GIANG SƠN VẠN DẶM - 21

Cập nhật lúc: 2025-02-06 23:11:45
Lượt xem: 2,395

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiêu Thuật bỗng văng vẳng bên tai một giọng mềm mại nhưng kiên cường.  

 

Giọng của năm xưa cũng từng :  

"Điện hạ, ngài ."  

 

Khi , nàng bảo bước tới; giờ đây, cuối cùng cũng bảo trở về.  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Hắn lý do để .  

 

Đang xuất thần, Tiêu Thuật dậy, bước khỏi điện.  

 

Đi vài bước, bỗng dưng chân chùn , ngã xuống.  

 

Lập Hân năm thứ ba mươi tư, Thái Thượng Hoàng Tiêu Thuật băng hà.  

 

Theo di chiếu, ngài an táng tại Vô Phong lăng.  

 

Con đường , cuối cùng ngài cũng đến tận cùng.  

 

57

 

Thanh Thương cả đời là một mệnh khổ vì lao lực.  

 

Trước khi xuất giá, nàng bận rộn vì tiểu thư nhà ; khi gả , nàng vì nhà chồng mà hao tâm tổn sức. Đến khi con cái đều yên bề gia thất, nàng mới chịu ngừng tay mà nghỉ ngơi.  

 

Giang Bằng là trạng nguyên bậc thám hoa năm Lập Hân nguyên niên, đồng hương của nàng, cũng coi là thanh mai trúc mã. Thậm chí hai còn hồ đồ mà bái đường thành từ thuở bé.  

 

Sau , Thanh Thương kinh, nha ở Nhậm phủ. Tuy miệng vẫn nhắc đến tiểu phu quân của , nhưng nàng từng nghĩ sẽ ngày gặp .  

 

Ngỡ rằng cả đời cứ thế trôi qua.  

 

Ai ngờ tranh khí đến . Ngày yết bảng ân khoa, Giang Bằng từ tình duyên đứt đoạn mà tái hợp với nàng.  

 

Giang Bằng ở Đại Lý Tự hơn mười năm, ngày ngày lo điều tra án oan. Bằng mái đầu bạc dần, từ Thiếu khanh trở thành Đại Lý Tự khanh.  

 

Hắn dốc lòng tận tụy đến mức Thanh Thương thật sự lo sẽ sớm kiệt sức mà qua đời.  

 

May hiện tại nàng chẳng còn điều gì lao tâm khổ tứ nữa. Hằng ngày, nàng cầu thần bái Phật, mong Bồ Tát phù hộ cho sống lâu thêm vài năm.  

 

Còn Tống Miểu Miểu, năm xưa dẫn cung nhân bắt chim mò cá, giờ cũng già.  

 

Khi còn trẻ, nàng nổi tiếng, từng gây ít chuyện động trời. Trong đó, chuyện đời ca tụng nhất chính là việc sắp xếp chỗ nghỉ đêm cho Hoàng thượng.  

 

Cung phi mưa móc đều khắp, ai ai cũng tên trong danh sách.  

 

Hoàng đế tuy thường xuyên cãi vã với nàng, nhưng thật lòng chấp nhận sự sắp xếp phần nực .  

 

Vì thế, các cung phi đều cảm kích Tống hoàng hậu vô cùng, đến mức lập đền thờ sống cho nàng.  

 

Giữ quan hệ khi còn trẻ thật sự quan trọng.  

 

Nhờ , giờ đây khi già, Tống Miểu Miểu vẫn thể phân công việc quản lý hậu cung cho các tỷ , còn thì trốn hưởng nhàn.  

 

Nhậm Cẩn về sinh một ái nữ, gả cho con trai của Tống Miểu Miểu, trở thành Thái t.ử phi.  

 

Tiểu cô nương bảy tám phần giống Nhậm Sơ Hi, khiến Tống Miểu Miểu quý mến ngừng.  

 

Thanh Thương thì Nhậm phủ nhận nghĩa nữ, cũng coi như chút quan hệ thích.  

 

Vì thế, Tống Miểu Miểu thường xuyên triệu Thanh Thương cung hàn huyên, từ chuyện gia đình đến những điều vụn vặt.  

 

Không bằng cách nào, câu chuyện xoay về những đàn ông của họ.  

 

Thanh Thương thuận miệng kể về mái tóc thưa dần của Giang Bằng, lan sang chuyện sống lâu c.h.ế.t yểu, cuối cùng đến ngôi chùa nào linh thiêng để cầu duyên.  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-son-van-dam/21.html.]

Tống Miểu Miểu liền bảo:  

"Ta mấy mệnh phụ trong cung đồn về một ngôi chùa."  

 

"Nghe tồn tại nhiều năm, linh nghiệm vô cùng."  

 

"Chỉ là cách kinh thành xa, cưỡi ngựa nhanh nhất cũng mất bảy tám ngày, xe ngựa thì còn lâu hơn nữa."  

 

Thanh Thương hiện tại thiếu thời gian.  

 

kéo dài chút mệnh cho Giang Bằng, nàng quyết định thử xem .  

 

Tống Miểu Miểu thấy ánh mắt nàng kiên định, khỏi lo lắng rằng thể già nua của nàng sẽ chịu nổi đường xa.  

 

Vẫn nhịn khuyên:  

"Hầy, thật cũng cần nhọc lòng đến ."  

 

"Giờ mấy nam nhân đều tin mấy chuyện nữa . Ngươi Hoàng thượng mà xem."  

 

"Ngài giờ coi mấy thứ là trò !"  

 

Mặc dù thế, Thanh Thương vẫn quyết định lên đường.  

 

Nàng dẫn theo con dâu, xe ngựa xóc nảy suốt bảy tám ngày mới đến ngôi chùa mà Tống Miểu Miểu nhắc đến.  

 

Có lẽ vì quá nổi tiếng, nơi hương khói nghi ngút, đến xin xăm nối dài dứt.  

 

Trong đám đông ồn ào, thỉnh thoảng còn vọng lên những câu rõ mồn một.  

 

Đằng kêu:  

"Ê ê, chen hàng, xếp hàng thì thành tâm , linh nghiệm !"  

 

Chỗ tiếng phàn nàn:  

"Không , , để hạ nhân xếp hàng thì tính ."  

 

"Tự xếp mới tính là thành tâm, những điều vẫn kiêng kỵ đấy!"  

 

...

 

Nghe những lời đó, Thanh Thương từ bỏ ý định tìm cách rút ngắn thời gian, ngoan ngoãn cùng con dâu xếp hàng.  

 

Dân thường áo vải và vương công quý tộc trong ngôi chùa nhỏ bất ngờ bình đẳng đến lạ.  

 

Xếp từ sáng đến tối, từ tối đến sáng. Ngay cả việc vệ sinh cũng phiên , chỉ sợ cẩn thận chiếm mất chỗ, sẽ mắng là chen hàng, thành tâm.  

 

Dẫu bản ngay thẳng, nhưng những đến đây ai mà sợ những lời xui xẻo như thế?  

 

Sau tám canh giờ dài đằng đẵng, Thanh Thương cuối cùng cũng lê xác già nua mệt mỏi, quỳ xuống tấm bồ đoàn.  

 

Nàng dâng hương, bái thần Phật, thành tâm khấn nguyện.  

 

Nghe họ đến cầu cho nhà bình an trường thọ, một vị lão hòa thượng nhanh ch.óng bước tới.  

 

“Thí chủ, chùa nhỏ chúng phù bình an khai quang.”  

 

“Linh nghiệm vô cùng, hai vị thí chủ cần ?”  

 

Cần thì tất nhiên là cần , hai vội hỏi giá bao nhiêu.  

 

Hòa thượng niệm một tiếng “A Di Đà Phật”, từ tốn đáp:  

 

“Ở đây chuyện bạc tiền, chỉ cầu thành tâm, bao nhiêu là tùy ý thí chủ.”  

 

Lời khéo, nhưng lúc , trong lòng những lặn lội đường xa đến đây, tiền bạc chẳng cũng là một cách thể hiện thành tâm ?  

 

Vì thế, hai chỉ để chút lộ phí về nhà, quyết đoán dâng hết còn hòm công đức.  

 

Loading...