GIANG SƠN VẠN DẶM - 7
Cập nhật lúc: 2025-02-06 23:03:14
Lượt xem: 2,660
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tim như bóp nghẹt một cái.
Làm thể, đến sớm như !
Không còn thời gian nữa …
Thế nhưng vẫn gì cả!
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
"Thanh Tang, mau mời Thái t.ử điện hạ đến đây!"
20
Tiêu Thuật đến màn đêm, từ xa yên, nhíu mày lâu.
Nghĩ đến lời Tống Diễm Diễm rằng nhát gan, bất chợt trêu chọc .
"Điện hạ, trong cung đều bảo mang tà khí Đông Cung, ngài sợ ?"
Hắn đáp lời một cách cứng cỏi:
"Những chuyện thần quỷ đều là lời vô căn cứ, từng tin những thứ đó."
Ngữ khí của đáng tin, nhưng cách xa đến thế.
Không sợ tà khí, đang sợ cái gì?
"Điện hạ, về chuyện ngài..."
Ta vốn định chuyện thẳng thắn với .
Thế nhưng Tiêu Thuật đột nhiên lùi vài bước, sắc mặt tái nhợt.
Ta vẫn thể tiếp tục.
Thôi .
"Điện hạ, nhớ phụ , thể gặp ông một ?"
Điều hợp với quy củ, vì đang cầu xin .
Tiêu Thuật điều chỉnh tâm trạng, vẻ mặt tự nhiên hơn đôi chút.
"Tây Bắc đại thắng, Nhậm Tiểu tướng quân sẽ hồi kinh."
"Đến lúc đó, sẽ tìm cách sắp xếp."
Nhậm Cẩn sắp trở về kinh thành ?
Ta khẽ động thần sắc.
Không , c.h.ế.t thế nào cũng cố gắng sống qua !
Dưới ánh đèn lay động, Tiêu Thuật cuối cùng cũng giãn đôi mày .
21
Phụ bạc Ân sư.
là thể hóa giải.
Cha cùng Nhậm Cẩn đến Đông Cung, Tiêu Thuật tạo cơ hội để chúng chuyện trò riêng.
Ta cùng cha chuyện, nhắc về Vệ Cần—vị cố tri của ông.
Người thường vuốt đầu , khoe khoang về t.ử xuất sắc nhất của —Ngũ điện hạ Tiêu Thuật.
Cũng là luôn khuyến khích mau lớn để gả cho Ngũ điện hạ.
Ta nhắc ngày cuối cùng gặp .
Hôm , ông vội vã đến, cùng cha uống một bữa rượu thật sảng khoái.
Đợi cha say mềm, ông nặng nề vỗ vai ông .
Khi bưng bát canh giải rượu bước lên, ngẩng đầu , bất giác thấy trong mắt ông đầy lệ.
Ông cả đời luôn tươi , bao giờ thấy ông như .
"Tiên sinh, vì buồn thế?"
Ông xoa đầu , thở dài :
"Đường phía đầy chông gai, sợ rằng một sẽ chịu nhiều khổ ải."
Sợ rằng một sẽ chịu nhiều khổ ải.
Kỳ thực, hiểu, nhưng cố tình bỏ qua.
"Cha, ông ..."
"Trước khi , rõ sẽ c.h.ế.t."
Người c.h.é.m đầu tại Ngọ Môn, chỉ còn là cái xác.
Ông c.h.ế.t từ lâu.
C.h.ế.t tại Giang Nam.
C.h.ế.t trong trận dịch bệnh năm .
C.h.ế.t chân bách tính lê dân.
Cha kinh hãi, đôi mắt đỏ hoe.
"Con hết ?"
Ta khẽ với ông:
"Nếu hiểu ông , còn trách ông nữa, cha hãy cho ông ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giang-son-van-dam/7.html.]
"Cho ông , Vệ Cần, vẫn còn cha, vẫn còn Tống tướng."
Một gánh vác thứ, khổ cực quá đỗi.
Cha ngẩn ngơ , giọng ông run rẩy:
"Sơ Hi, cha chỉ cam tâm, nhưng cha hiểu cả."
"Chỉ là những lời , thể để con chứ."
Lời ông giống hệt như kiếp , khi ca ca che mắt và bảo:
"Sơ Hi, đừng ."
Bàn tay cha đặt lên đỉnh đầu , ông ròng trong bất lực.
"Con gái , con đau lòng nhường nào..."
Tim bỗng như rỗng tuếch.
Chợt nhớ .
Phải chăng, từng với ông?
"Vệ Cần, ông kỳ thực..."
"Cũng là thầy của con."
22
Là ông dạy lẽ đời, phân rõ đúng sai.
Là ông dạy tự oán trách, tự coi nhẹ bản , sống thẳng thắn giữa cõi đời.
Là ông dạy , dù giam cầm trong khuê phòng, vẫn hiểu thế sự.
Là ông, từng coi thường vì là nữ t.ử, từng lo lắng đoản mệnh.
Chưa từng nghĩ những gì học sẽ là vô dụng.
Ông về bách tính với giọng trĩu nặng, nhưng khi nhắc đến t.ử rạng ngời ánh sáng.
Khi thì bảo:
"Có một học trò của chăm chỉ cần mẫn, tài hoa xuất chúng."
Khi thì khoe:
"Một đứa khác thì tâm tính đáng quý, luận điểm sắc sảo."
Cuối cùng, ông vuốt râu, đắc ý khoe khoang với cha :
"Nói về t.ử tự hào nhất."
"Người đầu tiên chính là Ngũ điện hạ Tiêu Thuật, thứ hai chính là tiểu Sơ Hi nhà ông."
"Nếu bọn chúng thể kết giao tri kỷ, tất sẽ là cầm kỳ hợp hòa, bạn tâm giao mỹ."
"Nếu hai họ cùng phụ tá một minh quân hiền hậu, tương lai Đại Lương sẽ rộng mở, đời cũng đủ mãn nguyện !"
"Không , , nhất định tìm cơ hội để bọn chúng gặp !"
Cha thèm để tâm, khoát tay:
"Câu ông qua tám trăm , đến chai cả tai."
"Lão già, nghĩ cái gì mới mẻ hơn ?"
Vệ lắc đầu, biểu cảm như thể " thể dạy dỗ nổi đám trẻ ranh ", cao thâm khó đoán :
"Sau sẽ ."
"Sau sẽ ."
Ta mang theo bao tâm sự, khát khao chờ đợi cái " " .
Vệ Cần đợi .
Ta cũng .
Có lẽ vì chúng đều quên mất, một bệnh nhân như , dù tiến cung, cũng chẳng thể vị trí chính thất.
Suy nghĩ , ngay từ đầu chỉ là một giấc mộng hão huyền.
Ta bắt đầu oán, bắt đầu hận.
Oán chính cả đời giam cầm trong khuê phòng Nhậm phủ, tâm nhưng bất lực.
Hận chính cùng thụ giáo từ ân sư, nhưng ngay cả cơ hội lên triều kêu oan vì ông cũng .
Vệ đại nhân, ông oan.
Vệ … ông oan mà!
Ta thực sự hận Tiêu Thuật.
Ta đáng lẽ hận ! Ta hận đến c.h.ế.t!
Ta mong c.h.ế.t cho !
Trước đây, hồ đồ đổ hết cái c.h.ế.t của Vệ Cần lên đầu Tiêu Thuật, mơ hồ mà hận .
Ta giữ một trái tim lơ lửng, dám phân định thật giả.
Bởi , những nỗi hận cũng mơ mơ hồ hồ.
Giờ đây, căm hận đều chỗ bấu víu, vô bảo rằng:
Hắn là một .