GIANG SƠN VẠN DẶM - 16

Cập nhật lúc: 2025-02-06 23:09:25
Lượt xem: 2,440

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hắn giả hôn quân bù đẩy lên thế nào?  

 

Rồi , khi lộ dã tâm, vẫn thể vững vàng ở vị trí Thái t.ử trong triều cục ?  

 

Hắn chịu quá nhiều khổ đau, thể chịu thêm cú đòn nào nữa.  

 

Cái c.h.ế.t của Tống Miểu Miểu đẩy đến giới hạn.  

 

Bởi vì...  

 

Chính để Mạnh Thụy Đông Cung.  

 

Chính lời lóc, để Tống Miểu Miểu giữ mặt mũi cho Mạnh Thụy.  

 

Chính thường xuyên phạt giam lỏng Thái t.ử phi.  

 

ngờ rằng trong điện Đan Sa quanh năm bày đầy những đóa hoa đoạt mệnh.  

 

Chỉ hai năm, Tống Miểu Miểu bệnh mà c.h.ế.t.  

 

Đến khi Thái t.ử nhận điều bất thường, mới phát hiện rằng, xoay xoay , tội đều đổ hết lên chính .  

 

*

 

Kiếp , chịu nỗi nhục bội ân sư, ly biệt ruột thịt, đồng môn lưng, tri kỷ tan rã.  

 

Một cô độc lao cái c.h.ế.t.  

 

kiếp , Vệ c.h.ế.t, song Tống Tướng và cha vẫn là ân sư của .  

 

Hiền phi nương nương , nhưng Tiêu Tầm vững vàng ở vị trí nhân chí cốt.  

 

Tống Miểu Miểu cứu, trưởng của cũng hy vọng sống tiếp, họ sẽ là những tri giao cả đời của .  

 

Các đồng môn vì cái c.h.ế.t của thầy mà hận , nhưng thì vẫn còn đây.  

 

Cùng chịu giáo huấn từ một , cũng xem như đồng môn của .  

 

, cũng tư cách giúp cởi bỏ đạo xiềng xích cuối cùng .  

 

"Tiêu Thuật, của ."  

 

"Ta trách nữa."  

 

*

 

Ta sẽ bao giờ lưng với

 

Kiếp , nhân quả lên đời một chữ "Tử."  

 

nhất định sẽ từng chút từng chút xóa sạch.  

 

Rồi sẽ vì .  

 

Bằng cả sinh mệnh , sẽ phóng b.út vẽ nên một chữ "Sinh" trọn vẹn!  

 

44

 

Tiêu Thuật đáp lời, hàm răng nghiến c.h.ặ.t, hình thẳng tắp.  

 

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Tựa như một cây trúc, dù chịu bao gió bão, vẫn gục ngã, khí tiết vẫn vững vàng chống đỡ.  

 

Quân cờ cuối cùng rơi xuống.  

 

Quá khứ dẫu nặng nề, chỉ mà bỏ qua.  

 

tận mắt chứng kiến, nhưng rằng sẽ thật xa, bước qua cả những hiểm trở.  

 

Thế nhưng, một nỗi xót xa kìm nén trỗi dậy trong lòng .  

 

, :  

 

"Điện hạ, ngài ."  

 

Rời khỏi đây, rời khỏi sự bế tắc , mà tiếp tục bước con đường ngài .  

 

Tiêu Thuật , khựng , chậm rãi lưng, từng bước rời khỏi Bạch Lê điện.  

 

Ta luôn sợ thấy trút thở cuối cùng mặt .  

 

Không lâu , Tống Miểu Miểu cũng vội vàng chạy đến.  

 

Vừa thấy , nàng tròn mắt, như thể tin điều thấy.  

 

"Muội thế ?"  

 

Câu dứt, nước mắt rơi lã chã.  

 

Ta cố gắng nặn một nụ , yếu ớt an ủi nàng:  

 

"Rồi sẽ thôi, tất cả sẽ thôi mà."  

 

45

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-son-van-dam/16.html.]

 

Mọi chuyện kết thúc.  

 

Cuối cùng vẫn rời khỏi Đông Cung, dọn biệt viện ngoài cung.  

 

Ngoài những hầu hạ, gặp bất kỳ ai.  

 

Một tháng qua , hai tháng cũng qua .  

 

Kinh thành đón trận tuyết đầu tiên của năm, thỉnh thoảng chút hồ đồ.  

 

Ngẩn ngơ tuyết đông rơi, nhịn mà hỏi Thanh Thương:  

 

"Xuân đến ?"  

 

Thanh Thương đáp rằng .  

 

Vậy nên khấp khởi hỏi hai, ba:  

 

"Xuân đến ?"  

 

Khi tinh thần khá hơn một chút, bắt đầu mơ đến kiếp :  

 

"Thanh Thương, kiếp nữa, đời giam cầm trong bốn bức tường, quá ít nơi."  

 

"Kiếp một con chim ưng, bay khắp núi sông cho thỏa chí."  

 

Thanh Thương , bảo thôi, lấy thêm một chiếc chăn lông đắp lên chân .  

 

Nàng cầm vật đang nắm trong tay, tò mò hỏi:  

 

"Tiểu thư, đây là gì ?"  

 

Ta cũng nó, đáp :  

 

"Là bùa bình an."  

 

Nghe , nàng vội đặt tay , miệng ngừng lẩm bẩm:  

 

"Bình an lắm, bình an là nhất."  

 

Bình an thật , đời Thanh Thương cũng bình an.  

 

Khi tiếng bọn cướp đập cửa năm xưa vang lên, đó là âm thanh khiến kinh hoàng nhất.  

 

Máu của Thanh Thương vẫn như hiện rõ mắt .  

 

Nàng ở bên ngày đêm suốt mười năm, lâu hơn cả cha và .  

 

Năm nàng bảy tuổi phủ, khi chọn nha cận, giữa bao đứa nhỏ tuổi đời non nớt nhưng sớm già dặn, chỉ nàng ngẩng đầu .  

 

Đôi mắt to tròn của nàng xoay tròn quan sát, thấy qua, nàng nhoẻn miệng rạng rỡ.  

 

Thanh Thương là một cô gái mạnh mẽ ngây thơ, đến từ Ô Trấn nơi Tây Bắc hào sảng.  

 

Nàng thường kể từng thành , đang đợi tướng công đến đón.  

 

khi t.ử trận, Tây Bắc lượt thất thủ, Ô Trấn là nơi đầu tiên quân giặc đồ sát.  

 

Từ đó, nàng bao giờ nhắc đến tướng công của nữa.  

 

Lúc thổ huyết cận kề cái c.h.ế.t, nàng chẳng chút do dự mà đ.â.m d.a.o tim .  

 

Máu từ l.ồ.ng n.g.ự.c nàng ồ ạt chảy , nàng :  

 

"Tiểu thư, tướng công của mất, cũng sắp , chẳng còn gì để lưu luyến nữa."  

 

"Thay vì chịu nhục tay quân thù, thà c.h.ế.t một cách sảng khoái."  

 

"Dù gì, cũng là của tướng quân phủ."  

 

"Không tài bảo vệ đất nước, chí ít cũng nên khí tiết c.h.ế.t vì nước."  

 

Trong cơn mê man sắp lìa đời, cố giơ tay, mở miệng.  

 

cuối cùng chỉ thể bất lực nàng .  

 

Bây giờ thì .  

 

Hiện tại, cuối cùng cũng thật .  

 

46

 

Vào giữa tháng Giêng, Hạ Thiện Khanh lâm bồn, sinh một bé trai kháu khỉnh.  

 

Vợ chồng Nhậm Cẩn hầu như kịp ủ ấm đứa bé vội đưa nó cùng nhũ mẫu tới biệt viện.  

 

Ta gặp bọn họ, nhưng cũng nỡ đuổi đứa cháu nhỏ của .  

 

Nó và , một đứa trẻ mới chào đời, một sắp từ giã cõi trần, tìm sự cân bằng trong góc sân nhỏ .  

 

Ngày tháng cuối cùng của rốt cuộc cũng chút ý nghĩa.  

 

Loading...