Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 163
Cập nhật lúc: 2025-11-19 23:08:51
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/4q8Ci093BO
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đánh cắp nam nhân
Vương Thúy Hoa vốn dĩ nhiều lời, nhưng nhà trai quá mức ức h.i.ế.p , những thứ cần thì lấy một món, ngay cả trong làng, khi cưới cũng mua cho nhà gái hai bộ y phục mới, một bộ chăn bông mới. Vậy mà bọn họ chỉ mang theo mấy trái cây hỏng đến hỏi cưới, rõ ràng là xem Lộ Châu gì.
Bà hỏi: “Vậy các vị định cho bao nhiêu sính lễ?”
Bạch mẫu liếc Bạch Bất Phàm một cái, : “Ta các vị đừng thấy khó , nàng là một cô nhi cũng của hồi môn gì, chuyện sính lễ thì miễn . Huống hồ Bất Phàm nhà là công danh trong , cưới nàng thật là chịu thiệt thòi.”
“Nương!” Bạch Bất Phàm kéo tay nương , dùng ánh mắt ám chỉ bà đừng ăn bừa bãi.
“Chỉ là một cử nhân nhỏ bé thôi, chẳng lẽ cần cho sính lễ ?”
Vương Thúy Hoa lời bọn họ mà tức giận, với Nương như , gả cũng sẽ hạnh phúc.
Hoàng đế còn ban sính lễ, một cử nhân như thì cao quý đến ?
Liễu Thanh La : “Chúng chính là nương gia của nàng, chuẩn cho nàng mười sáu hòm của hồi môn, các vị rước nàng tay , là điều thể.”
Lộ Châu cảm động nàng, nghĩ nàng thể đến mức vì .
Tiểu thư nhà quan bình thường, xuất giá cũng chỉ tám hòm của hồi môn mà thôi.
“Mười sáu hòm?” Bạch mẫu trợn tròn mắt, thì tốn bao nhiêu tiền?
Bà c.ắ.n răng, : “Trong nhà thật sự nhiều tiền như , nếu nhất định lấy . nàng cũng đúng, thể tay mà rước về , thế , sính lễ thì chúng cho, chỗ ở hiện tại của nhà , đưa địa khế và phòng khế cho nàng ?”
Dù cưới về thì chuyện đều do con trai bà quyết định, địa khế và phòng khế cũng chỉ là qua một thủ tục mà thôi.
Bà mối bên cạnh cũng giúp lời:
“Cũng coi như , nhà ai lập thê mà khuynh gia bại sản chứ?”
“Bất Phàm là do lớn từ nhỏ, phẩm hạnh của đứa trẻ , hành xử đoan chính, là một nhân tài hiếm . xuất giá thì thể cứ mãi tiền, quan trọng nhất là , dù cũng là sống cả đời với .”
Những lời bà mối , Liễu Thanh La lọt tai, lời trong lời ngoài đều đang chế giễu Lộ Châu chỉ đến tiền.
Nếu trong mắt Lộ Châu chỉ tiền, nàng chọn .
“Chúng ý kiến gì, lấy cả phòng khế, địa khế , thì chọn một ngày lành, kết thúc hôn sự .” Vương Thúy Hoa .
“Được, cứ thế mà định, mang bát tự của hai đứa cho thầy xem , mùng bảy đầu tháng là ngày lành, trong nhà cũng chuẩn xong xuôi cả , thì thành hôn lúc đó .”
Mùng bảy tức là ba ngày , thời gian khá gấp, may mà thứ đều chuẩn xong.
Sau khi Bạch gia khỏi, Bạch Bất Phàm lén lút ở , từ trong n.g.ự.c áo lấy một cái túi tiền, nhét tay Lộ Châu.
“Trong là một ít tiền riêng dành dụm, nương cũng , nàng cứ cầm lấy mua gì thì mua.”
“Không cần, cứ giữ , tự tiền.” Lộ Châu trả tiền cho .
Nàng hiện giờ thiếu tiền, Bạch gia ngược cần tiền để lo liệu hôn lễ.
Bạch Bất Phàm kiên quyết đưa cho nàng, vuốt đầu nàng : “Đã ủy khuất nàng , thể cho nàng một hôn lễ rực rỡ nhất. Chờ đến năm , nhất định sẽ đề danh bảng vàng, đến lúc đó sẽ cưới nàng thêm một nữa!”
“Huynh gì lung tung .”
Bạch Bất Phàm trong lòng vui vẻ, cũng như gió.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-163.html.]
Ba ngày trôi qua chớp mắt, Lộ Châu búi tóc xong, mặc lên bộ váy cưới chuẩn , đội khăn che mặt màu đỏ, bên mép giường chờ .
Nàng ở đây nào, từ đầu đến cuối chỉ Liễu Thanh La ở bên cạnh nàng, hôn lễ vẻ cô đơn.
“Ta nàng tính tình cương trực, nương của phu quân nàng hạng dễ sống chung, nếu bất kỳ khó khăn nào, nhất định cho kịp thời, sẽ giúp nàng.”
Liễu Thanh La nắm c.h.ặ.t t.a.y Lộ Châu, lo lắng cho tương lai của nàng.
Lộ Châu đội khăn voan đỏ, rõ biểu cảm của nàng, nhưng giọng trong trẻo và kiên định hơn hẳn ngày thường: “Thanh La cứ yên tâm , một chiến sĩ sẽ tùy tiện rời bỏ chiến trường của , một khi gả đó, thì từ nay về , nhà chính là do chủ, ai cũng đừng hòng xát muối mắt .”
“Ừm.”
Trong lúc chuyện, đội ngũ đón dâu ở bên ngoài.
Liễu Thanh La đích đưa Lộ Châu lên kiệu hoa, trong lòng dâng lên một cảm giác trống vắng.
Bạch gia trọng thể diện, tiệc rượu cũng tệ, láng giềng gần xa đều đến dự, chỗ chật kín. Cuộc vui náo nhiệt kéo dài đến tối, Lộ Châu trong phòng tân hôn, chờ tân lang đến vén khăn voan. Nàng ăn gì cả ngày, đói đến mức bụng lép kẹp.
Cánh cửa lớn bật mở, Bạch Bất Phàm từ bên ngoài bước , nồng nặc mùi rượu. Hắn vén khăn voan của nàng, trong tay bưng một chén Dương Xuân Miến: “Vừa mới ứng phó xong bọn họ, nàng vẫn ăn gì ? Ta nấu cho nàng một chén mì.”
Lộ Châu đón lấy chén mì, trong lòng dâng lên một dòng nước ấm áp, ăn xong mì sợi, nàng : “Mười sáu tráp hồi môn mà Thanh La tặng sẽ động đến, cũng xin đừng để nương ý định đó, ?”
Hạt Dẻ Nhỏ
Bạch Bất Phàm trao cho nàng một chiếc chìa khóa: “Trong nhà còn một gian tiểu phòng trống, sai khóa bên trong, đây là chiếc chìa khóa duy nhất, giao cho nàng quản giữ.”
Sử dụng hồi môn của nữ nhân sẽ đồng liêu khinh bỉ. Hắn thể chuyện vô liêm sỉ như !
“Ừm.”
“Canh bạc nghìn vàng của đêm tân hôn, chúng nên nghỉ ngơi sớm thôi.”
“Đừng càn, trong bụng còn hài tử…”
“ , hài t.ử của chúng thể chuyện gì, nhất định bình an mà đến thế gian , sẽ dạy nó sách, chữ, thi đỗ công danh, rạng rỡ tổ tông!”
“Vậy nếu là một cô con gái thì ?”
“Con gái cũng , nhưng đến lúc đó sẽ thể dạy nó điều gì, mà do phu nhân nàng dạy dỗ …”
………………………………………………
Liễu Thanh La cứ mãi về Hoàng cung, cứ ở mãi trong nhà, khiến Vương Thúy Hoa trong lòng hoang mang, cứ ngỡ con gái ở bên ngoài nam nhân khác. Lần nửa đêm bà thức dậy tiểu, bà thấy một cái bóng đen nhanh chóng chui phòng con gái. Bà liền đó chờ đợi, mãi đến gần sáng, cái bóng đó vụt một cái bay mất.
Đây chính là cắm sừng Hoàng thượng, chuyện một khi bại lộ, đó chính là trọng tội tru di cửu tộc. Bà mở lời với con gái thế nào, là do bà, một Nương , dạy dỗ .
Trước đây bà chỉ xót con gái, cho nó tham gia những công việc nặng nhọc ngoài đồng, chuyện gì bà cùng ba đứa con trai đều gánh vác, bao giờ dạy con gái tự tôn tự ái.
Đến nỗi khi tình cảm chớm nở, nó theo đuổi một tên tú tài hủ nho, giờ đây khó khăn lắm mới gả nhà quyền quý, cách vun vén hôn nhân.
“Thanh La, con định khi nào thì về?”
“Cứ ở thêm vài ngày nữa , về cũng thôi.”
Con ch.ó Hoàng đế đó ngày nào tối cũng đến, cứ như miếng cao dán da chó, đuổi cũng , ở cũng thôi.
“Không , vẫn nên về , nhỡ Hoàng thượng vui, giáng tội xuống thì đây?” Vương Thúy Hoa cẩn thận .