mặc an nguy của ân nhân.
“Được!”
Có thể tìm vị trí cụ thể là , nàng nhất định cứu.
Lợi dụng màn đêm, Diệp Cẩm Thư sai cận đưa bọn họ tìm tung tích Hiếu An Thái hậu.
Dừng một hồ nước, Diệp Cẩm Thư, tiểu tư cận Đông Vinh : “Người các tìm đang nhốt trong căn nhà ở giữa hồ.”
“Ừm, đa tạ!”
Liễu Thanh La quan sát những bên bờ hồ, hai đội tuần tra, mỗi đội mười , đều mang theo đao.
Trước cửa căn nhà giữa hồ, hai hắc y nhân canh giữ, thực lực thể xem thường.
Trước khi tay, nàng hỏi: “Như Phong bao nhiêu phần trăm nắm chắc?”
“Không ai là đối thủ của , chỉ sợ trong lúc giao đấu, sẽ thu hút những khác tới.”
Như Phong ước lượng những , dựa tiếng bước chân nặng nhẹ khi họ tiếp đất mà phán đoán, võ công của bọn họ hẳn cao lắm.
Liễu Thanh La suy nghĩ một chút, lấy một viên t.h.u.ố.c trắng, : “Ngươi hãy ăn viên .”
Như Phong nuốt thuốc, Liễu Thanh La đưa cho vài gói bột, “Khi giao đấu hãy rắc cái về phía bọn chúng, đây đều là kịch độc, chỉ cần dính một chút, lập tức c.h.ế.t ngay.”
Đồ vật đều , khuyết điểm duy nhất là chiến đấu cận chiến, mà nàng hiện giờ võ công căn cơ yếu kém, chỉ sợ kịp đến gần gặp Diêm Vương.
Như Phong thầm giơ ngón cái trong lòng, chiêu cao thật!
Hoàng hậu nhà chỉ là cao thủ cứu , mà còn là cao thủ dùng độc.
Hắn cầm gói thuốc, mũi chân khẽ nhón, bay vút lên trung. Khoảnh khắc những thấy , gói bột đỏ trong tay tung , rơi mặt bọn chúng. Bất cứ ai dính bột mặt đều lập tức thất khiếu chảy m.á.u mà c.h.ế.t.
Hai canh gác ở cổng hồ, một định báo tin, còn thì lao tới ngăn chặn, nhưng đều đối thủ của Như Phong, kịp chạy khỏi hồ thất khiếu chảy m.á.u mà c.h.ế.t.
Liễu Thanh La đạp tung cánh cửa, thấy phụ nhân điên điên khùng khùng bên trong, chân trần, mặc váy đỏ, mái tóc bạc che khuất ngũ quan, thể rõ dung mạo.
Cổ và tứ chi xiềng xích trói chặt, khóa ở vị trí chính giữa.
Như Phong c.h.é.m mấy nhát, xiềng xích vẫn nguyên vẹn. Sự rung động do c.h.é.m xiềng gây khiến phụ nhân la hét đau đớn.
“Đừng đ.á.n.h , đừng đ.á.n.h , sẽ ngoan ngoãn lời, cầu xin các , đừng đ.á.n.h nữa…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-135.html.]
“Đừng sợ, đ.á.n.h ngươi, đến để đưa ngươi rời .” Liễu Thanh La an ủi nàng, hỏi Như Phong, “Sao ?”
Như Phong nhặt sợi xích lên, nó nặng hơn những sợi xích bình thường, lạnh lẽo thấu xương khi chạm , “Không từ chất liệu gì, với nội lực của mà thể c.h.é.m đứt ngay lập tức.”
Liễu Thanh La suy nghĩ một chút, lấy con d.a.o găm mang theo , đưa cho , “Ngươi xem dùng con d.a.o găm c.h.é.m đứt !”
Như Phong thấy d.a.o găm, nhất thời kinh ngạc. Đây là vật báu mà chủ t.ử coi trọng như sinh mệnh, mà ở trong tay Hoàng hậu nương nương.
Hắn cầm d.a.o găm truyền nội lực , mạnh mẽ vung lên, xiềng xích lập tức c.h.é.m đứt, giam cầm ở đây cũng giành tự do.
Ầm ầm!
Khi xiềng xích c.h.é.m đứt, xung quanh lập tức rung chuyển dữ dội, căn nhà cũng lung lay sắp đổ. Một tín hiệu khí từ mái nhà b.ắ.n , nở rộ thành pháo hoa tuyệt bầu trời.
Hạt Dẻ Nhỏ
“Hỏng , mau thôi!”
Không ngờ đối phương còn hậu chiêu, cơ quan mái nhà, một khi bên trong cứu , sẽ chạm cơ quan, báo tin cho bên ngoài.
Liễu Thanh La dám chậm trễ, dẫn vội vã chạy trốn, nhưng vẫn chặn khi ngang qua phủ Thành chủ.
“Mau !”
Diệp Cẩm Đường kéo bọn họ , nàng màng hậu quả, chỉ là trong lúc nếu , nàng sẽ lương tâm bất an.
Diệp Cẩm Thư dẫn theo t.ử sĩ huấn luyện xông khỏi vòng vây, đ.á.n.h cho những kẻ tới chặn đường liên tục tháo chạy, Như Phong phối hợp phía , khiến đám mà về.
Liễu Thanh La liên lụy bọn họ, nhưng bọn họ cuốn , nàng thể rời một cách vô tâm , ít nhất giải quyết những ở đây, nàng mới thể rời .
Bọn họ sắp xếp ở phòng khách, nàng yên tâm về Hiếu An Thái hậu, nên cùng nàng ở chung một phòng, cẩn thận kiểm tra cơ thể nàng, phát hiện nàng tự nhiên mà điên, mà là t.h.u.ố.c gây ảo giác, từ từ mới trở thành một điên.
“Ta ngoài, đừng nhốt ở đây!”
Hiếu An Thái hậu thành thật, cứ ồn ào đòi ngoài. Liễu Thanh La đổi một ít kẹo từ gian , đưa đến mặt nàng, : “Nếu ngươi ngoan một chút, sẽ cho ngươi kẹo ăn.”
Hiếu An Thái hậu nàng, vỗ tay : “Tuyệt vời quá, kẹo ăn , ăn kẹo.”
Nàng bóc một viên, đặt miệng nàng , đối phương vui vẻ múa may cuồng, ôm chầm lấy nàng.
Liễu Thanh La bảo nàng xuống, nàng cũng ngoan ngoãn lời. Nàng sai lấy nước nóng tới, tắm rửa sạch sẽ cho nàng, y phục mới, để lộ dung mạo ban đầu của nàng.
Mặc dù nhan sắc già nua, nhưng cốt cách vẫn vô cùng xinh .
Minh chứng cho câu mỹ nhân tại cốt bất tại bì.
Ước chừng khi còn trẻ, nàng cũng là một mỹ nhân say đắm lòng .
“Ngươi ngủ ngon nhé, đến sáng mai sẽ cho ngươi kẹo ăn, ?”
“Được.”
Nàng ngoan ngoãn xuống, nắm chặt hai viên kẹo trong tay, chìm giấc mộng.
Liễu Thanh La thở dài một , cả đêm ngủ yên giấc, luôn lo lắng kẻ địch nửa đêm đến tìm báo thù. May mắn , một giấc ngủ đến tận sáng, đêm đó chuyện gì xảy .
Đến trưa, một đám vây kín cổng lớn, hướng về phía phủ Thành chủ la lớn: “Kẻ nào đối đầu với Bát gia, mau ngoan ngoãn giao bên trong đây, chuyện chúng sẽ bỏ qua, nếu đừng trách chúng khách khí.”
Diệp Cẩm Thư rút kiếm xông : “Không thể nào, động thủ thì cứ chiêu !”