GIANG SƠN VẠN DẶM - 13

Cập nhật lúc: 2025-02-06 23:07:18
Lượt xem: 2,088

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ta khẽ vuốt ve chuỗi niệm, trong chốc lát thốt nên lời.  

 

Xoa xoa hồi lâu, cuối cùng vẫn nén cơn nghẹn trong lòng.  

 

"Mẫu , nếu như thể con khỏe mạnh, liệu ..."  

 

cuối cùng vẫn hết câu.  

 

Những vọng niệm của con thật đáng sợ.  

 

Chỉ cần để lộ một chút manh nha, chúng sẽ điên cuồng sinh sôi.  

 

Đến khi cơ thể chẳng còn chịu nổi nữa.  

 

Một khi bùng nổ.  

 

Chỉ còn thê lương khắp chốn.  

 

Những khổ đau của thế gian, đều bắt nguồn từ đó.  

 

36

 

Theo như hẹn, đợi Tống Miểu Miểu cổng cung.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Người còn tới, bất ngờ gặp Tiêu Tầm.  

 

Tiêu Tầm ôm một chiếc hộp gỗ lớn, khuôn mặt chút thất vọng, chờ ở cổng.  

 

Nhìn thấy , vẻ u ám mặt lập tức biến mất.  

 

"Sơ Hi tỷ!"  

 

"Cửu điện hạ ở đây?"  

 

"Ta đang đợi tỷ!"  

 

Tiêu Tầm hề giấu giếm.  

 

"Đã định tới thăm tỷ từ lâu, mấy xin phép Ngũ ca, nhưng nào cũng bảo tỷ đang bệnh."  

 

"Hôm nay là ngày vui của Nhậm tiểu tướng quân, nghĩ chắc chắn tỷ sẽ đến!"  

 

" tìm mãi trong Nhậm phủ chẳng thấy tỷ ..."  

 

"Không cẩn thận còn đụng Ngũ ca, dạy dỗ cho một trận."  

 

Hắn rạng rỡ.  

 

"Ta nghĩ ở cổng cung đợi thử xem, chỉ mới hai canh giờ thôi gặp tỷ !"  

 

"Nếu tỷ đến muộn hơn chút nữa, chắc cũng đành về, nhưng xem chúng đúng là duyên!"  

 

Trong lòng bất giác thấy buồn .  

 

Hắn hai canh giờ nhẹ như nửa khắc, chẳng chút phàn nàn.  

 

Nếu thật sự duyên, thì chắc là do cố tình buộc dây mà thành.  

 

thật trùng hợp, cũng đang tìm .  

 

Tiêu Tầm đưa chiếc hộp gỗ trong tay cho .  

 

"Đây, cái tặng tỷ, xem thích ."  

 

Ta lời mở hộp , thấy thứ bên trong, khỏi ngẩn .  

 

Là một cây cung.  

 

Thân cung chạm khắc tinh xảo với hình ảnh bầy hươu, con nghỉ, con chiến đấu, con chạy nhảy, sinh động như thật, đến mức khó tin.  

 

"Sau buổi săn, dặn nó, ngờ hôm nay mới đưa đến tay tỷ."  

 

Tim chợt ấm áp.  

 

"Cửu điện hạ thật lòng."  

 

Tiêu Tầm tươi, lời đầy vẻ hứng khởi.  

 

"Cây cung chỉ trong tay Sơ Hi tỷ mới uổng phí!"  

 

"Tỷ là con gái của Nhậm đại tướng quân, nghĩ tỷ nhất định sẽ thích những thứ !"  

 

"Lần nhất định tìm một thanh kiếm tặng tỷ, cung cong phối với trường kiếm, oai phong lẫm liệt!"  

 

"Nếu dịp, nhất định đưa tỷ tới xem miền tái bắc, nơi đó đồng cỏ trải dài bất tận, chỉ cần một ánh mắt thu hết núi sông vạn dặm trong tầm mắt."  

 

"Mọi ở đó đều là những hùng đỉnh thiên lập địa!"  

 

Tiêu Tầm thao thao bất tuyệt, khẽ ngắt lời đúng lúc.  

 

"Không điện hạ thể giúp một việc ?"  

 

37

 

Tống Miểu Miểu vội vàng tới, đúng lúc và Tiêu Tầm chuyện xong.  

 

Tiêu Tầm cúi hành lễ, cáo biệt chúng .  

 

Đi mấy bước, đột nhiên dừng , đầu , hỏi:  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-son-van-dam/13.html.]

"Những lời ở trường săn, tỷ còn nhớ ?"  

 

Ta nhớ những câu từng cho là lời trẻ con vô tâm, mà suýt nữa chọc Tiêu Thuật tức c.h.ế.t.  

 

Mỉm , đáp:  

 

"Nhớ."  

 

Tiêu Tầm rạng rỡ nở nụ .  

 

"Nhớ là , lòng vẫn như cũ, phiền tỷ luôn ghi nhớ."  

 

Tống Miểu đúng lúc hai câu , vội vàng kéo , hỏi liên hồi:  

 

"Lời gì? Lời gì chứ?"  

 

"Hắn bảo nhớ điều gì?"  

 

Ta bất đắc dĩ lắc đầu, xoay bước trong cung.  

 

38

 

Trước khi ngủ, lấy cây cung Tiêu Tầm tặng ngắm nghía kỹ lưỡng.  

 

Ta nhận ít lễ vật trong đời.  

 

Nào là son phấn, nào là danh cầm, thư họa.  

 

Ngay cả Nhậm Cẩn dạy b.ắ.n cung, cũng từng nghĩ đến việc tặng một cây cung.  

 

Thật , việc dạy dỗ vốn chỉ để chọc vui vẻ.  

 

Ta sức khỏe , họ đều mong thật sự chơi đùa với những thứ .  

 

lúc đó, cửa cung bỗng đẩy mạnh .  

 

Ta kinh ngạc qua, thì thấy Tiêu Thuật bước nhanh đến bên cạnh giường.  

 

Ánh mắt ghim c.h.ặ.t cây cung trong hộp gỗ bàn, hàng lông mày khẽ nhíu , nhanh giãn .  

 

"Đây là gì?"  

 

Một làn rượu nhè nhẹ truyền tới mũi .  

 

Hắn chút men say.  

 

"Một cây cung, quà của Cửu điện hạ tặng."  

 

Có lẽ là vì uống rượu, biểu cảm mặt còn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày.  

 

Sự bực bội trào dâng, thả xuống giường.  

 

"Nhậm Sơ Hi, nàngi tránh xa Tiêu Tầm một chút, chính là một tên điên!"  

 

"Điện hạ … Cửu điện hạ điên ?"  

 

Tiêu Thuật đột nhiên ngẩng lên , ánh mắt rực lửa.  

 

Hắn bật lạnh lùng, như thể đang chế giễu điều gì.  

 

"Hắn thích gì là thẳng, gì là đòi lấy.  

 

Hắn từng sợ dư luận, dù đ.á.n.h c.h.ế.t cũng lời trái với lòng .  

 

Mười mấy năm qua đều như , nàng xem, như thế… chẳng là điên ?"  

 

Lòng bỗng nổi lên một cơn giận khó hiểu.  

 

"Trong mắt điện hạ, Tiêu Tầm chỉ là kẻ điên thôi ? Hắn là của ngài!"  

 

Kiếp , chính nhờ sự điên cuồng , cầm kiếm bảo vệ ngài, chống cả Đại Lương.  

 

"Cửu điện hạ tuổi còn trẻ, nhất thời lời nông nổi, cớ điện hạ …"  

 

"Tuổi còn trẻ?"  

 

Tiêu Thuật nhấn cao giọng lạnh:  

 

"Hắn sắp đến tuổi cưới vợ ! Ta bằng tuổi …"  

 

Lời Tiêu Thuật chợt khựng , nhưng hiểu ý .  

 

Bằng tuổi Tiêu Tầm, sớm ngụp lặn trong trận chiến đoạt đích đầy m.á.u tanh.  

 

"Nhậm Sơ Hi, trong mắt nàng, thật sự vẫn chỉ là một đứa trẻ thôi ?"  

 

Lòng bỗng thắt , một cảm giác tủi hổ rõ nguyên do trào lên theo lời .  

 

Tiêu Thuật thấy vẻ ngỡ ngàng tin của , đột nhiên nhắm mắt .  

 

Sự bực bội nhảy múa giữa đôi mày đang nhíu c.h.ặ.t của .  

 

"Đêm nay, đây."  

 

Hắn vốn ở Bạch Lê Điện ngủ qua đêm hằng ngày.  

 

, bỗng hiểu ý nghĩa khác trong từ "ở " mà .  

 

Là quyền uy tối thượng. Là oai nghiêm của Thái t.ử.  

 

 

Loading...