Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 158
Cập nhật lúc: 2025-11-19 14:35:25
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50RcuCxmIl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đạo đức trói buộc
Thái An Công chúa chén t.h.u.ố.c vỡ tan, trong lòng bi ai vô hạn, “Hoàng a mã, trong lòng , nhi thần là loại như ?”
Sở Hoàng liếc nàng, giống như con gái , mà như kẻ thù.
Hắn dùng hết sức lực cuối cùng đẩy nàng , gay gắt trách mắng: “Nếu ngươi là chổi thiên sát cô tinh, giang sơn Sở quốc thể hết đến khác suy bại? Ngươi nên c.h.ế.t cùng nương ngươi, tại ngươi sống, tại c.h.ế.t là ngươi?”
Hắn mắng xong yếu ớt đổ rạp xuống, thở dốc từng lớn, vì dùng sức quá độ mà ho dữ dội.
Lần cho dù ho đến mức phổi cũng sắp văng ngoài, Thái An Công chúa cũng truyền Thái y, chỉ lạnh lùng ho, khi ho m.á.u liền ghét bỏ phất tay áo, dậy khỏi giường, : “Hoàng a mã, vì nghĩ về nhi thần như , thì giang sơn Tây Diệu quốc nhi thần lấy, ngược sẽ phụ lòng những lời hoài nghi vô căn cứ của !”
Hạt Dẻ Nhỏ
“Còn một chuyện nhi thần nhắc nhở Hoàng a mã, năm xưa mẫu phi của nhi thần cung, là lấy tính mạng cả nhà Tể tướng uy hiếp, mẫu phi mới chịu cung phi t.ử của , nhưng lời gièm pha, mẫu phi của là yêu phi, là nghiệt chủng, giam cầm mẫu phi, khi sinh nở cho phép gọi Thái y, hại nương sinh huyết băng mà c.h.ế.t.”
“Nếu ngoại tổ phụ kịp thời đến, e rằng cũng sẽ bóp c.h.ế.t trong tã lót ?”
Sở Hoàng trừng mắt nàng, : “Trẫm ngươi đều nhớ rõ, trẫm đáng lẽ nên g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi ngay lập tức, trẫm g.i.ế.c ngươi!”
Thái An Công chúa cũng tức giận, từ trong lòng lấy một bình t.h.u.ố.c đen, bóp lấy miệng đổ thẳng nước t.h.u.ố.c đen .
“Ngươi cho trẫm uống thứ t.h.u.ố.c gì?”
“Thứ nhi thần dâng lên Hoàng a mã, đương nhiên đều là thứ .”
Thái An Công chúa thong thả thu hồi bình thuốc, bỏ lòng, : “Hoàng a mã vạn tuế, nhi thần cung chúc Hoàng a mã, hỷ đắc lân nhi, phong Thái tử, giang sơn Tây Diệu quốc của chúng , nhất định sẽ thiên thu vạn tải!”
Một đứa bé sáu bảy tháng tuổi bế , nàng đầy đắc ý, “Hoàng a mã ngờ tới , t.h.a.i của Thuận Tần hề mất, còn sinh hạ một tiểu hoàng tử, vẫn luôn nhi thần nuôi dưỡng trong phủ, nay Hoàng may qua đời, Hoàng a mã liệt giường, chính là Thái t.ử duy nhất, thừa kế duy nhất của giang sơn Tây Diệu quốc.”
“Ngươi! Lang t.ử dã tâm!”
“Hoàng a mã gì thì cứ thoải mái , dù cũng thể nữa .”
Thái An Công chúa lẳng lặng , cho đến khi nhắm mắt tắt thở, giọt lệ nơi khóe mắt nàng mới kìm mà lăn dài.
“Hoàng a mã, bao giờ coi nhi thần là con cái của , ngay cả một viên kẹo, cũng từng cho nhi thần, luôn đề phòng nhi thần như yêu nghiệt, , ngày đưa nhi thần đến thế giới chịu khổ…”
Chuyện cũ dám , con đường tương lai nhất định sẽ tươi sáng rực rỡ.
Ngày của nàng vẫn còn ở phía .
Tin tức Lão Hoàng đế băng hà truyền đến tai Liễu Thanh La, mục đích của nàng đạt .
Tân Hoàng đăng cơ chỉ là một đứa trẻ sáu bảy tháng tuổi, Thái An Công chúa nhiếp chính, tân cựu đại thần đều phục, nhưng vẫn Tể tướng áp chế.
Bên ngoài chiến tranh liên miên, bên trong tranh cãi ngừng, một quốc gia chỉ còn cái vỏ rỗng, lay lắt sắp sụp đổ.
Bách tính khổ tả xiết, ít nổi dậy, hình thành một đội quân hùng mạnh, bắt đầu tự chiếm thành trì, phong đất xưng vương, Cam T.ử Huy là một trong đó.
Khi Liễu Thanh La trốn khỏi Nguyên Thành, nàng ngang qua Vinh Thành, nơi đây nàng giúp cướp lương thực, giờ đây thành trì do Cam T.ử Huy chủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-158.html.]
Vì , khi nàng gây khó dễ ở cửa thành, Cam T.ử Huy tin, lập tức chạy đến, đón nàng thành.
Liễu Thanh La bọn họ hừng hực khí thế, đành lòng cho bọn họ tin tức, binh lính Bắc quốc sắp đ.á.n.h đến đây, bọn họ tự lập vương, gần như là thể.
Cam T.ử Huy ở trong căn nhà , nhiệt tình sắp xếp phòng cho nàng, giải thích: “Bên ngoài chiến hỏa ngút trời, bây giờ ngươi ngoài quá nguy hiểm, ngươi cứ ở đây, đợi chiến tranh bên ngoài kết thúc, sẽ phái đưa ngươi .”
“Ngươi lật đổ Tây Diệu quốc ?” Liễu Thanh La trực tiếp hỏi.
Cam T.ử Huy cũng giấu giếm, ngây ngô gật đầu, đầy hoài bão: “ , Hoàng đế c.h.ế.t, một đứa bé sáu bảy tháng tuổi, căn bản hiểu triều chính, hiểu nỗi khổ của bách tính, cũng thể Hoàng đế, tại thể?”
“Ta Hoàng đế cũng vì bản , mà là để bách tính thiên hạ sống những ngày hơn, lo lắng về cơm ăn áo mặc, tha hương, chỉ cần sống vui vẻ.”
Hắn bắt đầu mơ tưởng về tương lai, đến chỗ kích động, mặt càng kiểm soát mà đỏ bừng lên.
“Đến lúc đó, thiên hạ sẽ thái bình, tất cả đều thể an cư lạc nghiệp, sẽ còn ai ly biệt t.ử vong nữa.”
Hắn năng hùng hồn, nhiệt huyết, cứ như thể trở thành một vị minh quân.
Song, đế vương, chỉ dựa một bầu nhiệt huyết mà thể .
“Biểu ca, dẫn tiện nhân về?”
Dương Noãn Noãn tin tức, lập tức chạy đến, giận dỗi bĩu môi, uốn éo vòng eo mà bước tới.
“Huynh chẳng ý gì với ả ? Cớ gì chuyện của ả, vẫn quản?”
Cam T.ử Huy lúng túng gãi đầu, một bên kéo nàng , một bên với Liễu Thanh La rằng: “Nàng cứ nghỉ ngơi , dẫu rời , cũng hãy đợi đến hừng đông, sẽ sai tiễn nàng ngoài.”
Hắn kéo Dương Noãn Noãn một đoạn đường, Dương Noãn Noãn hất tay , tức giận chất vấn: “Huynh thích ả ?”
“Ta thích ai thì liên quan gì đến ?” Cam T.ử Huy bất lực nàng , “Chúng chẳng mệnh cha nương, cũng lời mai mối, cũng chỉ là biểu của thôi, chứ thê t.ử của , cớ gì cứ quản nhiều đến ?”
Hắn thích ai là tự do của , chẳng ai thể quản , ngay cả cha nương cũng quản !
Dương Noãn Noãn chọc tức đến bật , lớn tiếng : “Vậy mấy năm nay ở bên tính là gì? Ai ai cũng là sẽ gả cho thê tử, bây giờ đây?”
“Hoặc là lập tức đuổi ả , hoặc là ngay bây giờ sẽ c.h.ế.t ngay mặt !”
C.h.ế.t! C.h.ế.t! C.h.ế.t!
Lại là c.h.ế.t chóc!
Mỗi ý, nàng lấy chuyện uy h.i.ế.p .
Cam T.ử Huy cũng ngăn cản, nhẫn tâm : “Một cố ý tìm cái c.h.ế.t, thì thể ngăn cản ? Nếu thực sự suy nghĩ kỹ càng , cũng sẽ cản .”
Dương Noãn Noãn xong, lòng tan nát, cũng hiểu bản ép buộc quá đáng, hạ giọng xuống, : “Biểu ca, Noãn Noãn ý đó, chỉ là cảm thấy tiện nhân quá ham hư vinh, ban đầu thấy nhà nghèo xơ xác, liền bỏ ngay, giờ thấy sống , trăm phương ngàn kế về, giữ một kẻ đầy toan tính như bên cạnh, cảm thấy rợn ?”
“Chỉ mới thật lòng đối đãi với , bất kể giàu nghèo, đều nguyện ý theo , Biểu ca, khi nào mới thể thấy tấm chân tình của dành cho !”