136.
Trương Tiểu Nguyên vốn cho rằng họ sắp bí mật kinh thiên động địa gì đó liên quan đến Bùi Vô Loạn, thế nên khi thấy hai chữ “đoạn tụ”, y bỗng nhiên cảm thấy thất vọng.
Cái thì là bí mật kinh thiên động địa gì chứ? Y sớm .
Bùi minh chủ của các ngươi chỉ là đoạn tụ, mà còn là đoạn tụ với Giáo chủ Ma giáo Mạc Vấn Thiên.
Không chỉ , hai họ còn nhận nuôi một đứa con nuôi, Bùi minh chủ của các ngươi còn nhát gan sợ vợ. Tóm là sợ c.h.ế.t khiếp Mạc Vấn Thiên, Mạc Vấn Thiên ho một tiếng ông cũng run rẩy. Chuyện truyền ngoài, chỉ sợ còn mất mặt hơn chuyện là đoạn tụ.
Dù trong giang hồ đoạn tụ cũng ít, Trương Tiểu Nguyên rõ mấy . sợ sệt đến mức , lẽ chỉ một Bùi Vô Loạn thôi.
Trương Tiểu Nguyên thở dài thườn thượt, tiếp tục xổm cho cá ăn.
Bên cạnh giả sơn, Lâm Dịch lộ ánh mắt vô cùng kinh ngạc, như thể chuyện gì đó khiến chấn động.
“Đoạn tụ?” Lâm Dịch nhíu mày, “Không thể nào, mấy hôm rõ ràng còn đang trêu ghẹo tiểu cô nương mà Bùi Quân Tắc mang về mà.”
Trương Tiểu Nguyên ngây một lúc, cảm thấy Lâm Dịch thể là Hình Nghiên.
.
Trong mắt y, đó là Hình Nghiên thăm dò Bùi Vô Loạn, còn Bùi Vô Loạn bên bờ sinh t.ử, sai một bước, về sẽ Mạc Vấn Thiên g.i.ế.c tế cờ.
trong mắt Lâm Dịch và Mai Lăng An... lời thăm dò qua giữa Hình Nghiên và Bùi Vô Loạn, chỉ e y hệt như đang ve vãn , là lão sắc quỷ Bùi Vô Loạn câu dẫn cô nương trẻ tuổi kém ông nhiều tuổi, thật hổ.
Truyện của Gió lười~
“Trước mặt các ngươi, tự nhiên diễn bộ dạng đó.” Lệ Nhĩ Ti , , “Ta nghĩ phong tục Trung Nguyên các ngươi bảo thủ, chính đạo càng chấp nhận chuyện . Nếu truyền tai tiếng như , các ngươi còn bầu Minh chủ ?”
Lâm Dịch nàng hỏi đến ngây , dừng một lát, khẽ: “Trên giang hồ đoạn tụ... thật ít .”
Lệ Nhĩ Ti rõ ràng khựng , chớp chớp mắt, khó khăn mở miệng hỏi: “Ngươi gì?”
“Chuyện tính là tai tiếng, nhưng cũng đến mức kéo từ vị trí Minh chủ Võ lâm xuống , nhiều lắm là để thêm chút chuyện quà trong giang hồ thôi.” Lâm Dịch thở dài, “Nếu thể là ai... ngươi phát hiện Bùi Vô Loạn là đoạn tụ ?”
Trương Tiểu Nguyên chỉ chú ý đến nửa câu đầu của Lâm Dịch.
Trong giang hồ đoạn tụ ít ?
Y là nhờ năng lực thấy thông tin và suy nghĩ trong lòng khác, mới nhiều bí mật ít đến trong giang hồ. Mà những bí mật đó... y cảm thấy hẳn là cực kỳ bí mật, trong cuộc , khác tự nhiên cũng sẽ . Vậy tại Lâm Dịch như ? Chẳng lẽ trong giang hồ còn ít chuyện đoạn tụ công khai ngầm thừa nhận ?
Lệ Nhĩ Ti thần thần bí bí, khẽ với Lâm Dịch: “Ta trong phòng ngủ Bùi minh chủ, thấy y phục của nam nhân khác.”
Lâm Dịch: “...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-101.html.]
“Tuyệt đối y phục của , Bùi Vô Loạn tiền mua đồ như .” Lệ Nhĩ Ti dường như lo Lâm Dịch tin, vội vàng bổ sung thêm một câu, “Ta cầm y phục đó lên xem thử , một bộ ít nhất cũng nghìn lượng bạc, bên còn dùng loại huân hương thượng hạng đáng giá mấy nghìn lượng bạc. Đừng Bùi Vô Loạn bản tiền, cũng dùng huân hương, dù lấy hết tiền của Võ Lâm Minh mua đồ, cái giá ... nghĩ cũng nỡ nhỉ?”
Võ Lâm Minh tuy ruộng đất cửa hàng, nhưng đa thu nhập đều dùng để duy trì hoạt động của Võ Lâm Minh, là Minh chủ, Bùi Vô Loạn sống khá giản dị, nhưng điều nghĩa là mua nổi y phục đắt tiền đến .
Lâm Dịch cạn lời, rõ ràng tin lời Lệ Nhĩ Ti , thở dài: “Biết đó là y phục của chính Bùi Vô Loạn thì ?”
Lệ Nhĩ Ti nhíu nhíu mày, : “Trên bàn thư của còn để thư cho đó nữa kìa.”
Lâm Dịch nàng , cuối cùng cũng chút hứng thú, vội vàng hỏi: “Bức thư đó cho ai?”
“Trong thư đề cập đến, bức thư đó cũng chỉ một ít, trông như là xin đó, chỉ điều dùng từ ngữ mật, đối phương hẳn quan hệ tầm thường với , mà chắc chắn là một nam nhân.” Lệ Nhĩ Ti đầy tự tin khẳng định , “Sau bức thư còn đính kèm một bức họa, hẳn là Bùi Vô Loạn vẽ cho đó.”
Trương Tiểu Nguyên nhất thời căng thẳng, mở to hai mắt, trong tay gần như quên mất việc ném thức ăn cho cá để che đậy, chỉ cảm thấy Bùi Vô Loạn e rằng thật sự tiêu .
Nếu Lệ Nhĩ Ti trong lòng Bùi Vô Loạn là Mạc Vấn Thiên...
Trương Tiểu Nguyên căn bản dám nghĩ tiếp.
Lâm Dịch vội vàng truy hỏi: “Người trong tranh là ai?!”
Lệ Nhĩ Ti im lặng một lát, thở dài thật sâu.
“Ta cũng là ai.” Lệ Nhĩ Ti than thở, “ vẽ quá, thật sự nhận .”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, Bùi Vô Loạn lẽ thật sự sắp tiêu .
Bức thư hối mà Mạc Vấn Thiên xem, đến giờ ông mới chỉ một ít thì chớ, còn vẽ cho Mạc Vấn Thiên một bức họa .
Với tính tình của Mạc Vấn Thiên, Trương Tiểu Nguyên căn bản dám tưởng tượng kết cục của Bùi Vô Loạn.
Lâm Dịch hiển nhiên vẫn hài lòng với kết quả mà Lệ Nhĩ Ti đưa , hình như chuyện tiếp nữa, bèn thở dài, với Lệ Nhĩ Ti: “Ngươi tiếp tục chú ý động tĩnh của Bùi Vô Loạn, nếu thể tìm vài thứ hữu dụng bên cạnh thì càng .”
Lệ Nhĩ Ti hỏi ngược : “Khi nào thể gặp Các chủ?”
Đến , thông tin quan trọng đến .
Trương Tiểu Nguyên gần như nín thở.
Mặc dù y cảm thấy chuyện Thiên Minh Các liên quan nhiều đến , nhưng vẫn khỏi cực kỳ tò mò về Thiên Minh Các , đặc biệt là vị Các chủ màn. Y thật sự nghĩ rốt cuộc sẽ là tên ngốc đầu óc vấn đề nào, hình như sợ c.h.ế.t đủ nhanh , thể cùng lúc đắc tội cả Võ Lâm Minh và Ma giáo.
Lâm Dịch đáp: “Vẫn đến lúc.”