GIANG NAM LIỄU - Chương 9
Cập nhật lúc: 2026-02-01 13:27:25
Lượt xem: 482
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta gọi tên bốn năm món, là mấy món thích ăn.
Hoắc Văn Chiêu nuốt nước miếng, yết hầu bất giác chuyển động.
Nhìn , sang Hoắc Quan Huyền, cùng gãi đầu, giọng nhỏ xíu:
“Gì cũng … tỷ quyết định , món nào cũng ngon…”
…
Tối đó, và Hoắc Quan Huyền đối diện đèn.
Ta buồn cảm khái:
“A Chiêu dạo thật sự đổi . Có vẻ trưởng thành thật .”
Hắn rót nóng cho , giọng thản nhiên:
“Ừ, cuối cùng cũng hiểu chuyện chút đỉnh.”
“Chờ định thêm chút nữa,” suy tính, “chúng giải quyết xong việc bên , thể lo cho chuyện chung đại sự .”
Hắn ngẩng mắt , ánh nến chập chờn trong mắt.
“Hôm nay bàn với phụ một nữa, định chọn giữa tháng Năm. Khi trời ấm, hoa nàng thích cũng kịp nở.”
Ta nghĩ một chút, gật đầu:
“Bát tự đưa từ mấy năm , mấy việc lặt vặt cũng chuẩn đủ, giờ chỉ còn lo tổ chức hôn lễ, thời gian dư dả.”
Khóe môi khẽ cong, như thở phào, như mong mỏi lâu:
“Vậy thì .”
…
Những ngày gần đây, Hoắc Văn Chiêu như chuyện trong lòng.
Hôm , cùng đối chiếu sổ sách hai tháng qua trong thư phòng.
Khi đóng cuốn sổ cuối cùng , cổ tay phần nhức mỏi, dậy chuẩn rời .
“Liễu Tranh.”
Hắn bất chợt gọi .
Ta đầu, thấy vẫn yên tại chỗ, tay gãi nhẹ mép sổ, mắt thẳng, vành tai đỏ ửng một cách tự nhiên.
“Còn việc gì ?” Ta hỏi.
Hắn như hạ quyết tâm, đột ngột lên, bước nhanh tới mặt .
ánh mắt vẫn tránh né, yết hầu lăn lên lăn xuống vài lượt mới nghẹn một câu:
“Ta… chuyện với tỷ.”
“Ừ, .”
Hắn hít sâu một , đến gương mặt cũng đỏ bừng cả lên, năng lắp bắp:
“Ta… nghĩ ! Gia nghiệp trưởng gánh vác, … cưới tỷ, cũng… cũng thể!”
Ta đó, nhất thời hiểu nổi đang gì.
Hắn thấy im lặng, tựa như sợ từ chối, giọng hạ xuống, pha chút hiếm hoi khẩn thiết:
“Tỷ đừng sợ xứng với … là xứng với tỷ mới đúng.”
“… thể học, thật đấy! Sổ sách, việc trong phủ, bài vở… đều học !”
Ta gương mặt đỏ bừng, ánh mắt sốt ruột và giọng điệu rối loạn của .
Trong đầu ù một tiếng, mắt tối sầm một thoáng.
Ta khẽ nhắm mắt, mở nữa — đây là mơ.
Đành hít sâu một , cố giữ giọng bình tĩnh, từng chữ rõ ràng:
“E là — là vị hôn thê qua cửa của trưởng .”
Máu mặt trong khoảnh khắc rút sạch.
“… Vị hôn thê qua cửa?” Hắn lặp , “Từ khi nào? Tại từng ?”
Ta dáng vẻ kinh ngạc của , lòng cũng chẳng rõ là tư vị gì.
Dừng một chút, đáp bằng giọng ôn hòa:
“Ta và trưởng đính ước từ thuở nhỏ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-nam-lieu/chuong-9.html.]
“Đính ước từ nhỏ?!” Giọng cao hẳn lên, “Sao ai với ?!”
Vì ?
Ta thần sắc như sắp vỡ tan, im lặng chốc lát chậm rãi :
🍒Chào mừng các bác đến với những bộ truyện hay của nhà Diệp Gia Gia ạ 🥰
🍒Nếu được, các bác cho Gia xin vài dòng review truyện khi đọc xong nhé, nhận xét của các bác là động lực để Gia cố gắng hơn, chau chuốt hơn trong lúc edit truyện ạ😍
🍒Follow page Diệp Gia Gia trên Facebook để theo dõi thông tin cập nhật truyện mới nhé ạ💋
🍒CẢM ƠN CÁC BÁC RẤT NHIỀU VÌ ĐÃ LUÔN YÊU THƯƠNG VÀ ỦNG HỘ GIA Ạ 🫶🏻
“Huynh trưởng chinh chiến nơi sa trường, đao kiếm vô tình, chỉ sợ…”
Sợ một mai ngã xuống nơi biên ải, nếu ai cũng chuyện hôn ước , sẽ trở thành cái tên bàn tán suốt một đời.
Vậy nên mới giấu kín, từng công bố ngoài.
“Hơn nữa, mỗi nhắc chuyện cũ với , luôn chịu .”
Hoắc Văn Chiêu như đóng đinh tại chỗ.
Cơn giận mặt từng chút rút , đó là một thứ cảm xúc phức tạp hơn.
… Quả thật, dấu hiệu gì.
Bao nhiêu buổi chiều, nàng từng kể chuyện cũ.
luôn cau xua tay:
“Liễu Tranh, ngươi đừng suốt ngày mấy chuyện xưa xỉ nữa, chán c.h.ế.t !”
Hắn chê nàng nghiêm túc, chê chuyện cũ nhàm chán, chê nàng chỉ giảng đạo lý.
Nàng mới một câu, hoặc là chạy chơi dế, hoặc là bịt tai bỏ chạy.
Lần đ.á.n.h phạt , đang dưỡng thương giường.
Phụ đến thăm, giọng đầy ẩn ý:
“A Chiêu , A Tranh quản con cũng vì cho con. Chúng là một nhà, nàng với trưởng con…”
Hắn lúc đang giận dỗi, chỉ thấy phụ thiên vị, cố tìm cớ bao che cho nàng.
“Thân với ca ca thì quyền đ.á.n.h con chắc?”
“Con buồn ngủ , phụ về .”
Hắn kéo chăn trùm đầu, dứt khoát đuổi phụ khỏi phòng.
Từ đó, càng Liễu Tranh thuận mắt.
Cả trưởng … cũng .
Ca ca mỗi gửi thư về từ biên cương, luôn kèm một phần quà riêng cho Liễu Tranh.
Lúc thì là sách quý khó tìm, lúc phấn thơm từ Tây Vực.
Hắn từng thấy, nhưng chỉ nghĩ trưởng chu đáo, ai trong nhà cũng quà, nên để tâm.
Chưa từng nghĩ tại quà của Liễu Tranh luôn là thứ nàng thích nhất.
Ca ca mỗi về phủ, tuy tỏ gần gũi gì với nàng.
nếu hồi tưởng kỹ sẽ thấy — nàng thường ca ca xử lý văn thư; lúc dùng bữa, ca ca tự nhiên gắp món nàng thích để gần nàng hơn; khi vườn tản bộ, hai lúc nào cũng sánh vai bên , hẹn mà bước cùng bước.
Thì , là mật.
Mà là mật quá đỗi tự nhiên — tự nhiên đến mức… như hô hấp .
…
Hoắc Quan Huyền cửa phòng , giơ tay gõ nhẹ.
Hôm , khi A Chiêu thất thần chạy khỏi thư phòng, mơ hồ đoán bảy tám phần.
Sau đó, A Tranh cũng khó xử kể ngọn ngành.
Thật , sống cạnh nàng lâu ngày mà sinh lòng mến mộ, cũng là lẽ thường.
Hắn hiểu điều đó — nhưng nghĩa là sẽ khoan dung mãi.
Ban đầu, còn định tìm một thời điểm thích hợp để âm thầm cảnh tỉnh .
Giờ thì , cơ hội tới thẳng mặt, cần vòng vo.
Trong phòng ai đáp lời.
Hoắc Quan Huyền dứt khoát đẩy cửa bước .
Bên trong ánh sáng mờ mịt, cửa sổ đóng kín, phảng phất mùi rượu tan.
Hoắc Văn Chiêu lưng về phía cửa, co trường kỷ gần cửa sổ.