Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 162
Cập nhật lúc: 2025-11-19 23:08:50
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7V8xsrupF2
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bàn việc hôn sự
Bạch gia bắt đầu chuẩn hôn lễ, mua ít chữ hỷ để dán, đèn lồng đỏ lớn cũng treo lên tường. Căn trạch viện tuy mới, nhưng sửa sang Tết, trông cũng khá tươm tất.
Nụ gương mặt Bạch mẫu dần biến mất khi những xung quanh bắt đầu bàn tán.
“Nương Bất Phàm, con trai bà thành , là cưới tiểu thư nhà ai ?” Một hàng xóm thích buôn chuyện hỏi.
Bạch mẫu giữ thể diện, chỉ gượng gạo, đáp lời.
Ngược , một hàng xóm khác rõ nội tình, c.ắ.n hạt dưa tuôn tin tức: “Chính là cô nhi , cha Nương, cũng chẳng . Bất Phàm nhà bà cũng là công danh, trúng như ?”
Người hàng xóm đó từng giới thiệu cho bà một cô nương, nhưng Bạch Bất Phàm ưng, nên trong lòng vẫn luôn vui.
“Ta còn bằng giới thiệu , con gái nhà thanh bạch, cha nương khỏe mạnh, ca ca tẩu tẩu cần cù, nhà của hồi môn cũng ít . Thế mà Bất Phàm nhà bà ưng.”
Bạch mẫu đến đỏ mặt tía tai, cố gắng giữ thể diện cho con trai: “Cô nương mà nó cưới bây giờ là bà chủ Minh Châu Các, cũng kiếm tiền.”
“Ôi chao, nương Bất Phàm, là bà thiển cận . Thương nhân xem trọng lợi ích nhất, đầy mùi tiền, xứng với Bất Phàm .”
“Ta cũng thấy , còn bằng con gái nhà bách tính bình thường, cần ngoài lộ mặt. Bà xem, một cô nương nhà lành mà cứ ngoài ăn, trông thể thống gì?”
“Mối hôn sự , chỉ bà mới thể đồng ý, thấy bà hồ đồ .”
“Thật về phu gia, sính lễ cũng hạ, đến lúc đó còn đường lui. Cô nương với bà vẫn xuất giá, nếu bà thì để se duyên cho hai đứa!”
Bạch mẫu há miệng gượng gạo: “Không cần .”
Nàng nhà, uống liền mấy ngụm nước, mới xuôi cơn tức trong lòng.
Những lão bà già thích lê đôi mách , sợ gió lớn sứt lưỡi ? Cũng xem nhà sống , mà còn dám đến chế giễu nhà nàng!
“Nương, con thật sự cưới nữ nhân đó ?”
Một nữ t.ử trung niên ngoài ba mươi tuổi, mặc y phục màu vàng, vội vã từ bên ngoài , đối diện với bà, cau mày : “Nương xem bên ngoài nhạo nhà chúng thành cái dạng gì ? Sao nương thể đồng ý mối hôn sự chứ?”
Bạch mẫu đóng cửa , ghé sát nàng : “Sau đừng những lời như nữa, con nội tình.”
“Còn nội tình gì nữa?” Bạch Nhụy khinh thường hỏi.
Một thương nữ, phận thấp kém nhất. Tuy nàng tiền, nhưng nàng cũng khinh thường những nữ nhân ngoài lộ mặt kiếm tiền như .
Bạch mẫu hạ thấp giọng : “Nàng mở cái Minh Châu Các đó, con mỗi ngày kiếm bao nhiêu tiền ? Vàng bạc trắng chất đầy mấy cái rương cũng hết, chuyện là Lưu đại nương với đấy, con gái bà đang bán son phấn ở đó.”
“Cưới nàng về tuy chút thấp kém, nhưng vàng bạc trắng đó thể giúp nhà chúng sống sung túc, thể dùng vàng bạc đó khắp nơi đút lót, giúp con thực sự một chức quan hữu dụng. Bằng , chỉ công danh trong , nhiều nhất cũng chỉ việc ở nha môn, nhưng nếu tiền để đút lót thì sẽ khác ngay.”
“Ta Lưu đại nương , tiền đó nếu dùng đúng chỗ, ngay cả việc mua một chức quan huyện thái gia, cũng là điều thể.”
“Điểm mấu chốt nhất là nàng thường xuyên khiến cãi với con. Cưới nàng về dâu, sẽ là bà Bà bà của nàng , nàng chỉ thể tôn kính . Nếu vui, con xem sẽ hành hạ nàng thế nào!”
Bạch Nhụy càng mắt càng sáng, kích động nắm lấy tay nương , thăm dò hỏi: “Vậy cũng thể giúp đỡ nhà con một chút ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-162.html.]
“Chắc chắn , con cứ yên tâm. Ta con ở phu gia cũng dễ dàng gì, sinh liền mấy cô con gái, lấy một đứa con trai, sống mà sắc mặt . Sau con tiền, cuộc sống cũng sẽ dễ chịu hơn một chút.” Bạch mẫu nắm tay con gái, đau lòng vuốt mấy sợi tóc rũ xuống trán nàng. “Mấy năm nay con sống , nương đều thấy, đau lòng lắm. Nhà giàu , giúp con, bây giờ đợi nàng về phu gia, sẽ để nàng sắm sửa cho phu gia con một tòa trạch viện lớn!”
“Vâng, đa tạ nương!”
Trong mắt Bạch Nhụy chỉ còn sự vui mừng, nàng coi thường phận của , nhưng thể dùng tiền của , nàng cũng vui vẻ.
Lộ Châu những âm mưu của bọn họ, nàng đang chọn váy cưới của , định dùng loại vải một chút, dù đây cũng là việc trọng đại cả đời, cả đời chỉ một .
Liễu Thanh La ở bên cạnh giúp nàng tham khảo, chọn một bộ ôm sát, vặn, quá đột ngột cũng quá tục tằn.
“Ngày mốt nhà họ sẽ đến hỏi cưới, trong nhà trưởng bối, đành tự mặt chuyện , thấy ít nhiều gì cũng . Hay là đến lúc đó gọi đại nương đến giúp chuyện?”
“Nếu nàng chịu về, sẽ chuyện với nương .”
“Đa tạ , ở đây thật .”
Lộ Châu cầm bộ y phục chọn xong, vui vẻ trả tiền, cùng nàng đến Liễu gia.
Vương Thúy Hoa thấy con gái trở về, liền sai hậu viện gà, còn hầm canh gà cho nàng uống.
Liễu Thanh La cũng với bà về mục đích trở về , Vương Thúy Hoa ghét bỏ cô bé Lộ Châu , một lời đồng ý.
Bảo Lộ Châu yêu cầu và điều kiện gì cứ , bà đến lúc đó sẽ giúp với nhà trai.
“Cũng yêu cầu đặc biệt gì, chỉ mời đại nương đến đó cùng, cháu cũng đặc biệt hiểu rõ quy trình hôn lễ bên , chỉ cần nhà họ ăn việc, cũng gì nữa.”
“Được, đến lúc đó đại nương sẽ đến đúng giờ, sai hầm canh gà , hai đứa uống xong hãy .”
Hạt Dẻ Nhỏ
“Vâng.”
Lộ Châu ở Liễu gia một đêm với Liễu Thanh La, sáng hôm mới trở về.
Đã là chuẩn hôn lễ, trong nhà cũng thể quá tục tằn. Nàng mua một ít giấy đỏ, tự cắt chữ hỷ dán lên, bố trí đơn giản một chút, coi như là nơi xuất giá .
Lúc tĩnh lặng, nàng sờ bụng, mặt nở nụ ngọt ngào: “Con , đợi cha con đến đón chúng , chúng sẽ một gia đình . Đến lúc đó nương sẽ vì gia đình nhỏ mà cố gắng, để con sống cuộc sống sung túc, gì thì , nương cũng ép buộc con, chỉ cần con thể vui vẻ lớn lên, nương sẽ mãn nguyện .”
Thời gian trôi nhanh, đến ngày nhà họ đến hỏi cưới.
Tổng cộng sáu đến, ngoài nương con Bạch gia, còn mời thêm bốn khác đến mai mối kiêm nhân chứng.
Vương Thúy Hoa và Liễu Thanh La đến sớm, cùng đợi ở nhà Lộ Châu.
Liễu Thanh La liếc phía bọn họ, chỉ mang theo một ít trái cây và bánh ngọt, ngay cả một món quà hồn cũng .
Ít nhất cũng mang vài thước vải đến, để vài bộ y phục tươm tất cho tân nương.
“Đến vội quá, nhiều thứ chuẩn kịp, nghĩ dù cũng là một nhà, chắc cũng khách sáo, những thứ thiếu thốn chúng đều sẽ bù đắp, điểm hai vị cứ yên tâm.” Bạch mẫu chút ngượng nghịu .
Bà nghĩ hôm nay ngoài ở đây, chuyện bà ít nhiều gì cũng chút khó coi.