GIANG SƠN VẠN DẶM - 11
Cập nhật lúc: 2025-02-06 23:05:53
Lượt xem: 2,225
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Không ngờ chính hoàng thượng đưa lời gợi ý , liền nhanh nhẹn tiếp lời.
"Phụ hoàng ở đây, điện hạ tất nhiên thường xuyên hầu cận thánh giá, nhi thần nào dám tranh ánh hào quang với trời?"
Lời mang chút vị chua, tiếp lời với vẻ chân thành:
"Nghe ngày mai bắt đầu thử thách."
"Điện hạ là thái t.ử, vai mang kỳ vọng lớn lao của phụ hoàng, tất nhiên dốc lòng tâm ý."
"Còn về phần nhi thần... Dẫu đây là đầu tiên thấy cảnh náo nhiệt như thế , nhưng dám lỡ việc của điện hạ."
Cảm xúc nắm bắt đủ, dò xét, tỏ quá đà.
Hoàng thượng ý tứ trong lời , chỉ tay , ngớt.
"Con bé , lão ngốc Nhậm Khúc sinh một đứa con gái lanh lợi thế chứ!"
32
Tiêu Thuật cứ thế rời khỏi trường thử luyện.
Hoàng đế năm nào cũng đầu, đến phát chán, từ nay chỉ cần đảm nhận giám sát và đ.á.n.h giá là đủ.
Rời khỏi sân đấu, kẻ giữ vị trí đầu vững vàng ở thế bất bại.
Không ai thể lợi dụng điều để mơ tưởng đến vị trí của Tiêu Thuật nữa.
Ta theo thái t.ử xuất hành, tự nhiên ở cùng Tiêu Thuật.
Đêm , nghỉ ngơi sớm.
do quỳ trong tuyết một lúc lâu, đầu gối lạnh buốt đến thấu xương.
Nhắm mắt lâu mà vẫn ngủ .
Tiêu Thuật về trễ hơn.
Hơi nóng phả khi xuống bên cạnh .
Đêm yên tĩnh, chỉ còn tiếng bước chân tuần tra lác đác bên ngoài lều trại.
Bên cạnh, Tiêu Thuật đột nhiên trở , hướng mặt về phía .
Ta chẳng hiểu cảm thấy bối rối.
Lại im lặng thêm một lúc lâu, nghĩ ngủ .
bất chợt bên cạnh khẽ , giọng nhẹ:
"Có kỳ lạ , mỗi khi nàng ở bên, luôn thể nghỉ ngơi một chút."
Nói xong, như thể nhận lỡ lời, liền khẽ bật .
Bất ngờ, một bàn tay nhẹ nhàng gạt qua đầu , hương thơm nhàn nhạt thoáng qua.
Chỉ trong chớp mắt, kéo trong vòng tay của .
Một lúc lâu , mở mắt, áp mặt l.ồ.ng n.g.ự.c , dám nhúc nhích.
Tiêu Thuật tỏa mùi thơm ấm áp.
Đầu gối co , chân chạm , cái lạnh cũng nhiệt độ từ xua tan .
Ta thậm chí tâm trí để nghĩ rằng đoán đúng thêm một nữa.
Chỉ nghĩ rằng, , thật ấm áp.
33
Hoàng đế để Tiêu Thuật cùng .
Hắn đưa cưỡi ngựa, đưa trèo lên một ngọn dốc cao.
Địa thế của trường săn cao, từ đỉnh xa là những dãy núi phủ đầy tuyết trắng, tựa như cả giang sơn thu trong tầm mắt.
Tiếng thoải mái của Tiêu Thuật nữa vang lên.
"Sở Hi, sẽ một ngày, lớp tuyết trắng sẽ còn c.h.ế.t rét."
"Muôn dặm giang sơn, dân chúng an khang, mùa màng bội thu!"
Người khác thấy phong cảnh mênh m.ô.n.g, tuyết rơi như mơ.
trong mắt là cảnh ngủ đông tuyết, đói lạnh bủa vây.
Ta nghiêm mặt đáp .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-son-van-dam/11.html.]
"Ta lòng giống như , chỉ đợi mây chạm trời xanh."
Trên vai gánh vác tương lai của tất cả .
Nhất định... nhất định thể thất hứa!
Ngắm phong cảnh từ cao xong, Tiêu Thuật đưa một cây cung, dẫn săn hươu.
Nhậm Cẩn từng dạy b.ắ.n cung.
Tiêu Thuật , nên vòng tay ôm lấy , hướng dẫn cách kéo dây cung.
Một mũi tên trúng đích, con hươu thương bỏ chạy.
Không đợi Tiêu Thuật hành động tiếp, nhanh ch.óng :
"Ta tự !"
Ta rút tên, giương cung, tất cả trong một nhịp, ba mũi tên liên tiếp đều trúng mục tiêu.
Con hươu loạng choạng bước vài bước, cuối cùng đổ rạp xuống tuyết.
Tiêu Thuật định đỡ xuống ngựa, nhưng tự nhảy xuống, chạy vội đến bên con mồi.
Xong mới đầu , rực rỡ.
"Điện hạ, trúng !"
Trong tuyết bên cạnh con hươu một mũi tên xa lạ.
Một giọng non nớt bất ngờ vang lên.
"Đó là tên của !"
Quay đầu , thấy mà săn mùa đông mong gặp.
Cửu Hoàng t.ử, Tiêu Tầm.
Kiếp , khi Tiêu Thuật thú nhận tội , vạn dân truy cứu, triều đình lẫn ngoài dân gian đều phẫn nộ, yêu cầu lập tức xử trảm .
Chỉ Tiêu Tầm đấu tranh vì .
"Huynh là trưởng của ! Nhân phẩm của thể rõ!"
"Ngũ ca tuyệt đối kẻ vong ân bội nghĩa!"
Hắn quỳ ngày đêm Ngự Thư Phòng.
"Phụ hoàng, ngài là hiểu rõ tính cách của nhất!"
"Ngũ ca nhất định do chịu đả kích cái c.h.ế.t của tẩu tẩu mới hành xử như !"
"Xin phụ hoàng suy xét, đừng hạ lệnh mà hối hận kịp!"
Hắn nổi tiếng là thành thật.
Dù chứng cứ, nhưng bằng sự chân thành, vẫn quyết tâm thẳng.
Cuối cùng cũng nhờ sự thẳng thắn và đôi chân tật do bệnh cũ mà giữ một mạng của Tiêu Thuật.
Sau đó, khi Tiêu Thuật tự vẫn thành lâu.
Chính chống gậy, lê đôi chân tàn tật thu dọn t.h.i t.h.ể cho .
"Huynh là trưởng của , cùng chung dòng m.á.u."
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Dù tội thể tha, cũng từng phụ ."
Dù chẳng thể phân biệt đúng sai của Tiêu Thuật, vẫn cố chấp bằng cả trái tim giữ chút tôn nghiêm cùng cho trưởng.
Mà vị Cửu Hoàng t.ử dũng cảm chống chọi dư luận đó...
Hiện tại chỉ là một thiếu niên trưởng thành, năng bừa bãi.
"Nghe đồn Lương là một bệnh hoạn, nhưng thấy chẳng giống."
"Vừa nãy thấy nàng b.ắ.n cung khí thế như , đúng là hiếm thấy trong đời!"
"Lương nương nương, nghĩ ngưỡng mộ nàng !"
"Ngũ ca tương lai hoàng đế, đương nhiên ba cung sáu viện, mỹ nhân vô ."
"Nếu một ngày nào đó thích nàng nữa, nàng hãy tìm đến , cưới nàng!"
Đôi mắt sáng lên ánh rạng rỡ.