Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 154
Cập nhật lúc: 2025-11-19 14:35:21
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Những Kẻ ích kỷ
Cam T.ử Huy tiến gần nàng, hỏi về phương pháp giải quyết.
Hạt Dẻ Nhỏ
Liễu Thanh La cũng chẳng giấu giếm, chủ động : “Bọn chúng áp giải lương thực, cước trình tất nhiên nhanh bằng các . Nếu các dám phục kích bọn chúng, chỉ cần một ít đá vụn, cũng thể khiến chúng binh hoang mã loạn, các cũng thể nhân cơ hội đó mà cướp lương thực.”
Nàng giải thích cặn kẽ quá trình, Cam T.ử Huy càng càng phấn khích. Theo cách của nàng, chỉ đoạt lương thực, mà còn thể trở .
Vốn dĩ, tất cả đều ôm quyết tâm t.ử chiến, cho dù thể đoạt bộ lương thực, cũng c.ắ.n cho kẻ địch một miếng thịt đau điếng.
Hai đang chuyện khí thế bừng bừng, một nữ t.ử gầy yếu bước chân nhỏ nhẹ tới, trực tiếp chắn ngang giữa hai , mang theo giọng nức nở : “Biểu ca, . Những kẻ đó g.i.ế.c chớp mắt, nhỡ bề gì, ăn với cô mẫu?”
Nàng Liễu Thanh La với ánh mắt chút địch ý, : “Chúng đều là bách tính bình thường, đấu quan binh? Nếu chuyện gì, cô nương gánh trách nhiệm ?”
“Noãn Noãn vô lễ! Bất luận vị cô nương đây gì, cũng là vì cho chúng , cũng là đành lòng bách tính chịu ấm ức, nên mới ở đây hiến mưu lập kế.”
Cam T.ử Huy quát khẽ nàng , tránh cho nàng những lời lẽ .
“Biểu ca, chỉ là lo lắng cho thôi, hơn nữa cướp lương thực , cũng theo, góp một phần sức lực của .”
Nàng đưa tay kéo tay áo Cam T.ử Huy, bĩu môi vẻ nũng nịu.
Trước đây chiêu bách thử bách linh, mỗi khi nguyện vọng gì, chỉ cần nũng nịu một cái, biểu ca đều thể thỏa mãn.
Cam T.ử Huy rụt tay áo , trong lòng phiền não thôi: “Ta là để đều thể sống sót. Lương thực đoạt , chúng vượt qua mùa đông ?”
Đừng mùa đông , khi qua mùa thu c.h.ế.t đói hết thảy.
“Thôi , đừng nữa, lát nữa sẽ lỡ mất thời gian, chuyện đều thể cứu vãn nữa.”
Cam T.ử Huy dây dưa với nàng thêm, bèn tập hợp , theo lối nhỏ mà lên đường.
Liễu Thanh La bản đồ ở đây, mỗi con đường đều chính xác sai sót, nàng dẫn dắt bọn họ cùng đến khe núi phục kích.
Khi ánh chiều tà buông xuống, bọn họ thấy một đoàn hùng hậu, lúc đang gánh vác đầy ắp lương thực trở về. Đây đều là lương thực mà làng của bọn họ khổ công tích góp.
Đợi đến khi tất cả trong khe núi, Liễu Thanh La thấy thời cơ điểm, vung tay : “Chính là lúc !”
Khi đẩy đá xuống, Liễu Thanh La thuận tay ném thêm vài quả diêm tiêu đạn. Nàng ném bọn chúng, mà ném vách đá trong khe núi. Khi tiếng nổ vang lên, bụi bay mù trời, tầm trở nên cực kỳ thấp.
Những ở phía hề chuẩn , trực tiếp kẹt bên trong, thậm chí còn mất mạng ngay tại chỗ.
Hồ Hiểu phục kích, sợ hãi run rẩy khắp , : “Mau lui! Yểm hộ rút lui! Tất cả mau tới bảo vệ !”
Hàn Văn Đào ưa thái độ của , rút bội kiếm : “Tất cả theo !”
“Chờ ! các bỏ , bỏ !” Hồ Hiểu vẫn còn la hét thất thanh phía , nhưng đám vẫn cứ bỏ mà xa.
Vào thời khắc mấu chốt, ngựa cũng lời, ngừng nhấc lên, hất từ lưng ngựa xuống.
“A!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-154.html.]
Con ngựa một nữa nhấc nửa lên, trực tiếp hất từ lưng ngựa xuống, vó ngựa giẫm lên chân , khiến mắt cá chân biến dạng, xương cốt vỡ vụn mấy khúc.
“Tuyệt quá, thể đoạt lương thực !”
Cam T.ử Huy thấy những kẻ bỏ chạy, trong lòng vui mừng khôn xiết.
Đợi đến khi bọn chúng hết, thể kéo lương thực về làng, chia cho từng nhà những gì họ đáng nhận.
Liễu Thanh La lãnh đạm : “Chưa xong . Chỉ khi g.i.ế.c sạch bọn chúng, mới thể vĩnh viễn trừ bỏ hậu hoạn.”
Nhân từ với kẻ địch chính là tàn nhẫn với bản !
“Thế nhưng, tất cả những đều g.i.ế.c ?” Cam T.ử Huy đầu đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của nàng, một luồng hàn ý từ lòng bàn chân dâng lên, khiến rùng .
Liễu Thanh La đợi những kẻ còn sống sót tụ tập góc khe núi, nàng ném những túi t.h.u.ố.c tự chế đám , ngay lập tức vô khói t.h.u.ố.c lan , đám còn sống sót cũng gục xuống.
Những kẻ c.h.ế.t hết tội, ở trong thôn chỉ cướp bóc lương thực, mà còn nhục, hãm hại các cô nương, ngay cả những già mấy chục tuổi cũng c.h.ế.t đao của bọn chúng. Những súc sinh như xứng sống đời .
Đợi đến khi khói tan hết, nàng chậm rãi mở miệng : “Bây giờ thể kéo lương thực về . Chuyện ngày hôm nay, các tuyệt đối hé răng nửa lời, nếu sẽ tự rước họa sát .”
Cam T.ử Huy trong lòng tuy sợ hãi, nhưng đối với nàng vẫn ơn, : “Trời tối , chi bằng cô nương ghé nhà nghỉ chân. Cô nương gia đêm một e an .”
Liễu Thanh La quả thực cần một nơi để dừng chân, thế là nàng kéo lương thực cùng bọn họ trở về, đồng thời cũng giúp Độc Cô Vân Khanh một tay.
Vì nàng chặn tất cả lương thực, cũng g.i.ế.c những kẻ áp tải lương thực, Tây Diệu Quốc trong thời gian ngắn hẳn thể gom đủ nhiều lương thực như . Nếu thể khiến bọn họ phát sinh nội loạn, việc chiếm lấy quốc gia sẽ còn xa.
Bọn họ mang lương thực khải trở về, các thôn dân nhận tin tức đều kéo đến nhận lương thực của gia đình cướp. Một nhân cơ hội mà nhận thêm một ít, cố ý báo khống trọng lượng lương thực.
Trong đó cả gia đình biểu Dương Noãn Noãn của Cam T.ử Huy.
Thế nhưng, mỗi nhà bao nhiêu lương thực, trong lòng thôn trưởng đều rõ như gương, ông bước : “Là bao nhiêu thì là bấy nhiêu, đừng khai man.”
“Số lương thực thể về, là vạn hạnh , đừng nghĩ đến chuyện nhân lúc loạn mà chiếm những thứ thuộc về .”
Cha của Dương Noãn Noãn bất mãn : “Vậy những c.h.ế.t, bọn họ thể ăn những lương thực , ông chia đều cho thì ?”
Thôn trưởng nhíu mày khổ sở, đưa giải pháp: “Lương thực ai nhận sẽ trực tiếp để trong thôn. Sau ăn hết lương thực đang trong tay, thì mang cùng ăn.”
“Ông là thôn trưởng, thế nào cũng là ông quyền quyết định!”
Dương phụ rõ ràng hài lòng với câu trả lời , nhưng dám chim đầu đàn, bèn lén lút ngừng xúi giục gây sự, chia hết lương thực dư thừa.
“Số lương thực cầm trong tay mới yên tâm, ông cũng cần chúng giữ hộ, cứ trực tiếp chia đều cho chúng là .”
“Bây giờ nhà nào cũng đủ lương thực ăn, nhà thôn trưởng cũng . Ta nhớ nhà thôn trưởng năm sáu đứa con trai, đều lập gia đình, cuộc sống chẳng cả, thôn trưởng thể giúp đỡ đôi chút. Ai lương thực sẽ rơi bụng ai?”
Một khi nêu nghi vấn, liền là những lời chất vấn ngớt.
Giữa đám đông đang xao động, Cam T.ử Huy cầm gậy đập mạnh tường, lớn tiếng : “Tất cả lời thôn trưởng! Ai dám gây sự, hết qua cửa ải của . Lương thực là dẫn đầu đoạt , theo cái suy nghĩ ích kỷ của các , thể giấu lương thực ở nơi khác, mang về, các cũng chẳng , ?”