GIANG SƠN VẠN DẶM - 4
Cập nhật lúc: 2025-02-06 23:00:55
Lượt xem: 3,090
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ánh trăng chiếu sáng khuôn mặt góc cạnh của , như một bức tranh cắt giấy.
Hắn đang ngủ say ?
Nếu thật sự động đậy một chút, liệu tỉnh giấc ?
Ta chút tò mò, nhưng .
Trong mơ, ký ức mơ hồ hiện lên trùng trùng.
Có ngón tay khẽ lướt qua má , trượt dọc theo sống mũi.
Cảm giác ấm áp nơi đầu ngón tay kéo khỏi giấc mộng, nhưng dám mở mắt.
Kẻ "gây án" rút tay , dường như lòng, bật một tiếng nhẹ.
"Quả nhiên cũng dễ vỡ đến ."
11
"Cha của Mạnh tiểu nhân Mạnh Ẩn là cái thứ gì chứ?"
"Chỉ là một kẻ hèn hạ, chuyên nịnh bợ và thủ đoạn!"
"Trên mặt là mưu mô tính toán!"
"Loại như thế dạy con gái t.ử tế!"
"Phụ hoàng thích ông thì cũng đành chịu!"
"Thế mà Tiêu Thuật dám mở miệng cho Mạnh Thụy nhập Đông Cung!"
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Khi đến ngoài cửa, từ trong điện Đan Sa vang lên tiếng đồ sứ vỡ vụn.
Giọng của Tống Miểu Miểu mỗi khi tức giận càng lớn hơn.
"Chẳng qua là ném một chậu hoa của cô thôi, thế mà đầu lóc mách lẻo!"
"Y như cha cô , giảo hoạt khác gì !"
Khi bước trong điện, vặn thấy cung nữ đặt một chậu chu đỉnh hồng (hoa lan quân t.ử) rực rỡ lên bàn.
Đó là quà của Mạnh Thụy. Trong cung của cũng một chậu giống hệt.
Tống Miểu Miểu giữa đống giấy b.út và những bức tranh vẽ rùa đất, vẻ mặt vẫn còn giận dỗi.
Xem nàng phạt .
Thấy đến, thần sắc của nàng lập tức dịu , chạy đến ôm lấy :
"Hu hu hu, Sơ Hi, vẫn là nhất."
Mạnh Nhụ và .
Trong mắt Tống Miểu Miểu, sự đối đãi khác thật quá rõ ràng.
Ta chấm mực, giúp nàng chép kinh thư, nhẹ nhàng :
"Điện hạ hôm qua đến cung Nghi Thu."
Tống Miểu Miểu lẩm bẩm đáp :
"Rất ."
Nhớ hôm đó khi nội thị bẩm báo, rằng Tống Miểu Miểu Tiêu Thuật đến tìm .
Tiêu Thuật lúc chỉ hừ lạnh đáp:
"Mặc kệ nàng , nàng chỉ là cố ý mà thôi."
Ta với thực tại, cất lời:
"Chính nương nương đuổi ngài đến."
Bị trúng, Tống Miểu Miểu dứt khoát ném giấy b.út, bẹp xuống đất.
"Tiêu Thuật , quan hệ của với giống như cha với cha ."
"Ta đông, nhất định tây. Ta bắc, nhất định hướng nam."
"Ta cho , cứ nhất định . Chiêu nào cũng hiệu quả!"
Ta Tống Miểu Miểu, bỗng cảm thấy nàng dường như "ngốc mà khôn".
Hai gặp Tiêu Thuật, đều nhắc đến việc Tống Miểu Miểu náo loạn.
Ta liền đoán , lẽ nàng cố tình đẩy Tiêu Thuật về phía .
tại ? Ta gì đặc biệt mà khiến nàng đối xử khác lạ?
Tống Miểu Miểu im lặng hồi lâu, cuối cùng lên tiếng:
"Lần đầu gặp , thích ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-son-van-dam/4.html.]
Nàng dừng một chút, tiếp:
"Thích vì dễ khiến khác yêu mến."
" cũng vì , Tiêu Thuật sẽ thích ."
Ta hiểu:
"Tại nương nương chắc chắn như ?"
Tống Miểu Miểu ngây ngô thở dài một tiếng:
"Bởi vì hiểu rõ Tiêu Thuật."
12
"Người một khi chìm lâu trong mưu mô quỷ kế, dù an , cũng vẫn sẽ suốt ngày bồn chồn bất an."
"Dù là Đông Cung triều đình, đều quá ồn ào, nơi nào cho cảm giác yên lòng."
Tống Miểu Miểu bất chợt nở một nụ , chuyển sang chuyện khác:
"Nếu xã tắc yên , nghĩ sẽ thà một hoàng t.ử nhàn nhã."
Nàng trở dậy, chăm chú:
"Hắn mưu lược, cân nhắc hiểu quyền, tiến lùi. Quan trọng nhất là, mang lòng yêu thương muôn dân!"
"Hắn thái t.ử vì hoàng đế, mà bởi vì ."
"Trong thời cuộc , ai thích hợp với vị trí đó hơn . Sơ Hi, hiểu ?"
Thời cuộc ư?
Ta hiểu, nhưng dường như đôi chút sáng tỏ.
Nhà hiện nay quyền thế ngập trời, thánh thượng tốn ít tâm tư mới thể gả cho Tiêu Thuật.
Chẳng vì lúc ... võ trọng hơn văn ?
Biên cương hề yên , trưởng , Nhậm Cẩn, trấn thủ Tây Bắc từ lâu, khó trở về.
Thánh thượng suy yếu, thời trẻ từng kìm hãm, về già càng bất lực.
Ngược , những kẻ như Mạnh Ẩn, chuyên nịnh bợ và xu nịnh, sủng ái.
Do đó, tiền kiếp, Đại Lương mới sụp đổ nhanh như .
Kinh đô vẫn sầm uất như thường.
Tiền kiếp, quanh năm khỏi cửa, những chuyện đều là khác kể .
Với , chúng như xa tận chân trời, cách cả núi non biển cả.
Cho đến khi những bên cạnh lượt , cũng giam cầm trong bốn bức tường.
Chỉ khi , mới thực sự cảm nhận sự rung chuyển của sơn hà.
Nay bước chân Đông Cung, Tống Miểu Miểu như , bất chợt dấy lên chút hy vọng.
Tiêu Thuật... Hắn quả thật trị thế ?
Nếu tấm lòng .
Nếu tự tìm đến cái c.h.ế.t, Đại Lương sẽ cơ hội hồi sinh.
Phụ , trưởng của và Thanh Thương sẽ cơ hội sống sót!
Ta đầu Tống Miểu Miểu.
Đoán định ý đồ đằng hành động của nàng, thử dò xét:
"Nương nương những điều với ."
"Quá khứ, hiện tại, định kể rõ ràng cho ?"
Giọng nhẹ nhàng hơn:
"Cái c.h.ế.t của Vệ Cần, nguyên nhân và kết quả, định cho , ngay bây giờ?"
Tống Miểu Miểu sững sờ, đó bật :
"Quả nhiên, các đúng là..."
"Thôi , vốn định từ từ, nhưng , sẽ cho ."
13
"Những nội tình cụ thể cũng rõ lắm, chuyện phụ chỉ nhắc thoáng qua một ."
"Muội nhớ, năm Tư Dật thứ tám, vùng Giang Nam từng xảy bạo loạn ?"
Ta khẽ nhíu mày, ký ức theo lời nàng mà trở về quá khứ.
Khi đó, một dân thường tên là Đào Tú.
Dưới danh nghĩa lật đổ triều đình Đại Lương bạo chính, kêu gọi một tiếng, cả ngàn hưởng ứng.
Chẳng mấy chốc tụ họp hơn năm vạn .