Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 139: Khô Mộc Phùng Xuân
Cập nhật lúc: 2025-11-19 00:30:00
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/40Z5iO0pya
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Thanh La khẽ động ngân châm, hỏi: “Ngươi đau ?”
Khưu Lão Bát ngẩng đầu lên, môi run run hỏi: “Ta lẽ đau ? Chân sẽ phế bỏ chứ?”
“Không .”
Kỳ lạ thì kỳ lạ, nàng vẫn nhanh chóng thành liệu trình thứ hai.
Khưu Lão Bát sờ chân , cảm thấy khỏe hơn nhiều, còn đau, thật lòng cảm thán: “Muội đúng là thần y!”
Hai tiếp theo, Khưu Lão Bát hề kêu đau một tiếng nào, chân cũng chữa khỏi , thể tự do.
Mọi ở đây đều mừng cho , còn đặc biệt ngoài mua sắm nửa tháng, định kiếm chút đồ mặn về ăn mừng, việc mất hai ngày.
Liễu Thanh La lãng phí thời gian ở đây, Khưu Lão Bát khoác lác mặt các , ngừng nháy mắt với nàng: “Cứ coi như nể mặt ca , nhiều thế đều đang , nếu từ chối ca, ca mà sống đây.”
“Được!” Liễu Thanh La đáp.
“Hai ngày nghỉ ngơi, việc gì thì đừng quấy rầy .”
Nàng cảm thấy trong cơ thể một loại sức mạnh kỳ lạ, chính loại sức mạnh kỳ lạ giúp Khưu Lão Bát tránh khỏi nỗi đau thể xác.
Cửa sổ đóng, một cơn gió lạnh thổi . Hai ngày nay bôn ba mệt mỏi, nàng cũng tâm kiệt quệ, định đóng cửa sổ nghỉ ngơi cho .
Khi đưa tay đẩy cửa sổ, một cành cây khô rơi xuống. Nàng nhặt cành cây khô lên, định ném , nhưng phát hiện cành cây khô đó lấp lánh ánh sáng xanh lục, đó từ từ mọc những chiếc lá xanh non mới.
Liễu Thanh La ném vật đó , trong lòng nảy sinh một phỏng đoán táo bạo. Để kiểm chứng suy nghĩ trong lòng, nàng đẩy cửa , đến gốc cây khô đó. Thấy xung quanh ai, nàng nhặt cành cây khô lên, theo suy nghĩ trong tâm, từ từ thúc giục sức mạnh trong cơ thể, cành cây khô dần dần khôi phục màu xanh đậm, còn mọc lá non và chồi biếc.
Khô mộc phùng xuân!
Nàng đám cỏ dại khô héo mặt đất, giơ tay từ từ truyền năng lượng , đám cỏ vàng úa chậm rãi vươn thẳng lưng, màu sắc biến đổi thành xanh biếc, tràn đầy sinh cơ.
Nàng thể tin đôi tay , nghĩ đến viên châu màu xanh lục , nó cũng qua tay Khưu Lão Bát, tại dung nhập cơ thể bọn họ, mà chọn chính !
Nàng từ gian lấy một hạt giống hoa mẫu đơn, vùi đất khô, dùng phương pháp tương tự, khiến hạt giống mẫu đơn bén rễ nảy mầm, với tốc độ cực nhanh nở những đóa hoa yêu kiều.
Theo thao tác của nàng, đầu cảm thấy từng đợt choáng váng, nàng vịn tường, lẽ là do dùng sức quá mạnh, cũng thể là thích nghi với luồng sức mạnh .
Đầu óc lơ mơ, Liễu Thanh La cũng chẳng nghĩ sâu xa, về đến phòng xuống là ngủ . Giấc ngủ kéo dài suốt một ngày trời. Khâu Lão Bát cửa phòng nàng lâu, đoạn hỏi thủ hạ: “Nàng bao lâu ngoài ăn uống ?”
“Từ hôm qua đến giờ, vẫn hề ngoài ạ.” Thủ hạ thành thật đáp.
Khâu Lão Bát nóng lòng , gõ cửa cũng thấy động tĩnh. Hắn cũng dám mạo dẫn xông , dù cũng là một tiểu cô nương, bọn họ là một đám đại trượng phu, nhỡ hỏng thanh danh của thì .
“Mau tìm lão bà đến, bảo bà xem thử.” Khâu Lão Bát lệnh.
Đang về, bỗng trông thấy khóm hoa thược d.ư.ợ.c nở rộ nơi góc tường. Hắn liền cúi lưng, chổng m.ô.n.g tới, ngón tay chỉ khóm thược d.ư.ợ.c vô cùng kích động: “các mau đến xem, mảnh đất ngay cả thức ăn cũng trồng , mà thể trồng loài hoa kiều diễm đến thế!”
“Thật đấy, đây là đầu tiên thấy hoa ở nơi .”
“các đám cỏ khô bên cạnh xem, mà tất cả đều chuyển sang màu xanh biếc, thật là kỳ lạ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-139-kho-moc-phung-xuan.html.]
Khâu Lão Bát liếc căn phòng của Liễu Thanh La, đoạn vỗ tay : “Ta ! của chính là tiên nữ hạ phàm lịch kiếp, cho nên mới tinh thông y thuật, tấm lòng từ bi. Nơi nàng ở còn thể nở hoa, các đối đãi với nàng nhất định cung kính một chút!”
“Ta thấy lão đại đúng, Liễu cô nương quả thật xinh , hệt như tiên nữ .”
“Nếu tiên nữ thể lưu , chẳng nơi hoang vu của chúng sẽ khắp nơi hoa nở ?”
“Thật là kém cỏi, nếu tiên nữ thể lưu , chỉ là khắp nơi hoa nở , chúng còn thể trồng đại phiến lương thực ở đây, biến nơi thành thế ngoại đào nguyên.”
“Còn thể nuôi gà, vịt, bò, dê, ngựa, thỏ, phàm là loại thịt nào ăn thì đều nuôi hết, dù chỉ cần trồng lương thực thì việc nuôi những thứ sẽ tiện lợi, cần đặc biệt mua.”
Khâu Lão Bát đám líu lo bàn tán, liền bảo bọn họ nhỏ tiếng một chút: “ của thích sự yên tĩnh, các đừng ở đây mà ồn ào.”
“Bát gia, Tiểu Quý t.ử ngài tìm !”
Một lão bà lưng còng, đầu tóc bạc trắng, chống gậy, chậm rãi bước tới.
“À, cũng chẳng việc gì, chỉ là bảo bà xem một chút, cô em của vẫn ngoài.” Khâu Lão Bát .
Lão bà dụi dụi mắt, hai ngày nay mắt bà khô rát vô cùng. Bà đẩy cửa , liền thấy Liễu Thanh La đang ngủ say giường, bà còn chu đáo đắp chăn cho nàng, : “Không gì , ngủ ngon lắm, chắc là mấy ngày nay mệt mỏi .”
“Không là , là , giải tán hết , đừng tụ tập ở đây nữa.”
Khâu Lão Bát phất tay, hiệu cho những đang canh ở đây rời .
Liễu Thanh La ngủ mãi đến sáng hôm mới mở đôi mắt mơ màng. Giấc ngủ khiến nàng sảng khoái tinh thần, tràn đầy năng lượng.
Nàng đẩy cửa bước , một con gà mái già bay vụt qua mặt nàng, tốc độ cực nhanh, thoáng cái tới góc tường.
Theo con gà mái già là một lão bà, tay cầm d.a.o thái rau, chống gậy, chậm rãi bước về phía con gà.
Khâu Lão Bát thì phía chỉ huy: “Còn ngây đó gì, mau đến giúp một tay! G.i.ế.c hết lũ gà vịt , cả con dê nữa, hôm nay cùng ăn thịt dê nướng!”
Dưới sự chỉ huy của , luống cuống tay chân g.i.ế.c mổ lũ gà vịt và dê.
Bọn họ chẳng hề ướp gia vị gì, cứ thế đem dê gác lên lửa nướng. Tổng cộng năm con dê mổ, tất cả đều xử lý theo một cách duy nhất.
Liễu Thanh La chịu nổi, nàng lấy gia vị, nhặt một nắm cỏ khô sạch, phết đều gia vị lên thịt. Dù ướp , nhưng hương vị cũng ngon hơn nhiều so với việc nướng trực tiếp.
Hạt Dẻ Nhỏ
“các đông như mà để một lão bà một nấu cơm, lương tâm đau ?”
Khâu Lão Bát khó xử đáp: “Những khác đều đến, thấy nhiều nam nhân như , nữ nhân nào mà chịu đến?”
“Tự lực cánh sinh còn hơn dựa dẫm khác, thảo nào bảo món xào nào cũng hoặc là cháy khét hoặc là mặn chát. Một bà cơm cho các đông như , thể chín là lắm .”
Liễu Thanh La đưa gia vị còn cho bọn họ: “Dùng cỏ khô phết đều gia vị lên những con dê , phết thật đều, nướng lên sẽ ngon.”
“Cả lũ gà và vịt nữa, một phần thể dùng để nướng, một phần thì xào hoặc hầm canh mà uống. Nếu các , thể nhờ lão bà dạy.”
Lão bà đưa cho nàng một ánh mắt ơn. Cuối cùng cũng thấy sự vất vả của bà. Một chuẩn nhiều thức ăn như , cái lưng già của bà sắp chịu nổi , nếu mỗi tháng một trăm lượng tiền công, bà thật sự nữa.