Giống Cái Ác Độc Giỏi Chạy Trốn, Bị Năm Thú Phu Tranh Nhau Cuồng Sủng - Chương 147: Phòng Ngủ Hỗn Loạn, Tứ Phu Tranh Giành Vị Trí
Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:00:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Rốt cuộc cái gì?”
Đuôi Ngân Cửu Diệu phiền muộn đập xuống mặt đất: “Ghét nhất cố vẻ huyền bí .”
“Cậu An An thể là Thần Thư!”
Dạ Uyên đột nhiên mở miệng, giọng mang theo sự trầm trọng cho phép nghi ngờ.
“Nói bậy!” Đồng t.ử Đại Miêu co rút mạnh, dứt khoát phủ nhận: “An An mới thăng lên cấp S, thể là Thần Thư?”
Đồng t.ử đỏ sẫm của Dạ Uyên lóe lên sự lo âu, yết hầu cuộn trào kịch liệt:
“Đại Miêu, quên ở Tịch Tĩnh Cốc, lúc cuồng bạo mất khống chế ngay cả cường giả 3S cũng dám đến gần.”
“ An An là Phế thư cấp E, chỉ dựa ý chí bản là thể vượt cấp, ngạnh sinh sinh kéo từ bờ vực sụp đổ trở về. Đây chẳng lẽ là chuyện thư tính bình thường thể ?”
“Thú hạch của vỡ nát nguy hiểm sớm tối, là An An tự phát minh kỹ năng chia sẻ sinh mệnh tái tạo thú hạch cho , mới ở đây.”
“Hồ ly gen sụp đổ, uống t.h.u.ố.c cấm duy trì sự sống sắp biến thành quái thú, là An An chuẩn linh thảo giúp kéo từ bờ vực cái c.h.ế.t trở về.”
“Lời nguyền tộc Nhân Ngư mà Lam Thương Minh trúng , ngay cả Đại Tế Tư trong tộc cũng bó tay hết cách, cô dễ dàng hóa giải.”
“Kỳ tích chữa trị vượt qua lẽ thường như , Nữ vương bệ hạ cũng chắc , An An nếu Thần Thư, thì giải thích thế nào?”
“Sư phụ An An chính là Cửu Tuệ các hạ, chút bí thuật chữa trị vượt cấp bình thường ?!”
Ngân Cửu Diệu ngẩng cổ phản bác, tai bất an ép về phía .
Trong mắt Dạ Uyên hiện lên tơ m.á.u, ép sát về phía một bước: “Cửu Tuệ chẳng qua là hư ảnh trong mạng! Có ai từng thấy chân của cô ? Lại ai thể tra bất kỳ dấu vết tồn tại chân thực nào?”
“ An An giống, cô là trân bảo chúng sớm chiều chung sống, nâng niu trong lòng bàn tay!”
“Cô nếu trở thành Thần Thư, thì nghĩa là trở thành con mồi của cả thú tinh!”
“Nhìn xem những cuộc chiến tranh bùng nổ vì tranh đoạt Thần Thư , trận nào vô cường giả ngã xuống, m.á.u chảy thành sông?”
“Với sức mạnh hiện tại của chúng , thể ngăn cản sự tham lam của cả thú tinh ?”
Sự chất vấn của Dạ Uyên tựa như lợi kiếm đ.â.m cổ họng Đại Miêu.
Anh há miệng, một chữ nào.
“Tộc Nhân Ngư tiên tri lúc Thần Thư giáng thế, sẽ dấy lên gió tanh mưa m.á.u, chúng …, ngăn !”
Giọng trầm thấp của Lam Thương Minh, giống như nặn từ sâu trong l.ồ.ng n.g.ự.c.
“Đừng tự dọa ! Cửu Tuệ mới là Thần Thư, An An chỉ là đồ của cô .”
Ngân Cửu Diệu nặn nụ , cố tỏ bình tĩnh phất móng vuốt.
“Nếu An An chính là Cửu Tuệ thì ?”
Phỉ Chiêu đột nhiên mở miệng, giọng nhẹ như một chiếc lông vũ, dấy lên sóng to gió lớn trong phòng họp.
“Nói bậy!”
Ngân Cửu Diệu đập một cái thật mạnh lên mặt bàn kim loại, chấn động đến mức hình chiếu ảnh cũng hiện lên gợn sóng:
“Lúc Cửu Tuệ một trận thành danh Tinh Võng, An An ngay cả xúc tu Tinh thần lực cũng khống chế , chuyện thể là cùng một thú?!”
“ bằng chứng!”
Phỉ Chiêu mở thiết liên lạc, dòng chữ “ trả lời” trong khung chat với Cửu Tuệ ch.ói mắt như m.á.u ánh đèn u ám.
“Ba ngày bão từ phong tỏa đó, gửi tin nhắn cho Cửu Tuệ uống t.h.u.ố.c cấm duy trì sự sống, cô tin nhắn An An liền xông xuống cứu .”
“Chuyện trùng hợp nhiều , sẽ còn là trùng hợp nữa?”
“Không thể nào!”
Sự phản bác của Ngân Cửu Diệu tái nhợt vô lực, giọng giống như đang mộng du: “Nếu An An thật sự là Cửu Tuệ, cô cũng mạnh đến mức quá đáng sợ !”
Dạ Uyên đột ngột túm lấy vai Phỉ Chiêu, đồng t.ử dựng màu đỏ sẫm suýt chút nữa phun lửa: “Cậu dám lấy mạng đảm bảo suy đoán ?”
“Một khi tin tức lộ , Nội các Hoàng gia, mấy con cáo già Thượng nghị viện, còn những hào môn quý tộc, liên minh thương nghiệp…, răng nanh của cả Đế quốc đều sẽ chĩa cô !”
“Cậu thể gánh vác hậu quả ?!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giong-cai-ac-doc-gioi-chay-tron-bi-nam-thu-phu-tranh-nhau-cuong-sung/chuong-147-phong-ngu-hon-loan-tu-phu-tranh-gianh-vi-tri.html.]
Phỉ Chiêu cúi đầu, tóc che khuất khuôn mặt tái nhợt, hồi lâu mới khàn khàn mở miệng: “Cô thừa nhận, chỉ là suy đoán mà thôi.”
“Cô thừa nhận chính là !”
Ngân Cửu Diệu đột nhiên đ.ấ.m nát thiết liên lạc của Phỉ Chiêu, đuôi điên cuồng quẫy động: “Cậu còn dám một câu bậy nữa, bây giờ sẽ xé nát cổ họng !”
“ mạo hiểm cô chán ghét những điều , để tranh luận thật giả, mà là để các chuẩn sẵn sàng!”
Lòng bàn tay Phỉ Chiêu dâng lên một đoàn hồ hỏa, thiêu rụi tàn tích thiết liên lạc thành nước thép:
“Nếu cô thật sự là Cửu Tuệ…”
Lời im bặt, chỉ ngọn lửa nhảy nhót chiếu rọi nỗi sợ hãi nơi đáy mắt lúc sáng lúc tối.
Sự c.h.ế.t ch.óc bao trùm cả phòng họp, tiếng hít thở của bốn đại thú phu trong sự yên tĩnh vẻ đặc biệt nặng nề.
Phỉ Chiêu ném mạnh khối kim loại nóng bỏng thùng rác:
“Đáng sợ nhất là sự thật, mà là chúng ngay cả An An rốt cuộc giấu bao nhiêu chuyện, cũng gì cả.”
“Cô , chắc chắn nỗi khổ tâm của riêng .”
Đại Miêu đột nhiên mở miệng, giọng điệu lộ sự kiên định: “Chúng thể ép cô , bảo vệ cô mới là quan trọng nhất.”
“Nói đúng!”
Phỉ Chiêu hít sâu một , ánh mắt như lưỡi d.a.o quét qua chúng thú, trong giọng mang theo sự quyết tâm đập nồi dìm thuyền:
“Từ chức thú phu gia đình? Đùa gì !”
“Chúng , là trở thành răng nanh sắc bén nhất, tấm khiên kiên cố nhất của An An!”
“Để cả Đế quốc đều , dám động tiểu công chúa của chúng , thì chuẩn sẵn sàng tan xương nát thịt!”
“An An tiểu công chúa yếu đuối gì, Thư chủ khác sống trong nhung lụa, cô giống như con sói cô độc, c.ắ.n răng liều mạng huấn luyện, tranh địa vị cao.”
Lam Thương Minh điều chỉnh màn hình ảnh quang não, bắt đầu phân tích bản đồ phân bố thế lực Đế quốc:
“Bất kể An An Công tước Nữ hoàng, chúng chỉ cần giúp cô thượng vị là .
Đồng t.ử đỏ sẫm của Dạ Uyên lóe lên hàn mang: “Cô leo cao bao nhiêu, chúng sẽ bắc thang cao bấy nhiêu cho cô .”
“Công tước? Nữ hoàng? Chỉ cần là thứ cô , cả Đế quốc đều sẽ là ngai vàng của cô .”
Lời còn dứt, nhanh ch.óng gõ thiết đầu cuối, gửi mật lệnh cho bộ phận thư ký Thẩm Phán Đình: “Bất kỳ động tĩnh gì về Cửu Tuệ, nhất luật nghiền nát từ trong trứng nước.”
“Thay vì động phòng thủ, chi bằng chủ động xuất kích!”
Ngân Cửu Diệu đột ngột dậy, giao diện trí não ánh xanh nhấp nháy, lệnh điều động bay như bông tuyết:
“Từ hôm nay trở , đội đặc chủng của Thiết Tâm Lan 24 giờ dán bảo vệ cô chu .”
“Phòng luyện t.h.u.ố.c ngầm Hắc Tinh bắt buộc dọn dẹp sạch sẽ.”
Phỉ Chiêu mỉm , đ.á.n.h dấu trại buôn bán nô lệ bản đồ Hắc Tinh thành màu đỏ m.á.u ch.ói mắt:
“Cứ coi như quà chúc mừng phong tước cho cô .”
Bốn đại thú phu chốt xong từng chi tiết, rời khỏi phòng họp đến phòng ngủ Tô An An là đêm khuya.
Khoảnh khắc đẩy cửa phòng ngủ , trong vầng sáng m.ô.n.g lung của đèn ngủ nhỏ màu vàng ấm, trôi nổi mùi hương ngọt ngào của kem khiến say mê.
Tô An An nghiêng chiếc giường lớn nhung tơ màu hồng, váy ngủ lụa quấn quýt trượt xuống đến eo, lộ vòng eo thon thả cùng đường cong eo như ẩn như hiện.
Ánh trăng tráng lên cô một lớp ánh sáng nhu hòa, lông mi đổ bóng râm như cánh bướm mắt.
Đôi môi khẽ mở hiện lên ánh nước màu hoa hồng, dây áo trượt xuống lộ mảng lớn da thịt mượt mà như kem.
Yết hầu Dạ Uyên chuyển động, đuôi Ngân Cửu Diệu kiểm soát mà điên cuồng quẫy động.
Khớp xương ngón tay nắm tay nắm cửa của Lam Thương Minh trắng bệch, ch.óp tai Phỉ Chiêu đỏ lên, hồ hỏa nơi ch.óp đuôi lúc sáng lúc tối.
“Tránh !” Ngân Cửu Diệu dẫn đầu khó dễ.