125.
Buổi tối vốn là học kiếm trong bầu khí , con bồ câu béo kẹt đầu phá hỏng.
Trương Tiểu Nguyên đến mức thở , mà y càng , con bồ câu béo càng dốc sức đạp đôi chân ngắn cũn cố gắng rút cái cổ trong.
Y bao giờ nghĩ rằng một con bồ câu thể béo đến mức , ngu ngốc đến mức , y đến tay run rẩy, thật sự cách nào giúp con bồ câu béo lấy cái đầu , đành đầu đại sư một cái, nhờ Lục Chiêu Minh giúp đỡ.
Lục Chiêu Minh trông vẻ vui.
Cái l.ồ.ng bồ câu bằng gỗ, khe hở tính là lớn, cũng con bồ câu béo thế nào nhét cái đầu trong khe hở đó. Nếu bẻ gãy mạnh, mảnh gỗ lẽ sẽ đ.â.m thương cổ con bồ câu béo, đó là hạ sách, bọn họ nên nghĩ cách khác.
Sau đó Trương Tiểu Nguyên thấy Lục Chiêu Minh rút chủy thủ .
Truyện của Gió lười~
Trương Tiểu Nguyên hoảng hốt: “Đại sư ! Huynh gì!”
Lục Chiêu Minh lời nào, kích thước của l.ồ.ng bồ câu, thử kẹt chủy thủ khe hở của l.ồ.ng, ngơ tiếng kêu “gụ gụ” kinh hoàng của con bồ câu béo, cố gắng mài đứt thanh gỗ đó.
Chủy thủ mang theo là do Xa Thư Ý tặng lúc tròn hai mươi tuổi. Đồ mà thiếu đông gia giàu nhất kinh thành mang tặng , phẩm chất dĩ nhiên sẽ tồi, đây vốn cũng là v.ũ k.h.í lợi hại thể gọt vàng c.h.é.m sắt, chỉ điều lúc cổ con bồ câu béo đang kẹt giữa hai thanh gỗ, tay chỉ cần vững, nhất định sẽ cắt thương cổ con bồ câu béo.
Nếu cẩn thận... thì đúng là một vụ huyết án bồ câu đứt đầu .
Cho dù Lục Chiêu Minh quanh năm luyện kiếm, tay vốn nên vững vàng, nhưng cũng chỉ dám cẩn thận dùng chủy thủ mài đứt thanh gỗ, sợ cẩn thận xảy chuyện ngoài ý thật.
Trương Tiểu Nguyên cảm thấy vô cùng căng thẳng.
Y xổm bên cạnh Lục Chiêu Minh, chằm chằm tay Lục Chiêu Minh, thấy Lục Chiêu Minh cẩn thận đứt mấy thanh gỗ, cuối cùng cũng cứu con bồ câu béo .
Trương Tiểu Nguyên thở phào nhẹ nhõm.
Con bồ câu béo kẹt cuối cùng cũng cứu, nhưng cái l.ồ.ng cũng vì thế mà hỏng mất.
Bọn họ thể nào vứt đại con bồ câu béo trong nhà, hoặc vứt ngoài sân . Dù nó béo, nó cũng là bồ câu bay, là loài gia cầm ruột thẳng. Nếu cẩn thận bay mất, hoặc nhảy lên xà nhà họ bĩnh một bãi phân chim, thì nước mà lãnh đủ.
Chỉ là trời tối, giờ mà ngoài mua l.ồ.ng chim... rõ ràng cũng chẳng tìm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-ho-tat-ca-deu-la-cao-thu/chuong-92.html.]
Trương Tiểu Nguyên khỏi chút phiền não.
Y đại sư , hỏi đại sư giờ nên mới , ngờ Lục Chiêu Minh mở l.ồ.ng bồ câu, thò tay bắt con bồ câu đó , dọa con bồ câu liều mạng vỗ cánh, nhưng vẫn thoát khỏi tay .
Lục Chiêu Minh tìm một sợi dây nhỏ, buộc chân con bồ câu béo, buộc đầu dây chân bàn.
Bồ câu béo: “Gụ gụ gụ?”
Trương Tiểu Nguyên cũng sững sờ: “Đại sư ?”
Lục Chiêu Minh thần sắc bình tĩnh lạnh nhạt, : “Ngừa nó bay mất.”
Trương Tiểu Nguyên mặt , cứ cảm thấy hình như ý việc công trả thù riêng.
Con bồ câu béo đó ngược hề , Lục Chiêu Minh thả nó xuống, nó khuỵu đôi chân ngắn cũn chạy vụt khỏi bên cạnh Lục Chiêu Minh, sợi dây quấn quanh chân bàn, tự giới hạn bản .
Trương Tiểu Nguyên: “Ngày mai lẽ còn ngoài mua cái l.ồ.ng bồ câu.”
Lục Chiêu Minh mặt biểu cảm vỗ vỗ tay , : “Trước tiên học thuộc kiếm phổ.”
Trương Tiểu Nguyên: “...”
Không, y hết giận , y thể xem kiếm phổ nữa ?
126.
Trương Tiểu Nguyên thắp đèn học thâu đêm, chỉ trong một đêm, thế mà kiếm phổ đến tận trang thứ năm.
Đối với y mà , đó thật sự là một sự tiến bộ đáng mừng.
Canh ba y mới ngủ, rạng sáng tiếng “gù gù” của con bồ câu béo ồn tỉnh. Bồ câu đói , hôm qua chưởng quầy đưa bồ câu cho y, thuận tiện cho y ít thức ăn bồ câu, còn cho sức ăn của con bồ câu . Trương Tiểu Nguyên chút do dự giảm khẩu phần xuống một nửa, đặt mặt con bồ câu béo, đầu thấy Lục Chiêu Minh sớm dậy , hình như đang luyện kiếm trong sân.
Không chỉ Lục Chiêu Minh, Hoa Lưu Tước cũng dậy , ngáp ngắn ngáp dài ôm chậu đồng sân hứng nước, thấy Trương Tiểu Nguyên còn với y, xem như chào hỏi, đó ôm chậu đồng về trong phòng. Tưởng Tiệm Vũ vẫn đang nghỉ ngơi, trong sân tiếng ngáy của , quả thực long trời lở đất. Còn Trương Tiểu Nguyên mơ mơ màng màng, dựa hành lang, thế mà miễn nhiễm với tiếng ngáy của nhị sư , dựa hành lang chợp mắt một lát.
Đợi đến khi y tỉnh nữa, trời sáng rõ, y ngủ quá lâu, tư thế đúng, giờ từ cổ đến lưng đều đang đau nhói. Y xoa xoa lưng, phát hiện Hoa Lưu Tước đang cách đó xa lật xem kiếm phổ, còn Tưởng Tiệm Vũ dậy từ lúc nào, đang bên cổng sân chuyện với vài khuôn mặt lạ lẫm, hình như đang trả lời họ về những vấn đề liên quan đến nhập môn.
Hôm đó đại sư biểu hiện Luận Kiếm Đài thật sự quá ch.ói mắt, Trương Tiểu Nguyên cảm thấy, những đó hẳn là đến bái sư.