Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 147
Cập nhật lúc: 2025-11-19 14:35:14
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Niềm tin
Nàng che lấy chỗ cánh tay Độc Cô Vân Khanh mất, ngẩng mắt lên hỏi nghiêm túc: “Chàng tin ? Đợi tìm một cánh tay phù hợp, sẽ lắp cho , ?”
Chặt tay tái sinh, đối với nàng mà chút khó khăn, nhưng cách.
Chỉ cần tìm vật thế thích hợp, nàng thể khiến trở thành bình thường.
Độc Cô Vân Khanh động lòng một thoáng, nhanh đè nén sự rung động trong lòng xuống, “ cánh tay của nghiền nát , e rằng thể để Thanh Thanh chữa trị nữa.”
“Tay hỏng , nhưng tay khác thì , ai c.h.ặ.t t.a.y sẽ c.h.ặ.t t.a.y kẻ đó về cho .”
Liễu Thanh La đang hưng phấn, thì thấy Độc Cô Vân Khanh bật thành tiếng.
“Ta thật mà, gì?”
“Lần đầu thấy nàng lo lắng cho như , dù c.h.ế.t cũng đáng.”
“Phì phì phì, đừng những lời may mắn đó, chúng đều sẽ sống .”
Liễu Thanh La chống hai tay lên hông, trông như một tiểu bà la.
Độc Cô Vân Khanh dịu dàng kéo tay nàng, để nàng lên trường kỷ, lấy một khối ngọc bội màu trắng, cẩn thận dặn dò: “Nàng cầm lấy khối ngọc bội , đến Xuân Tuyết Sơn tìm Yến bà, bà sẽ sắp xếp chỗ ở cho nàng, đợi kết thúc chiến sự, sẽ đến tìm nàng.”
“Ta !”
Liễu Thanh La đẩy khối ngọc bội trở , đây rõ ràng là đang sắp xếp đường lui cho nàng.
Xem mất một cánh tay, đả kích đối với còn nghiêm trọng hơn nàng tưởng tượng.
“Bất kể trận chiến thành bại thế nào, đều mong nàng bình an vô sự, địa bàn của Yến bà ai dám chọc, bà nợ một ân tình, nàng đến đó bà sẽ an bài thỏa cho nàng.” Dù dồn đường cùng, điều đầu tiên nghĩ đến vẫn là để nàng bình an.
“Ta thể xem cánh tay của ?” Liễu Thanh La cẩn thận hỏi.
Độc Cô Vân Khanh chút chần chừ, “Sẽ nàng sợ hãi.”
“Ta sợ.”
Y phục che chắn vén lên, lộ vết thương do d.a.o cắt gọn gàng của . Liễu Thanh La tiến gần nghiên cứu kỹ lưỡng : “Có thể nối một cánh tay , cần lo lắng.”
Độc Cô Vân Khanh ánh mắt ảm đạm, chiến trường biến hóa khôn lường, dù thời gian nối cánh tay, cũng thời gian chờ vết thương hồi phục.
Hạt Dẻ Nhỏ
Chàng là Hoàng đế Bắc Quốc, hiện tại thương, những kẻ tất nhiên sẽ bỏ qua cơ hội tấn công như .
Chàng vẫn đưa Liễu Thanh La .
Liễu Thanh La cúi đầu nặng nề, chằm chằm mũi chân , nên lấy những vũ khí , cũng nên trực tiếp chữa lành cánh tay cho , càng liệu thành công .
Bắc Quốc công phá cũng nghĩa là nhà nàng sẽ liên lụy. Các hoàng đế khác sẽ như Độc Cô Vân Khanh mà đón nhà nàng , tránh khỏi nỗi khổ chiến loạn.
Được thôi!
Đánh cược một phen lớn!
“Nhắm mắt , sẽ chữa thương cho .”
Liễu Thanh La dùng ngữ khí lệnh .
Độc Cô Vân Khanh tưởng nàng lau rửa vết thương cho , cũng từ chối, ngoan ngoãn nhắm mắt .
Liễu Thanh La đặt tay lên vị trí cánh tay đứt lìa của , dồn hết tâm trí chằm chằm vết thương, từ từ truyền một luồng ánh sáng xanh lục, tựa như thúc giục hạt giống nảy mầm.
“Thanh Thanh, nàng dùng thứ gì lau vết thương cho mà cảm thấy ngứa ngáy thế?”
“Đừng chuyện vội!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-147.html.]
Liễu Thanh La thể phân tâm, nàng dốc hết sức lực, giúp tái sinh.
Một khắc , Độc Cô Vân Khanh vẫn nhịn mở mắt , thấy một cảnh tượng cả đời khó quên.
Chỉ thấy huyết mạch cánh tay đang tái tạo, sinh trưởng với tốc độ mắt thường thể thấy. Đầu tiên là một cánh tay mọc , đó dần dần phân hóa thành năm ngón, xương cốt từ từ thêm m.á.u thịt và kinh mạch, dần dần mọc da thịt và móng tay, một cánh tay mới cứ thế tạo thành.
Nội tâm dậy sóng như biển động, khó mà bình phục. Kẻ bên cạnh mồ hôi đầm đìa, sắc mặt trắng bệch.
Sau khi thành bước cuối cùng, Liễu Thanh La thể kiểm soát cơ thể, mềm nhũn đổ gục xuống, khi chạm đất, nàng rơi một vòng tay ấm áp.
Độc Cô Vân Khanh vui sướng đau lòng, ôm nàng lòng, lau mồ hôi lạnh trán nàng. Sau khi hỏi quân y và nàng gì đáng ngại, liền ở bên cạnh nàng rời, cho đến khi nàng tỉnh .
Sau khi Liễu Thanh La ngủ một giấc tỉnh dậy, tràn đầy sức lực, dường như còn tinh thần hơn .
“Sao cau mày ủ rũ thế? Cánh tay mọc mà vẫn vui ư?”
Nàng vươn vai một cái, cảm thấy xương cốt đau nhức chịu nổi.
“Ta lo lắng cho nàng, đừng những chuyện nguy hiểm như nữa.” Độc Cô Vân Khanh nhấc tay lên, : “Bọn họ thần nữ, cũng thần nữ, nàng chính là thần nữ của .”
“Thần nữ gì cơ?” Liễu Thanh La vẫn luôn bọn họ nhắc đến từ , vô cùng tò mò.
Độc Cô Vân Khanh giải thích: “Quốc sư Hối Không ngày tiên đoán, Thương Nguyệt đại lục , nhân loại sẽ đối mặt với một tai họa diệt vong, chỉ thần nữ mới thể dẫn dắt nhân loại thoát khỏi khổ nạn, vượt qua kiếp nạn . Cách đây lâu, ba nước khác tuyên bố tìm thấy thần nữ, việc tấn công Bắc Quốc cũng là ý của thần nữ đó.”
Liễu Thanh La ghé sát đầu hỏi: “Lời tiên đoán chuẩn xác ?”
Nếu lời tiên đoán chuẩn xác, nàng thu dọn hành lý mà chạy trốn thôi.
Thế thì còn đ.á.n.h đ.ấ.m gì nữa!
“Ta rõ, nhưng hai năm nay thiên tai liên miên, dân giảm sút đáng kể. Mấy ngày nay tin tức ngừng truyền về, nơi động đất, nơi lũ lụt, chẳng lúc nào yên bình.”
Lời tiên đoán hẳn là thật, còn thần nữ thì thật giả.
“Chuyện cánh tay mọc , đừng ngoài, cũng là do nàng chữa khỏi, tuyệt đối nhắc đến với bất kỳ ai.” Độc Cô Vân Khanh lo lắng cho sự an nguy của nàng.
Có khả năng như , chỉ e sẽ trở thành đối tượng mà khác tranh giành kịch liệt, năng lực của hạn, thể bảo vệ nàng lúc nơi.
“Ta , nhưng hiện tại khả năng tự bảo vệ , cần lo lắng.”
Liễu Thanh La vô tư lự, nàng khoác lác. Nếu đ.á.n.h thì cùng lắm là chui gian, dù diệt thế cũng chẳng liên quan gì đến nàng.
Chỉ là thăng cấp tiếp theo thể đưa cả nhà trong gian .
“Ta đói , kiếm gì cho ăn , thịt một con gà mái tơ béo .”
“Ta sẽ sai lên núi săn gà rừng cho nàng, trong quân gà mái tơ.”
Liễu Thanh La giơ tay phất một cái, vài con gà mái tơ liền xuất hiện trong lều.
Độc Cô Vân Khanh dù bình tĩnh đến mấy, lúc đôi mắt cũng khỏi trợn tròn.
“Bình tĩnh nào, sai mang mấy con gà mái tơ hầm cho , nể tình vất vả vận chuyển lương thực mà.”
Liễu Thanh La chớp chớp đôi mắt nhỏ, hành động tùy tiện của nàng mang đến sự chấn động lớn đến nhường nào cho khác.
“Sau chớ khoe khoang mặt ngoài.” Độc Cô Vân Khanh vĩnh viễn đều suy nghĩ đến sự an của nàng.
Liễu Thanh La hỏi: “Chàng lo là yêu quái ư?”
“Ta yêu nàng, nàng là gì cũng đều thích.” Độc Cô Vân Khanh nghiêm túc .
“Vậy cho nhé, là yêu quái chuyên ăn tim đó, nếu phụ bạc , nhất định sẽ ‘cạch’ một tiếng là xử !”
Liễu Thanh La hung hăng khoa tay múa chân. Một bàn tay lớn ấn lên trán nàng, đẩy nàng trở sạp mềm, “Ta , giờ hầm gà cho đại nhân yêu quái đây, xin nàng chờ một lát.”