124.
Trương Tiểu Nguyên giật lấy con bồ câu bảo bối từ tay Lục Chiêu Minh, la lớn: “Nó nhất định sẽ ốm thôi!”
Bồ câu béo: “Gù gù!”
Lục Chiêu Minh vẫn tiếp tục : “Đây là vấn đề béo ốm.”
Cái ngay cả chủng loại còn khác mà.
Tưởng Tiệm Vũ nghiêm túc quan sát con bồ câu trong tay Trương Tiểu Nguyên lâu, Trương Tiểu Nguyên cứ tưởng đang phán đoán chủng loại của con bồ câu, bèn giơ cao con bồ câu đến mặt Tưởng Tiệm Vũ, để Tưởng Tiệm Vũ rõ hơn, : “Nhị sư ! Đây thật sự là bồ câu đúng !”
Tưởng Tiệm Vũ: “Con bồ câu thơm thật.”
Truyện của Gió lười~
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Trương Tiểu Nguyên âm thầm rụt tay về, ôm c.h.ặ.t lấy con bồ câu béo, thậm chí chút chuyện với Tưởng Tiệm Vũ nữa.
Hoa Lưu Tước bên cạnh ho khan một tiếng, : “Các ngươi cũng đừng ức h.i.ế.p Tiểu Nguyên đến mức đó chứ.”
Lục Chiêu Minh vẻ mặt nghiêm túc, hình như vẫn hiểu, : “Ức h.i.ế.p?”
Hoa Lưu Tước nghiêm túc : “Bồ câu tuy rằng béo, nhưng vẫn chút khác biệt so với gà. Nghe tiếng kêu của nó mà xem, gà kêu gù gù ?”
Lục Chiêu Minh: “Có.”
Tưởng Tiệm Vũ: “Có.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Hoa Lưu Tước: “... Nó bay, gà bay cao như !”
Hoa Lưu Tước hiệu Trương Tiểu Nguyên ném con bồ câu béo lên trời, Trương Tiểu Nguyên trong lòng khổ sở, con bồ câu đúng là bay, đây là con bồ câu bay giỏi nhất trong tay chưởng quầy Túy Tiên Các , nhưng dù , con bồ câu quá béo, thật sự bay quá xa, cái cách đó... Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, gà nuôi thả rông, cũng thể .
Hoa Lưu Tước nên gì nữa.
“Gà... gà cũng gì !” Hoa Lưu Tước nghiêm túc , “Tiểu Nguyên thích thì nuôi gà thôi, chuyện gì .”
Lục Chiêu Minh nghiêm túc : “Ta nghi ngờ lừa.”
Trương Tiểu Nguyên từng chữ từng câu la lớn: “Đây! Là! Bồ! Câu!”
Lục Chiêu Minh: “Bồ câu béo đến thế ?”
Chủ đề về điểm xuất phát.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, nếu cứ tiếp tục thế mãi, chắc chắn là một vòng luẩn quẩn vô tận, tranh cãi với đại sư , một cái đầu một đường thẳng, thì chẳng tác dụng gì, y nên dùng sự thật để thuyết phục đại sư .
Chờ con bồ câu ốm , họ sẽ nó là bồ câu thôi!
Y hừ mạnh một tiếng, nhét con bồ câu béo l.ồ.ng, lớn: “Dù là gà, vẫn nuôi!”
Lục Chiêu Minh sững sờ, khẽ: “Ta chỉ lo lừa gạt...”
Hoa Lưu Tước chịu nổi nữa.
Hắn hít một thật sâu, quyết định bỏ qua chủ đề , hỏi: “Ta sắp ngoài ăn bồ câu đây, ai cùng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-90.html.]
Tưởng Tiệm Vũ cuối cùng cũng thấy ba chữ “bồ câu ”, gần như ngay lập tức nhảy dựng lên khỏi chỗ , vô cùng kích động : “Đi , cùng!”
Trương Tiểu Nguyên tức giận ôm c.h.ặ.t l.ồ.ng bồ câu: “Ta xem kiếm phổ, .”
Lục Chiêu Minh: “...”
Lục Chiêu Minh cảm thấy, sai chuyện gì , ngay cả sư cũng đòi xem kiếm phổ?
Trương Tiểu Nguyên ôm l.ồ.ng bồ câu trong nhà, Lục Chiêu Minh do dự một lát, cầm cây sào kẹo hồ lô từ trong tay Tưởng Tiệm Vũ lấy , với hai : “Hai .”
Hắn giải thích thêm, dứt khoát nhà.
Tưởng Tiệm Vũ ngây một lúc, sờ sờ cằm lẩm bẩm: “Bồ câu thơm ?”
Hoa Lưu Tước: “Ta , loại chuyện thường gặp trong đồng môn...”
Tưởng Tiệm Vũ: “Vốn dĩ mang theo nhiều tiền, họ , chẳng thể ăn thêm một con .”
Hoa Lưu Tước: “Ể?”
---------------------
Trương Tiểu Nguyên đặt l.ồ.ng bồ câu xuống trong phòng, con bồ câu béo trong l.ồ.ng, thở dài thườn thượt.
Y lớn đến chừng , còn từng ai giảm béo cho bồ câu cả.
Hơn nữa, y nhận nuôi con bồ câu , để kiếm ít tiền cho môn phái, để sư phụ mở rộng môn đồ ? Tại cuối cùng y nghi ngờ nuôi một con gà.
Trương Tiểu Nguyên đả kích nặng nề.
Lục Chiêu Minh rốt cuộc sai chuyện gì, suy nghĩ , hình như từ lúc lo lắng Trương Tiểu Nguyên lừa, Trương Tiểu Nguyên vui .
cái thứ thật sự giống một con gà béo...
Lục Chiêu Minh nhíu mày suy tư, đó lẽ thật sự là một con bồ câu béo, dù gà cái màu , nhuộm màu cũng khó mà nhuộm hiệu quả như . Cho dù đó bồ câu, tính tình thiếu niên quá lớn, nếu thật sự để y cảm thấy lừa gạt, chỉ e sư sẽ uất ức mất mấy ngày.
Lục Chiêu Minh hiểu .
Bất kể bồ câu , đó cũng là bồ câu.
Lục Chiêu Minh thông suốt bộ sự việc, xung quanh trong phòng, tìm cách dựng cây sào kẹo hồ lô trong tay vững, lúc mới rảnh tay , đến bên cạnh Trương Tiểu Nguyên, dùng giọng điệu bình tĩnh với Trương Tiểu Nguyên: “Vừa nãy nhầm , đây là bồ câu.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Không, đại sư , cần miễn cưỡng như !
Lục Chiêu Minh: “Nó sẽ ốm thôi.”
Trương Tiểu Nguyên khỏi thở dài thật sâu.
Y vốn cho rằng tìm một phương pháp kiếm tiền tuyệt hảo, chỉ cần thư cho cái “Giang hồ bí văn ” , là thể dễ dàng chu cấp cho nhu cầu của môn phái. giờ xem , khi kiếm tiền, e rằng y tốn nhiều thời gian và công sức để giảm béo cho con bồ câu béo . Hơn nữa, y vẫn nghĩ biện pháp cải trang, hình như bất luận là chuyện gì, khởi đầu đều vẻ vô cùng khó khăn.
Lục Chiêu Minh hỏi y: “Đệ xem kiếm phổ?”
Trương Tiểu Nguyên khựng : “Ta...”
Đó chỉ là một cái cớ lúc y tức giận thôi mà!