Gia Đình Nghèo Xơ Xác, Đừng Sợ, Ta Có Hệ Thống - Chương 164
Cập nhật lúc: 2025-11-19 23:08:52
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Liễu Thanh La , vươn dài cổ : “Vậy cứ để c.h.é.m đầu !”
“Xì xì xì, nha đầu cái lời hồ đồ gì chứ, cho con , hai ngày nữa con mau về , mau sinh cho một đứa cháu mới là chuyện quan trọng.”
Vương Thúy Hoa bắt đầu lải nhải ngừng, nàng , bèn tìm cớ ngoài.
Trên phố qua tấp nập, ai nấy đều đang chuẩn cho ngày Nguyên Đán sắp tới, khắp nơi giăng đèn kết hoa, ngay cả các quầy bán đồ lặt vặt cũng nhiều hơn hẳn.
Một dạo phố thật nhàm chán, đang định về, một bóng liền đ.â.m sầm nàng, nàng thấy đó quen nhưng nhớ là ai. Người đó hoảng hốt ôm một đống đồ, nhanh chóng biến mất trong đám đông.
Nàng chợt nhớ , đó là đại cô tỷ của Lộ Châu, gả ở gần đây. Nàng nghĩ một lát, ghé qua chỗ Lộ Châu. Chữ hỷ dán cửa phai màu theo mưa gió, ngoài cửa thêm một bà lão quét dọn.
Lộ Châu lộ bụng, ít khi đến Minh Châu Các, khi nàng đến thì Lộ Châu đang thêu mũ hổ cho đứa trẻ.
“Nàng đến , mau .”
“Nàng còn thêu thứ ?”
“Trước đây khi rảnh rỗi, dùng để g.i.ế.c thời gian, thể so với tú nương, nhưng cũng tạm coi là .”
Liễu Thanh La lấy yến sào , : “Đây là bổ phẩm mua cho nàng, nàng cứ hầm mà ăn.”
“Mau cất , lát nữa đại cô tỷ của vét sạch mất.” Lộ Châu cất đồ , khóa một cái tủ nhỏ. “Từ khi thành đến nay, nàng hầu như ngày nào cũng đến, đôi khi còn dẫn theo hài tử, ba bữa một ngày đều ăn ở đây. Vừa lấy trộm thứ gì ở đây, gọi nàng mà nàng thèm đầu bỏ chạy mất.”
“Chuyện nàng cũng nhịn , giống tính cách của nàng chút nào!” Liễu Thanh La chê bai.
“Có những chuyện, nhịn .”
Hạt Dẻ Nhỏ
Lộ Châu lẩm bẩm, để ý kim thêu đ.â.m tay nàng, nàng đau nhói một tiếng, liền dùng khăn tay băng .
“Gia đình thiếu hụt nghiêm trọng, tiền tổ chức hôn lễ đây đều là vay mượn, đây mới từ từ trả hết. Bất Phàm cứ vùi đầu trong thư phòng , chỉ mong sang năm thi đỗ công danh .”
“Ta ủng hộ , nên chuyện trong nhà, đều mắt nhắm mắt mở.”
Bây giờ điều quan trọng nhất chính là đứa trẻ trong bụng, đợi khi sinh con bình an, rảnh tay sẽ từ từ thu dọn những đó.
“Ta thấy bụng nàng, lớn hơn so với tháng bình thường, sẽ là song t.h.a.i chứ?”
Liễu Thanh La đưa tay bắt mạch cho nàng, phát hiện quả nhiên là song sinh.
“ , chính là song thai, cũng mới vài ngày .”
Lộ Châu xoa bụng một cách dịu dàng.
“Vậy nàng thể nặng nề, hãy sai thêm , công việc nhà cửa đừng nữa.”
“Đã thuê hai , một là bà Nghiêm quét dọn ngoài cửa, một là Thúy Nhi chuyên lo việc ăn ở sinh hoạt của .”
Đang chuyện, Thúy Nhi bưng những món bánh ngọt xong . Trông nàng cũng chỉ mười lăm mười sáu tuổi, nhưng việc cẩn thận. Mặc dù Bà bà Bạch luôn nàng ham ăn lười , nàng cũng bao giờ đáp , chỉ mong nhanh chóng vượt qua giai đoạn m.a.n.g t.h.a.i .
Liễu Thanh La ở chỗ Lộ Châu một lúc, khi trời tối thì về Liễu gia, ăn cơm xong đang chuẩn nghỉ ngơi, Độc Cô Vân Khanh nhẹ nhàng quen thuộc lẻn tới.
“Chàng ngày nào cũng bận rộn ? Chiến tranh mới kết thúc, bao bá tánh lưu lạc, an trí họ thỏa ?”
“Cũng an trí gần xong, chỉ còn một nhóm ở Giang Nam, cứ luôn miệng đòi về nguyên quán, vẫn phê chuẩn.”
Độc Cô Vân Khanh chiếc giường nhỏ của nàng, ôm nàng từ phía , sự mệt mỏi cả ngày thư giãn.
“Vì chịu phê chuẩn?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/gia-dinh-ngheo-xo-xac-dung-so-ta-co-he-thong-cthi/chuong-164.html.]
“Nơi họ từng ở hoặc là động đất hoặc là lũ lụt, mỗi năm đều ít c.h.ế.t và thương, chỉ cho họ đổi một nơi khác để an cư, nhưng họ cứ như ma ám, nhất định đòi về nguyên quán, vì chuyện còn gây ít án mạng.”
Nếu là đây, sẽ g.i.ế.c sạch để dứt điểm chuyện. nàng thích g.i.ế.c , thì sẽ cố gắng g.i.ế.c .
“Nàng hãy theo về , nàng cứ ở mãi nơi , cứ như kẻ trộm, trời tối mới thể đến.”
“Chàng đến thì thể đừng đến.”
“Các đại thần thúc giục chọn phi tần , là con gái nhà ai đó đặc biệt xinh .”
“Vậy cứ chọn , ai ngăn cản .”
“Nàng thật sự theo về ?”
“Hai ngày nữa .”
“Lại là hai ngày nữa!”
“Nếu còn lải nhải nữa thì ngoài , đừng ở đây với nữa.”
Một đêm ngủ, trời sáng về Hoàng cung. nàng thê t.ử một ngày về, đối mặt với núi tấu chương chất chồng, chẳng tâm trí nào để xem.
Tô công công sự phiền muộn của , liền bên cạnh đưa kế sách tồi: “Kỳ thực thỉnh Hoàng hậu nương nương về cũng đơn giản, nô tài , ngài giận đấy.”
Độc Cô Vân Khanh gật đầu, Tô công công ghé sát nhỏ vài câu, phản ứng đầu tiên của là: “Nhỡ nàng giận thì ?”
“Người về , giận thì từ từ dỗ dành thôi!”
“Hay lắm!”
Tin tức bệnh nặng nhanh truyền đến tai Liễu Thanh La, là chỉ còn thoi thóp một . Liễu Thanh La lập tức vội vàng chạy về, phát hiện giường sắc mặt tái nhợt, liền lập tức tiến lên kiểm tra cho .
đặt tay lên mạch, khí lực dồi dào, long tinh hổ mãnh!
“Chàng dám lừa gạt !”
Độc Cô Vân Khanh mở mắt, mặc cho nàng đ.á.n.h mắng: “Là của , nàng cứ ở đây , còn nhiều chuyện nàng giúp hiến kế nữa.”
“Chuyện gì?”
Độc Cô Vân Khanh tâm trạng cực , từ giường bước xuống, kéo tay nàng đến bên án thư, chỉ núi tấu chương chất chồng mà : “Chính là những chuyện đây, ngày nào cũng phiền phức chịu nổi, bằng nàng giúp sàng lọc một lượt, những cái quan trọng nàng hãy xem cho , những cái quan trọng nàng cứ trực tiếp phê duyệt là .”
“Dựa cái gì? Loại chuyện hao tâm tổn sức , mới !”
Liễu Thanh La trực tiếp từ chối, nàng giường nghỉ ngơi chẳng lẽ sung sướng hơn ?
“Nàng nữ hoàng ? Vậy thì hãy bắt đầu từ việc phê duyệt tấu chương . Đợi khi nàng học kha khá, Trẫm sẽ đ.á.n.h hạ hai quốc gia còn , để nàng nữ hoàng, thế nào?”
Độc Cô Vân Khanh với giọng điệu nửa đùa nửa thật. Mặc dù là lời nịnh nọt, nhưng khiến nàng vui, miễn cưỡng thể xuống, giúp xem tấu chương.
Quả nhiên đều là những chuyện nhỏ nhặt, còn một tấu chương thỉnh an Hoàng thượng, nàng sàng lọc hơn một nửa. Cho đến khi thấy tấu chương của Giang Nam Xuân Thành, chỉ nạn lụt, mà còn nhiều bá tánh ôn dịch, hiện giờ đang nhanh chóng lan rộng, các thị trấn và thôn làng xung quanh đều ảnh hưởng.
“Các cách nào điều trị ôn dịch ?”
Nàng cầm tấu chương qua, đặt bên cạnh Độc Cô Vân Khanh.
Độc Cô Vân Khanh : “Có thì , chỉ là phương pháp ghi chép trong cổ y thư, đầy đủ, tương đối lạc hậu, t.h.u.ố.c sắc mấy hiệu nghiệm, uống t.h.u.ố.c tỷ lệ sống sót đến ba phần mười.”