GIANG SƠN VẠN DẶM - 18

Cập nhật lúc: 2025-02-06 23:10:13
Lượt xem: 2,586

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

49

 

Năm Lập Hân thứ tám, vị Cửu vương gia nổi tiếng phong lưu cuối cùng cũng quyết định thành .  

 

Người mà ngài chọn kết duyên chính là Thẩm Thiển Nguyệt, con gái của Công bộ Thị lang Thẩm Phương.  

 

Vốn luôn Hoàng đế Tiêu Thuật dùng câu "Ta là ca ca ngươi! Ngươi là !" để kiềm chế, Cửu vương gia khiến Hoàng đế hiếm thấy nổi trận lôi đình.  

 

Tiêu Thuật tức giận ném thẳng tấu chương xin cưới đầu Tiêu Tầm, quát lớn:  

"Ngươi nào thật lòng cưới, ngươi chính là vì thấy..."  

 

"Thần chính là vì thấy nàng giống như ."  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Tiêu Tầm tiếp lời chút chần chừ, mặc kệ vết bầm tím hiện rõ trán do ném trúng, thẳng đầy quả quyết:  

"Thần từ lâu rõ với Thẩm tiểu thư, là nàng nguyện chờ, cũng là nàng nguyện gả."  

 

Tiêu Tầm nhặt tấu chương mà Tiêu Thuật ném xuống, cung kính đặt mặt Hoàng đế.  

"Ta là ca ca ngươi! Ngươi là !"

 

Tiêu Thuật vẫn còn tức giận:  

"Đừng nghĩ câu đó là !"  

 

Ai ngờ Tiêu Tầm bỗng nở nụ , đôi mắt cong cong lấp lánh vẻ thuần khiết đến tận cùng.  

"Câu là nàng dạy ."  

 

Tiêu Thuật sững tại chỗ.  

 

Cuối năm Lập Hân thứ tám, Hoàng đế ban chỉ, chuẩn y hôn sự.  

 

50

 

Năm Lập Hân thứ mười bốn, trong triều chỉ còn Tả thừa tướng Mạnh Yểm một tay che trời.  

 

Mạnh Yểm vốn giỏi việc, am hiểu thánh ý, ưa xu nịnh và xung phong đầu.  

Những việc mà nhiều năm nay Tiêu Thuật thể , những tiện động tới, đều Mạnh Yểm nhanh ch.óng ông giải quyết.  

Nhờ , Mạnh Yểm từ một Hàn Lâm Viện Thị giảng học sĩ, từng bước thăng tiến đến chức Tả thừa tướng.  

 

dùng đến cực hạn, đến lúc nhận thì ngay cả Tiêu Thuật cũng thể tìm yếu điểm của lão hồ ly .  

Ông cần một cơ hội để hạ bệ Mạnh Yểm, nhưng cơ hội đó đặc biệt khó tìm.  

 

, mái tóc Tiêu Thuật bạc ít vì phiền muộn.  

từng lăn lộn triều chính nhiều năm, ông vẫn khó lòng chịu đựng cơn bức bối thể tháo gỡ.  

 

Không bao lâu , Tiêu Thuật một nữa giữa đêm khuya leo Nghi Thu Cung – nơi bỏ trống nhiều năm.  

 

Nghi Thu Cung tuy còn ở, nhưng ông vẫn sai quét dọn, mỗi tối thắp lên vài ngọn nến.  

Có khi Tiêu Thuật từ xa ánh lửa lập lòe, lòng dấy lên cảm giác như nơi đây vẫn .  

ảo giác thì mãi chỉ là ảo giác.  

 

Ông đẩy cửa Bạch Lê Điện bước , vài bước nhận điều gì đó đúng.  

Tiêu Thuật cẩn thận hết một vòng trong điện, mới dừng chân lặng, ngẩn ngơ bao lâu.  

Cuối cùng, ông khẽ một câu, giọng quanh quẩn trong điện vắng:  

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-son-van-dam/18.html.]

"Hương t.h.u.ố.c tản mất ."  

 

Câu , cũng như hương t.h.u.ố.c tan từ bao giờ, chỉ văng vẳng trong điện một hồi lặng lẽ tan biến hư vô.  

 

Trên gương mặt Tiêu Thuật hiện lên vẻ trống rỗng cực độ.  

Sự trống trải tựa như vực thẳm kéo ông rơi xuống, khiến dòng m.á.u trong cơ thể cuồn cuộn dồn cả lên n.g.ự.c, như nhấn chìm ông trong đó.  

 

Lần đầu tiên kể từ khi đăng cơ, Tiêu Thuật bỏ buổi chầu sáng, khiến một vị quan trẻ kinh hoàng ít.  

Một vị lão thần lăn lộn an triều hơn hai mươi năm vỗ vai trấn an y:  

"Đừng lo lắng, hồi còn là Thái t.ử, bệ hạ bao giờ vắng chầu."  

"Vậy mà nghỉ liền tám ngày, đến cả lão đây cũng sợ c.h.ế.t khiếp."  

"Không ngờ tám ngày trở về, từ đó đến giờ hề nghỉ buổi nào nữa."  

"Cứ bình tĩnh ~ Hoàng thượng của chúng , nhất định là đang việc quan trọng thôi ~"  

 

Tiêu Thuật thúc ngựa nhanh như gió, dừng chân nửa khắc, thẳng đến Vô Phong Lăng.  

 

Lăng mộ niêm phong, ông để lòng dẫn lối, mãi vẫn vòng về ngôi mộ .  

Không ảo giác , nhưng nơi đầu mũi ông dường như thoảng qua một làn hương t.h.u.ố.c nhàn nhạt.  

 

Bôn ba lâu ngày, gió cát cổ họng ông khô rát.  

Giọng mà khàn đục, nhưng điều đó hề gì.  

Bằng giọng khàn khàn, ông chỉ một câu:  

"Bên ngoài ồn quá, tới đây né chút."  

 

51

 

Tháng Ba, năm Lập Hân thứ mười bốn, Đại lý tự khanh Giang Bành cùng phu nhân cung.  

 

Tại điện lớn, thị nữ cận của Nhậm Sơ Hi – Thanh Thương, lóc đến đau lòng thấu trời.  

Nàng dâng lời buộc tội Tả thừa tướng Mạnh Yểm, rằng năm xưa ông dung túng con gái hạ độc Thái t.ử phi và Nhậm lương

 

Cả triều đình và kinh thành nhất thời náo động như sấm vang chớp giật.  

Cha con nhà họ Nhậm quỳ long tọa, khẩn cầu bệ hạ con gái phân xử.  

 

Chuyện tra chạm một cơn địa chấn.  

Hóa năm , Mạnh Thụy – con gái Mạnh Yểm – lén đưa Đoạn Hồn Hương cung, đặt trong các cung điện của Nhậm lương và Thái t.ử phi.  

Điều dẫn đến việc hai lượt lâm bệnh.  

Nhậm lương thậm chí còn tổn thương gốc rễ, để cuối cùng hương tiêu ngọc vẫn.  

 

Thái y Hà Minh, từ quan từ lâu, cũng về kinh với một thể tiều tụy và mang theo mạch án năm xưa.  

Thị nữ cung đình từng chuyển hoa chu đỉnh hồng, các cung nữ trong Dĩnh Xuân cung rõ nội tình, Lâm Giản – hương y từng chăm sóc Nhậm lương – tất cả đều triệu tới ngự điện.  

 

Thanh Thương thậm chí còn xuất trình những cánh hoa khô vẫn còn giữ độc, và cả một phong thư nét b.út của hai cha con Mạnh Yểm, Mạnh Thụy.  

 

Nhân chứng vật chứng đầy đủ!  

 

Mặc dù đây là chuyện cũ từ hơn mười năm , nhưng hiện tại, hoàng hậu đương triều chính là hại, Hữu tướng Tống Toàn dốc sức đòi xử phạt nghiêm khắc.  

Gia tộc họ Nhậm là dòng dõi trung lương đời đời, Nhậm Khúc và Nhậm Cẩn quỳ đại điện, dập đầu trình bày từng sự thật.  

 

Nhậm lão tướng quân càng càng đau, đến mức phun một ngụm m.á.u tươi ngay tại chỗ.  

Hoàng đế long nhan đại nộ, ngay lập tức tống Mạnh Yểm ngục.  

Loading...