Mạc Vấn Thiên liếc xéo Bùi Vô Loạn một cái, : “Năng lực thẩm vấn của Võ Lâm Minh các ngươi..."
Bùi Vô Loạn nhướng mày: “Dù cũng hơn các ngươi ở Ma... hơn các ngươi thẩm vấn c.h.ế.t một kẻ đổi kẻ khác.”
Bùi Vô Loạn đại khái nhớ ở đây còn Trương Tiểu Nguyên và Lục Chiêu Minh, đành nuốt sống hai chữ Ma giáo trở , ho khan một tiếng, đầu về phía Lục Chiêu Minh và Trương Tiểu Nguyên, đổi lời: “Hai vị hiền điệt.”
Trương Tiểu Nguyên áp lưng tường, cảm thấy Mạc Vấn Thiên lẽ sắp g.i.ế.c diệt khẩu .
“Chuyện ngày hôm nay, mong hai vị hiền điệt ngàn vạn đừng ngoài.” Bùi Vô Loạn , “Những kẻ là môn phái tà đạo mới nổi, trong minh vẫn đang điều tra chuyện , tuyệt đối để lộ phong thanh.”
Trương Tiểu Nguyên gật đầu lia lịa, biểu thị hiểu rõ.
Y thấy Lục Chiêu Minh hề phản ứng, bèn kéo kéo ống tay áo Lục Chiêu Minh, bảo Lục Chiêu Minh cùng y gật đầu đồng ý.
Mạc Vấn Thiên : “Phiền phức.”
Mạc Vấn Thiên dường như rút kiếm khỏi vỏ, Trương Tiểu Nguyên sợ đến mức mặt tái mét, tưởng thật sự diệt khẩu. Giờ phút ở đây mấy , y còn thể tìm ai giúp đỡ, đành nắm c.h.ặ.t lấy cánh tay Bùi Quân Tắc, vô cùng căng thẳng, gần như thốt nên lời.
Bùi Quân Tắc buột miệng : “Nghĩa phụ, bọn họ đều là bằng hữu của hài nhi.”
Khác với lúc chuyện với y và Bùi Vô Loạn, khi chuyện với Mạc Vấn Thiên, Bùi Quân Tắc thậm chí dám thẳng mắt Mạc Vấn Thiên. Dù hai danh nghĩa là phụ t.ử, nhưng Bùi Quân Tắc vẫn giữ sự cung kính tột cùng, hề vẻ mật.
Bùi Vô Loạn cũng lên tiếng, ấn tay Mạc Vấn Thiên , : “Bọn họ là đồ của Vương .”
Mạc Vấn Thiên sững sờ, hỏi: “Vương Hạc Niên?”
Bùi Vô Loạn gật đầu.
Mạc Vấn Thiên khựng , : “Đồ nào?”
Bùi Vô Loạn nhỏ gì đó với Mạc Vấn Thiên. Bùi Vô Loạn đưa tay che miệng , Trương Tiểu Nguyên ông gì, nhưng y đoán , t.ử mà Bùi Vô Loạn nhắc đến, tuyệt đối liên quan nửa xu đến y.
Cha y chỉ là hiệp khách giang hồ bình thường, nương y cũng chỉ là đại phu bình thường xuất từ Bách Thảo Cốc. Gia đình họ thể nào dây dưa đến Ma giáo , còn phận đại sư thì luôn mơ hồ.
Y chau mày, khỏi nghĩ, họ đến, chẳng lẽ là đại sư ?
đầu Mạc Vấn Thiên và Bùi Vô Loạn đều một chữ nào, dù Trương Tiểu Nguyên tò mò đến , y cũng thể rốt cuộc họ gì.
Bùi Vô Loạn cuối cùng cũng xong chuyện riêng với Mạc Vấn Thiên, bỏ tay xuống, hỏi Mạc Vấn Thiên bằng giọng trầm: “Hiểu chứ?”
Mạc Vấn Thiên kinh ngạc: “Là ?”
Bùi Vô Loạn gật đầu. Ông đặt tay lên tay Mạc Vấn Thiên, từ từ ấn thanh kiếm khỏi vỏ trở bao, : “Phải.”
“Thôi .” Mạc Vấn Thiên dứt khoát tra kiếm vỏ, , “Bản tọa vẫn nể tình cố nhân.”
Trương Tiểu Nguyên nắm bắt chính xác từ khóa trong câu của Mạc Vấn Thiên.
Cố nhân? Ai là cố nhân?
Họ là sư phụ, là... phụ mẫu khuất của đại sư ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-77.html.]
Lục Chiêu Minh chú ý đến chuyện khác. Hắn khựng , lặp khe khẽ: “Bản tọa?”
Hắn nghĩ trong giang hồ, kẻ tự xưng như , e rằng chỉ một Giáo chủ Ma giáo Mạc Vấn Thiên.
Lúc mới bừng tỉnh, hiểu nãy rốt cuộc là tình cảnh nguy hiểm đến mức nào. hiểu tại Bùi Vô Loạn cùng Mạc Vấn Thiên, trông quan hệ thiết đến thế, hơn nữa... tại Bùi Quân Tắc gọi Mạc Vấn Thiên là nghĩa phụ?
Trong lòng một mảnh hỗn loạn, vạn ngàn nghi vấn, nhưng nên hỏi ai, cũng nên bắt đầu từ .
Bùi Quân Tắc thở phào nhẹ nhõm, đè thấp giọng xuống, nhỏ với họ: “Trước hết đừng gì cả, về sẽ giải thích với các ngươi.”
Mạc Vấn Thiên về phía Hình Nghiên, Hình Nghiên tự động lưng Mạc Vấn Thiên, cùng Mạc Vấn Thiên rời .
Mạc Vấn Thiên: “Người của Thiên Minh Các…”
Bùi Vô Loạn lập tức căng thẳng: “Ta đến thẩm vấn! Để ! Bảo đảm moi hết thứ!”
Thủ đoạn Ma giáo tàn độc, những kẻ nếu rơi tay Ma giáo, e rằng sẽ rút gân c.h.ặ.t xương, c.h.ế.t bởi cực hình. Còn trong tay Võ Lâm Minh, họ may còn đường sống.
Mạc Vấn Thiên cố chấp nữa.
“Thẩm vấn xong , báo tin cho .” Mạc Vấn Thiên , “Nếu ngươi moi , bản tọa thể sẽ nhúng tay đó.”
Bùi Vô Loạn tự nhiên gật đầu lia lịa: “Ngươi yên tâm!”
Truyện của Gió lười~
Tay Bùi Vô Loạn đưa lên một nửa, vốn định thuận thế khoác vai Mạc Vấn Thiên, nhưng nhớ đến Lục Chiêu Minh và Trương Tiểu Nguyên còn ở đây, bàn tay liền dừng giữa trung, buông xuống , rụt về cũng xong, chút lúng túng.
Mạc Vấn Thiên như hề , khẽ gật đầu, : “Nếu việc gì, về đây.”
Bùi Vô Loạn ho khan một tiếng, kéo tay Mạc Vấn Thiên , nhỏ tai vài câu gì đó. Lần Bùi Vô Loạn che miệng, Trương Tiểu Nguyên thấy rõ mồn một.
“Em về , em ở viện nào mà.” Bùi Vô Loạn mày mắt cong cong, “Lát nữa về ngay.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Tại khi lỏm mối tình sư đồ lệch tuổi sến sẩm phòng bên, y còn xem cặp tình nhân chính tà ngọt ngào mặt một đám vãn bối chứ.
Y mặt , cảm thấy kích thích quá mức, thật sự nữa.
Mạc Vấn Thiên vốn thèm để ý đến Bùi Vô Loạn, bước mấy bước, chợt khựng , trở .
“À , Quân Tắc ngươi thư hối ?” Mạc Vấn Thiên chìa tay về phía Bùi Vô Loạn, “Đưa đây, bản tọa xem.”
Bùi Vô Loạn: “...Á?”
“Ting.”
[Làm đây! Thư hối mới đoạn đầu!]
[Xong , xong đời .]
[Minh chủ c.h.ế.t chắc huhu!]