GIANG SƠN VẠN DẶM - 1
Cập nhật lúc: 2025-02-06 22:59:18
Lượt xem: 1,255
(Văn án)
Kiếp , kiếp , luôn là một kẻ ốm yếu. Hoàng đế lương của Thái t.ử, chịu.
Vào Đông cung ư? Cũng chỉ là đổi sang một nơi khác để chờ ch..ết mà thôi.
Thế nhưng, khi Thái t.ử phi đột ngột qua đời, Thái t.ử vì quá tuyệt vọng mà tự vạch trần việc từng hại c.h.ế.t ân sư.
Triều đình chấn động, Thái t.ử phế truất, cuối cùng t..ự s..át. Hoàng đế cũng vì chuyện mà u sầu đến băng hà.
Còn trưởng và phụ của , suốt đời trung nghĩa, bỏ mạng nơi Tây Bắc và biên cương phương Nam.
Nước Đại Lương sụp đổ, hấp hối trong căn nhà sâu hun hút, c.h.ế.t trong một ngụm m.á.u tươi.
Nha cận sợ nhục nhã, cầm một con d.a.o găm, theo sang thế giới bên .
*
Khi mở mắt nữa, Hoàng đế ý gả Đông cung.
Phụ định từ chối, nhưng lập tức ngăn :
“Phụ , con đồng ý gả!”
01
Ta ghét thái t.ử Tiêu Thuật, nhưng việc gả Đông Cung là do đích đồng ý.
Phụ của - Nhậm Khúc, và Tả tướng Tống Toàn là kẻ đối đầu đội trời chung. Còn con gái của Tống Toàn, Tống Miểu Miểu, là Thái t.ử phi.
Vậy thì sẽ Thái t.ử lương , trở thành kẻ đối đầu đội trời chung với nàng.
Tên là Nhậm Sơ Hi, phụ - Nhậm Khúc, là Nhất phẩm Trấn Quốc Tướng quân Hoàng đế vô cùng trọng dụng.
Ca ca song sinh của , Nhậm Cẩn, là một thiếu tướng quân phong thái ngời ngời, trấn thủ nơi Tây Bắc.
Nhà họ Nhậm đời đời trung liệt, bốn năm , Hoàng đế vốn định để Thái t.ử phi.
Điều kiện là là một bình thường. — .
Người là hổ nữ xuất tướng môn, còn là chuột nhắt của tướng môn.
Từ trong bụng yếu ớt, là một kẻ quanh năm dính liền với lò t.h.u.ố.c, một bước thở ba , yếu đuối chẳng việc gì.
Cũng may phụ quan lớn, gia sản đủ đầy, dùng các loại d.ư.ợ.c liệu quý giá để gắng gượng kéo dài mạng sống cho .
chẳng ai , liệu giây phút tiếp theo buông tay trần thế .
Thánh thượng coi trọng nhà họ Nhậm, cảm thấy con gái độc nhất của phụ mà cung thì .
Thương thảo nhiều , cuối cùng vẫn quyết để Thái t.ử lương .
Kiếp , đồng ý gả. Kết quả trơ mắt Thái t.ử Tiêu Thuật tự tay hủy hoại giang sơn, phụ và ca ca liên tiếp hy sinh nơi chiến trường, Đại Lương diệt vong.
Vì , sống một đời, dù ghét Tiêu Thuật, thậm chí căm hận , vẫn đồng ý gả cho .
Ta tìm và phá tan một đường sống trong cục diện định sẵn là t.ử.
02
Sau vài tháng gả Đông Cung, ít lời đồn về chuyện Thái t.ử phi và Thái t.ử bất hòa.
Vốn còn nửa tin nửa ngờ, nhưng hôm nay, đầu tận mắt thấy Thái t.ử Tiêu Thuật, đúng lúc đang trách phạt khác.
"Phạt nàng chép ‘Luận Ngữ’ và ‘Mạnh Tử’ mỗi thứ mười . Chép xong thì rời khỏi cung Nghi Xuân!"
Từ xa thấy giọng mang theo cơn giận dữ của một nam t.ử.
Ta đoán ngay đó chính là Tiêu Thuật. Vội bảo Thanh Tương thu ô , kính cẩn lui sang một bên nhường đường.
Mùi trầm hương thoang thoảng lướt qua, tà váy gấm thêu hoa hiện lên trong tầm mắt đang cúi thấp của , đột ngột dừng .
"Nàng là ai?"
"Thiếp là lương họ Nhậm."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-son-van-dam/1.html.]
"Cứ cúi đầu mãi gì? Nàng mặt ?"
Từ lúc cung đến nay mấy tháng, Tiêu Thuật luôn tránh mặt như rắn rết.
Ngay cả đêm tân hôn cũng chỉ nghỉ ở thiên điện, còn phái cung nữ đến truyền lời.
"Thái t.ử điện hạ lương thể khỏe, cần chờ hầu."
lúc lời đó mà hề tỏ chút bối rối nào.
Ta đành ngẩng đầu .
Trong lòng khẽ rung động.
Hàng lông mày của như lưỡi kiếm, đôi mắt sáng tựa trời.
Mái tóc đen b.úi gọn bằng một cây trâm ngọc xanh, sạch sẽ và ngay ngắn.
Tiêu Thuật quả thật , hơn cả những gì tưởng tượng.
Trước đây từng xem qua họa chân dung của .
Dẫu cho bậc danh họa tài năng nhất, vẽ hình dáng nhưng khó lòng khắc họa thần thái sống động.
Tiêu Thuật dường như cũng ngẩn một chút, yên lặng trong thoáng chốc mới mở miệng.
"Vừa định đến thăm nàng, gặp thì cùng một đoạn ."
Ánh nắng gay gắt, hiểu lấy hứng thú.
May mà cơ thể phụ lòng—
Mới theo vài bước, ngã khuỵu xuống.
Khi tỉnh , cái nóng oi bức tan, từng cơn gió mát lành khe khẽ thổi qua.
Ta thấy giọng của một thái giám đang bẩm báo với Tiêu Thuật.
"Điện hạ, nương nương cho đến tìm lương ."
"Nếu về, nương nương tức giận với mất thôi."
Lòng chợt lạnh.
Tống Miểu Miểu... địch ý với ?
03
Thái t.ử phi Tống Miểu Miểu mấy yêu thích thi thư.
Mười lượt ‘Luận Ngữ’, ‘Mạnh Tử’ cũng đủ khó nàng lâu.
Khi đến, nàng dù xiêu xiêu vẹo vẹo nhưng vẫn chăm chú múa b.út.
Ta định cảm thấy thương xót thì cầm lấy tờ giấy bên cạnh.
Trên nền giấy trắng là một con rùa xí, đen sì sì, mai rùa hai chữ “Tiêu Thuật”.
Tống Miểu Miểu chống nạnh ha hả:
"Chờ hết cấm túc, lập tức gửi mấy trăm con rùa cho Tiêu Thuật, chọc tức c.h.ế.t!"
Ta thu hồi cảm giác thương xót, lặng lẽ giúp nàng chép vài trang sách.
Nàng giữ ở điện Đan Sa ăn khuya.
Không nàng kiếm từ một bình rượu, đưa cho một bình nước trắng.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Cốc chạm , dùng nước trắng uống cho đến khi nàng say gục.
Nhìn Tống Miểu Miểu say đến ngả nghiêng, khỏi thắc mắc.
Cha là Trấn Quốc tướng quân Nhậm Khúc, cha nàng là Hữu tướng Tống Toàn.
Một võ một văn, chính là kẻ thù đội trời chung.