Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 155

Cập nhật lúc: 2025-11-19 14:35:22
Lượt xem: 12

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1BEc3XL2AM

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ơn Một Giọt Nước, Báo Đáp Bằng Suối Nguồn.

 

Cam T.ử Huy là một nhân vật gan góc trong thôn, lên tiếng, những khác cũng dám tiếp tục càn, rụt cổ ngoan ngoãn xếp hàng trong đám đông.

 

Mỗi nhà mỗi hộ mang lương thực của về, đều tìm một nơi an để giấu , chỉ để một phần nhỏ trong bếp, tiện cho việc ăn uống hàng ngày.

 

Nương của Cam T.ử Huy bữa tối và mời Liễu Thanh La đến ăn, cảm kích sự giúp đỡ của nàng. Ngay cả những quả trứng để dành đổi muối cũng bà xào lên cho nàng ăn.

 

“Thanh La mau ăn , trứng thơm lắm đấy.”

 

Cam mẫu đẩy chén trứng đến mặt nàng, ánh mắt đầy mong đợi nàng, hy vọng nàng ăn hết trứng đó.

 

“Còn cái bánh màn thầu bột trắng nữa, Nương nhào nhào chỉ để đãi cô nương đấy, cô nương mau nếm thử , tay nghề của Nương tệ .”

 

Cam T.ử Huy lấy hai cái bánh màn thầu bột trắng trong giỏ đặt bên cạnh nàng, bên đều là bánh màn thầu ngũ cốc thô, bọn họ cứ thế mà ăn.

 

Gia đình quả là những lương thiện, Cam T.ử Huy là kẻ huyết khí, nên mắc kẹt ở nơi thâm sơn cùng cốc .

 

“Cô nương ăn , hợp khẩu vị ? Không , sẽ cho cô nương một bát mì khác, trong nhà vẫn còn một ít bột trắng.” Cam mẫu dụi mắt, rõ biểu cảm mặt Liễu Thanh La, cho rằng nàng ăn món .

 

Liễu Thanh La cầm bánh màn thầu bột trắng lên ăn, : “Đại nương, hợp khẩu vị , các cứ ăn , đừng để ý đến .”

 

Nàng bẻ đôi bánh màn thầu bột trắng, : “Ta ăn hết nhiều như , các cùng ăn .”

 

Người lão bà căn bản nỡ ăn bánh màn thầu bột trắng, chỉ đáp lời bằng nụ môi, đưa tay lấy.

 

Món trứng xào đó Liễu Thanh La vốn định ăn, nhưng đôi mắt đục ngầu mà đầy thiện ý cứ thỉnh thoảng về phía nàng, vẻ thận trọng đó khiến nàng chút đành lòng, nên bèn gắp lên ăn liền mấy miếng.

 

Cảm nhận thiện ý của bọn họ, Liễu Thanh La cũng còn đề phòng nữa, mà ở chung khá hòa thuận.

 

Khi nghỉ ngơi, Cam mẫu lôi một tấm chăn mới, mang gian phòng nhỏ để sắp xếp cho nàng, : “Tấm chăn là của hồi môn mà cha nương cho khi với cha của T.ử Huy cưới , từng dùng qua, còn mới lắm. Cô nương đắp là vặn nhất.”

 

“Không cần , thể dùng đồ hồi môn của đại nương ? Bây giờ cũng lạnh, đắp chăn cũng .”

 

Liễu Thanh La thể thật, nàng ban đêm nếu lạnh thể lấy chăn tơ tằm trong gian đắp, sẽ lạnh.

 

“Mắt , nhưng cô nương trông trắng trẻo như , đắp cái còn sợ cô nương thiệt thòi đó.”

 

Cam mẫu nàng, liền nhớ đến con gái yểu mệnh trong vòng tay nhiều năm , khỏi chút đau buồn. Nếu con gái bà còn sống, chắc cũng lớn bằng , lẽ thành gia lập thất, bà ngoại bà .

 

Bà sờ vai nàng, : “Bên ngoài thế đạo bây giờ loạn lắm, nếu cô nương bằng lòng, thể ở thêm vài ngày. Dù nhà đại nương gia đình giàu gì, nhưng một miếng ăn thì vẫn .”

 

Liễu Thanh La uyển chuyển : “Đại nương, cũng nghỉ sớm . Thiện ý của xin ghi nhận.”

 

“Ấy, .”

 

Cam mẫu rón rén bước khỏi phòng, khép cửa cho nàng.

 

Vừa đầu liền thấy con trai đang sững trong sân, kịp đề phòng, dọa giật .

 

“Dọa c.h.ế.t Nương một phen! Đã khuya thế con ngủ chôn chân ở đây gì?”

 

Cam T.ử Huy liếc vị trí thiên phòng, kéo nương đến góc tường trong cùng : "Nương, cô nương nhà bình thường, nương chuyện việc nên chú ý giữ chừng mực."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-155.html.]

 

Cam mẫu gật đầu đáp: "Nương , nương chỉ sợ đêm lạnh nên lấy cho nàng một chiếc chăn dày, chứ gì khác."

 

Cam T.ử Huy thở phào nhẹ nhõm, nương thứ đều , chỉ là miệng quá lẩm bẩm, đôi khi chuyện như lão hòa thượng niệm kinh, thường khó mà chịu nổi.

Hạt Dẻ Nhỏ

 

Sau khi nương con hai trò chuyện xong, mỗi đều trở về phòng ngủ.

 

Trời hửng sáng, trong bếp bốc lên mùi khói lửa, Cam mẫu nấu xong cháo kê, bưng bàn, đang định gọi Liễu Thanh La thì thấy nàng đẩy cửa bước .

 

"Dậy đúng lúc lắm, cháo kê nấu xong, mau đây ăn ."

 

Cam mẫu đặt bát cháo đặc nhất mặt nàng, ba họ đều uống cháo loãng, trong bát chỉ còn chút xíu hạt kê, liếc mắt qua thể thấy rõ mồn một từng hạt.

 

Ăn sáng đơn giản xong, Liễu Thanh La dự định tiến Tây Diệu Quốc, bắt tay một vài việc để đẩy nhanh thời gian kết thúc cuộc chiến .

 

"Đa tạ đại nương chiếu cố, còn việc nên tiện ở lâu, xin cáo từ một bước."

 

Cam mẫu nỡ nàng, cuối cùng cứ thế nhét hai quả trứng luộc tay nàng: "Cầm lấy mà ăn dọc đường, nếu gặp khó khăn, nhớ về tìm chúng , những gì thể giúp, chúng nhất định sẽ giúp."

 

"Ừm, đa tạ đại nương!"

 

Liễu Thanh La cầm trứng , cảnh đúng lúc Dương Noãn Noãn, đến chơi, thấy. Nàng hướng về bóng lưng xa dần của Liễu Thanh La mà buông lời châm chọc.

 

"Xinh đến thế thì ho, ở nhà khác mà một chút lễ nghĩa cũng hiểu, cái kiểu ăn cầm thật là khó coi."

 

Cam mẫu giải thích: "Không như , là cho nàng."

 

"Dì ơi, dì cứ hiền lành quá nên mới loại lừa gạt. Về dì hãy cẩn thận hơn, đừng ai cũng rước nhà, kẻo rước sói nhà đó ạ." Dương Noãn Noãn kéo tay bà, giọng điệu õng ẹo .

 

Cam mẫu chỉ lắc đầu, cách nào giải thích cho nàng hiểu.

 

Tính nết của Noãn Noãn càng ngày càng giống nàng.

 

Cam mẫu định thiên phòng dọn dẹp một chút, nào ngờ đẩy cửa bước thấy chiếc bàn nhỏ chất đầy mấy túi bột mì, mấy miếng thịt ba chỉ và hai giỏ trứng gà. Trên giường đất, ngoài chiếc chăn bà cho, còn thêm mấy chiếc chăn mới, sờ chất liệu dày dặn, mềm mại như chạm mây.

 

"Ai da! Ai da, thôi ! Thôi , các mau đây mà xem , cái cái cái ..."

 

sửng sốt đến mức nên lời, tiếng kêu kinh ngạc của bà cũng thu hút Cam T.ử Huy và Dương Noãn Noãn.

 

Ngay khoảnh khắc Cam T.ử Huy thấy đồ vật, lập tức bịt miệng nương , dặn dò: "Chuyện đừng để khác ."

 

Hắn sợ sẽ mang đến ảnh hưởng cho Liễu Thanh La.

 

Dương Noãn Noãn thấy đồ vật, giọng điệu mỉa mai : "Đừng là hồ ly tinh chuyển thế, đến lúc đó chiêu dụ tai ương thì ."

 

"Xì xì xì, , cô nương đó tính tình ôn hòa, , sẽ như lời ngươi ." Cam mẫu kiên tin ánh mắt của .

 

Cam T.ử Huy cũng bổ sung: "Nói chừng là tiểu thư nhà quyền quý, thấy cách ăn mặc của nàng giống trong làng, lẽ nhà tìm thấy nên mới rời sớm. Còn những thứ , cũng thể là nhà nàng cố ý để ."

 

Dương Noãn Noãn liếc xéo họ một cái thật mạnh, bỏ một câu bỏ : "Ta thấy các đúng là quỷ ám , vô phương cứu chữa."

 

Nàng mới , Cam mẫu lập tức cất đồ vật : "Những thứ thể ăn hết ngay lập tức, cất giữ , ăn từ từ, để dành lâu dài."

 

 

Loading...