GIANG SƠN VẠN DẶM - 3

Cập nhật lúc: 2025-02-06 23:00:16
Lượt xem: 3,031

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

07

 

Đêm khuya khó lòng chợp mắt.  

 

Trong đầu ngừng vọng câu của Tống Miểu Miểu: "Thầy của c.h.ế.t."  

 

Ta bỗng nhớ những ngày tháng mười một, mười hai tuổi.  

 

Khi đó, phụ là Trấn Quốc Tướng Quân, phụ của Tống Miểu Miểu – Tống Toàn – cũng là Hữu Tướng, còn Tiêu Thuật dĩ nhiên là Thái t.ử.  

 

Có một ngày, phụ rằng hẹn ai đó giờ tan triều về nhà uống rượu.  

 

cuối cùng chỉ một ông trở về.  

 

Ông nổi trận lôi đình, đập phá tất cả những gì trong nhà.  

 

Ta và ca ca Nhậm Cẩn trốn cánh cửa, sợ đến tái mặt.  

 

Khi ca ca vẫn còn là một thiếu niên nửa lớn nửa nhỏ, thấy mặt trắng bệch, bèn lấy hết can đảm bước , vẻ nghĩa khí hỏi phụ chuyện gì xảy .  

 

Phụ kìm , bỗng quát lớn một câu:  

 

"Thằng nhãi Tiêu Thuật! Khi sư diệt tổ! Bại hoại nhân luân!"  

 

Từ đó, trong tâm trí , hình ảnh của Thái t.ử Tiêu Thuật gắn liền với những chữ như khi sư diệt tổ, bại hoại nhân luân.  

 

Có một khác, phụ trở về phủ với đầy mùi trứng thối và lá rau héo, uống say bí tỉ.  

 

Ông dội cả một vò rượu xuống đất, đối diện với trung, cất tiếng gọi lớn trong cơn say:  

 

"Vệ , thong thả! Nhậm mỗ vô dụng, cứu !"  

 

"Kiếp nhầm , kiếp nhất định sáng mắt hơn!"  

 

Ta tiến đến vỗ nhẹ lên lưng phụ .  

 

Ông ôm lấy , òa nức nở:  

 

"Sơ Hi! Làm quan, cha nữa!"  

 

" mà cha ngoài đ.á.n.h giặc thì chẳng gì khác. Không quan, nuôi con đây... quan, nuôi con đây!"  

 

Thời gian thấm thoát trôi qua.  

 

Phụ lôi hai chữ "thằng nhãi Tiêu Thuật" bên miệng suốt hai năm trời.  

 

Mỗi nhắc đến Tiêu Thuật là căm giận đến mức hận thể uống m.á.u, ăn thịt .  

 

chẳng rõ từ khi nào, thái độ của ông với Tiêu Thuật trở nên mập mờ.  

 

Mỗi nhắc đến , ngoài việc im lặng lạnh mặt, ông cũng còn thốt hai chữ "thằng nhãi" nữa.  

 

Có một khác, tình cờ thấy phụ đang tự rót tự uống.  

 

Đôi mắt say mờ đục, ông bật chế nhạo chính , thở dài một :  

 

"Chẳng ai cho ... chẳng ai cho điều gì cả..."  

 

Người mà phụ nhắc đến là ai?  

 

Điều mà họ , rốt cuộc là gì?  

 

08

 

Trong cơn mơ mơ màng màng, va bả vai .  

 

Dòng như nước triều, ùn ùn đổ về cùng một hướng.  

 

"Nhanh lên! Tên tặc t.ử tự vẫn ! Treo thành lâu!"  

 

Ta dòng xô đẩy, trong mơ hồ ngước mắt về phía tường thành.  

 

Trên thành lâu.  

 

Một dải lụa trắng dài thượt buông thõng xuống.  

 

treo lơ lửng ở đầu .  

 

Gió lạnh đầu xuân gào thét qua cổng thành, âm u như tiếng .  

 

Màu trắng ch.ói mắt lay động trong cơn gió.  

 

Ta mở to mắt, rõ gương mặt .  

 

ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay ấm áp chụp lên đôi mắt .  

 

"Đừng ."  

 

Giọng nam quen thuộc vang lên.  

 

Lặp nữa.  

 

"Sơ Húc, đừng ."  

 

Cơn đau nhói mạnh mẽ xâm chiếm lòng trong chớp mắt.  

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-son-van-dam/3.html.]

Ta giật tỉnh giấc, mồ hôi lạnh ướt đẫm.  

 

Thì chỉ là một cơn ác mộng.  

 

Lòng n.g.ự.c vẫn nhói lên từng cơn đau âm ỉ.  

 

Ta bước xuống giường, thong thả quanh bức tường trong viện của Cung Nghi Thu để trấn an tâm trạng.  

 

khi lên bờ tường, bắt gặp một .  

 

"Thái t.ử điện hạ, quả thật ngài con đường bình thường nhỉ."  

 

09

 

Đây là thứ hai gặp vị Thái t.ử điện hạ .  

 

Hắn bắt quả tang tại trận, dứt khoát nghiêng , thẳng xuống bờ tường.  

 

"Phía ngoài ồn quá, mượn chỗ của nàng để tránh một chút."  

 

Ta bật .  

 

"Ta thì xem náo nhiệt."  

 

Tiêu Thuật phẩy tay.  

 

"Náo nhiệt quá mức thì thành ồn ào."  

 

"Thật hiểu, náo nhiệt quá mức là thế nào nhỉ?"  

 

Không giấu giếm, phụ trưởng xem như ngọc quý trong tay, chẳng bao giờ để xem mấy chuyện náo nhiệt.  

 

Không rõ biểu cảm gương mặt Tiêu Thuật, chỉ nghiêng đầu một cái.  

 

Hắn nhảy xuống khỏi bờ tường, mỉm .  

 

"Lần sẽ dẫn nàng xem."  

 

Có lẽ thật sự là duyên phận.  

 

Rõ ràng là khiến căm ghét đến tận xương tủy.  

 

Vậy mà chỉ cần một câu .  

 

Dễ dàng lung lay ranh giới thiện ác trong dành cho .  

 

Ta chằm chằm Tiêu Thuật.  

 

Thấy bước cửa điện, khẽ .  

 

"Ở đây mùi t.h.u.ố.c."  

 

"Mùi hương nhè nhẹ, dễ chịu, giống hệt khí tức lương ."  

 

Không thể tránh khỏi việc nhớ ngày đầu gặp .  

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

 

Khi tỉnh dậy, ở trong đình nghỉ.  

 

Làm thế nào để đến đó, sự việc quá rõ ràng.  

 

Câu phần tế nhị, khó lòng đáp .  

 

May mắn , Tiêu Thuật tự xuống rót , chuyển chủ đề sang chuyện khác.  

 

"Nghe dạo gần đây nàng đến Đan Sa Điện của Thái t.ử phi, xem nàng và Tống Miểu Miểu hợp lắm."  

 

"Thái t.ử phi nương nương là dễ gần."  

 

"Ta thấy nàng quả thực thích nàng, còn hơn cả những tiệp dư mới đến."  

 

Quả thật, Tống Miểu Miểu dường như thích , một cách vô cớ.  

 

"Ta cũng thích Thái t.ử phi, nàng là một ."  

 

Tiêu Thuật tỏ vẻ phiền muộn, lắc lắc đầu.  

 

"Nàng thì đấy, nhưng quá ồn ào."  

 

Nói xong, ngả lên tiểu tháp.  

 

"Hôm nay để nghỉ ngơi ở chỗ nàng một lát, lấy sức để còn cãi với nàng tiếp."  

 

10

 

Cái nóng oi ả của mùa hè vẫn tan hết, nhưng đêm xuống man mát.  

 

Ánh trăng trong vắt len qua khung cửa giấy, nhẹ nhàng rải khắp điện, khắc họa nên bóng dáng sâu thẳm tiểu tháp.  

 

Tiêu Thuật thẳng lưng từ đầu tới giờ.  

 

Ta vốn quen trở khi ngủ, mà suốt đêm nay cũng yên nhúc nhích.  

 

Tống Miểu Miểu từng , Tiêu Thuật luôn giật tỉnh giấc ngay khi thấy bất kỳ động tĩnh nào.  

 

Ta cẩn thận đầu, ánh mắt nhẹ nhàng lướt từ trống giữa giường và tháp đến bóng dáng của .  

 

Loading...