Giống Cái Ác Độc Giỏi Chạy Trốn, Bị Năm Thú Phu Tranh Nhau Cuồng Sủng - Chương 165: Thời Khắc Tô An An Thú Nhận

Cập nhật lúc: 2026-02-27 19:01:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6jTbQune

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Cửu Tuệ từng công khai thừa nhận Tô An An là đồ duy nhất của cô , nhưng cô câu dẫn Bạch Hổ!”

Louis liếc bóng lưng Tô An An rời sân, nhạo :

“Tình thầy trò? Hừ! E là sắp biến thành thù đoạt phu .”

“Thú vị!”

Sư t.ử đồng màu vàng kim của Raymond lóe lên ánh lạnh của kẻ săn mồi: “Đã Cửu Tuệ Bạch Hổ với con mắt khác, chúng liền đem ...”

“Vô dụng thôi.”

Louis điều một tập hồ sơ mã hóa, dữ liệu dày đặc màn hình ánh sáng như mạng nhện độc:

“Mười đại hào môn Đế quốc từng nhét cho cô 137 thú nhân đỉnh cấp, ngay cả yêu cầu liên hôn của Khổng Tước hoàng tộc cũng cự tuyệt ngoài cửa.”

Hình ảnh chuyển đổi, lịch sử bình luận trong phòng livestream của Cửu Tuệ như thủy triều tuôn .

Đầy màn hình đều là khẩu hiệu ch.ói mắt: “Ủng hộ phế thư tự lập!”

Ngón tay thon dài của Louis lướt qua màn hình ánh sáng, nụ lạnh ngưng kết bên môi: “Tiền thưởng ám võng đột phá hai vạn tiền vàng, vẫn thú nào tìm .”

“Vậy thì thế nào?”

Trong giọng trầm thấp của Raymond đè nén sự điên cuồng:

“Không thú nhân nào thể kháng cự sự cám dỗ của việc phá vỡ khóa gen, cho dù là hai mươi vạn tỷ, cũng xé mặt nạ của cô xuống.”

Louis âm lãnh cong môi, ánh mắt chuyển hướng sang trung tâm đấu trường thú.

Nơi đó, Sói bạc Lục Thừa Phong vẫn như ch.ó c.h.ế.t tê liệt mặt đất, cơ thể d.ư.ợ.c hiệu rút ngay cả một ngón tay cũng thể động đậy.

“Chuyện của Cửu Tuệ thể từ từ .”

Hắn chậm rãi vuốt ve huy hiệu Hoàng nữ trong túi, nụ tàn nhẫn:

“Bây giờ quan trọng nhất, là châm ngòi mâu thuẫn giữa Nicola và Tô An An cháy vượng hơn một chút.”

Raymond lạnh một tiếng, trong đồng t.ử vàng kim lóe lên một tia châm chọc:

“Thù lao châm ngòi Liên minh và Đế quốc, đổi thành ‘quyền sử dụng’ Cửu Tuệ.”

Louis nheo mắt, giọng nhẹ nhàng như rắn độc.

“Có thể.”

Hắn chậm rãi về phía cửa bao sương, bóng lưng kéo cái bóng vặn vẹo trong ánh sáng tối tăm.

mà.”

Hắn nghiêng đầu, lộ một nụ khiến rợn tóc gáy: “Bất kể là Tô An An, là Cửu Tuệ, đều sẽ buông tha.”

Bên trong lối rời trường, bóng tối trôi nổi.

Đầu ngón tay Tô An An gắt gao bấm lòng bàn tay, hình chiếu của Tiểu Phấn Hồng trong thức hải đang điên cuồng nhấp nháy:

“Điện hạ, áo choàng Cửu Tuệ của ở chợ đen treo thưởng đột phá hai vạn tỷ !”

Chữ đỏ như m.á.u của thông báo ám võng đ.â.m mắt, phía con tiền thưởng theo bốn chữ thấy mà giật :

“Sống c.h.ế.t luận.”

“Một đám linh cẩu dơ bẩn!”

Trong lòng cô cuộn trào sự bạo nộ và chán ghét, nhưng càng khiến cô kinh hãi là sự phối hợp của các thú phu, khỏi quá ăn ý .

Giống như bọn họ sớm rõ tất cả.

“Tiểu Phấn Hồng.”

Cô khẽ gọi trong thức hải, trong giọng mang theo vài phần cảm xúc phức tạp:

“Bọn họ đoán ?”

Vầng sáng của Tiểu Phấn Hồng lúc sáng lúc tối, cuối cùng giống như hạ quyết tâm, chiếu một đoạn ghi hình.

Trong phòng họp lờ mờ, bốn đại thú phu vây quanh cùng một chỗ.

Hồ vĩ của Phỉ Chiêu bực bội vẫy vẫy, giọng dị thường bình tĩnh:

“Các thật sự hiểu rõ, An An ngắn ngủi ba tháng từ phế thư cấp E đến vượt qua Thánh Thư ý nghĩa gì ?”

“Đại Miêu, lúc cuồng bạo mất khống chế ở Tịch Tĩnh Cốc, ngay cả cường giả cấp 3S cũng dám đến gần.”

Ánh mắt Phỉ Chiêu chuyển hướng sang Ngân Cửu Diệu: “ An An lúc đó vẫn là cấp E, chỉ dựa ý chí kéo từ bờ vực sụp đổ trở về.”

Hổ nhĩ của Ngân Cửu Diệu run run, phản bác.

“Dạ Uyên,” Phỉ Chiêu tiếp tục : “Lúc thú hạch vỡ tan, là cô tự sáng tạo thuật chia sẻ sinh mệnh, đắp nặn hạt nhân của .”

Đuôi độc của Dạ Uyên nhẹ nhàng đung đưa, ngầm thừa nhận sự thật .

“Còn lời nguyền ngàn năm của Nhân Ngư tộc,”

Phỉ Chiêu về phía Lam Thương Minh: “Ngay cả đại tế tư của bọn họ cũng bó tay hết cách, tiện tay hóa giải.”

Băng tinh của Lam Thương Minh tiếng động trôi nổi, coi như ngầm thừa nhận.

“Còn !”

Phỉ Chiêu khổ: “Gen sụp đổ, uống cấm d.ư.ợ.c sắp c.h.ế.t, là linh thảo cô chuẩn nghịch chuyển kết cục.”

Ngân Cửu Diệu ngẩng cổ phản bác:

“Sư phụ của An An chính là các hạ Cửu Tuệ, chút bí thuật chữa trị vượt cấp bình thường ?”

Phòng họp rơi sự im lặng ngắn ngủi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/giong-cai-ac-doc-gioi-chay-tron-bi-nam-thu-phu-tranh-nhau-cuong-sung/chuong-165-thoi-khac-to-an-an-thu-nhan.html.]

Đột nhiên, Phỉ Chiêu khẽ một tiếng, giọng nhẹ như một chiếc lông vũ, nặng nề rơi trong lòng mỗi :

“Nếu như, An An chính là Cửu Tuệ thì ?”

Hình chiếu im bặt.

Khóe miệng Tô An An hiện lên một nụ khổ bất đắc dĩ.

Quả nhiên gạt con hồ ly tinh minh , vẫn là thấu .

Chỉ là cô ngờ tới, ngay cả Đại Miêu, Dạ Uyên và Lam Thương Minh khi chân tướng, cũng sẽ phối hợp diễn kịch mặt cô.

“Chậc chậc chậc!”

Tiểu Phấn Hồng xoay vòng trong thức hải của cô, quầng sáng lúc sáng lúc tối:

“Diễn xuất , sự ăn ý , nhan sắc !”

“Nếu đặt ở thời đại Cổ Trái Đất, cái gì giải Oscar, cái gì liên hoan phim Cannes, bộ đều nhường đường cho bọn họ!”

Tô An An ví von khoa trương chọc :

“Ngươi rốt cuộc là hệ thống của , là hội trưởng hội hậu viện của bọn họ?”

“Đương nhiên là trợ thủ nhỏ trung thành nhất của !”

Tiểu Phấn Hồng lập tức nịnh nọt sán gần: “ mà điện hạ xem.”

Nó chiếu vài hình ảnh:

“Lúc Đại Miêu giả ngu ch.óp đuôi sẽ vẽ vòng tròn.”

“Lúc Độc long dối, móng tay sẽ khắc trăng lưỡi liềm nhỏ trong lòng bàn tay.”

“Lúc Nhân ngư căng thẳng băng tinh sẽ biến thành hình bông tuyết.”

“Còn con hồ ly .”

Quầng sáng của Tiểu Phấn Hồng đột nhiên biến thành màu xanh lá khinh bỉ:

“Hắn rõ ràng cái gì cũng , còn ngày ngày giả ngoan đóng vai xanh mặt , đây là phạm quy ?”

Tô An An nheo mắt : “Vậy còn ngươi? Lúc giấu thì sẽ thế nào?”

Quầng sáng của Tiểu Phấn Hồng trong nháy mắt cứng đờ:

“A! Hôm nay thời tiết thật !”

Nó vèo một cái co chỗ sâu nhất trong thức hải:

“Cái đó, bọn Đại Miêu hình như đang gọi !”

Cuối lối , trong vầng sáng vàng ấm áp, bốn bóng dáng thon dài lẳng lặng đó.

Chóp đuôi Đại Miêu lặng lẽ móc một dấu chấm than.

Độc vụ Dạ Uyên ngưng thành pháo hoa hình trái tim.

Vây tai Lam Thương Minh ửng lên ráng hồng màu san hô.

Lúc Phỉ Chiêu đầu , đôi mắt hồ ly luôn chứa ý đong đầy ánh sáng dịu dàng.

“Các !”

Hốc mắt Tô An An ửng đỏ, cổ họng thắt , nước mắt đảo quanh đáy mắt.

“Nơi chỗ chuyện.”

Đuôi Đại Miêu tiếng động quấn lên eo cô, lực đạo ôn nhu nhưng cho phép cự tuyệt: “Về phi thuyền .”

Bên trong phi thuyền, ánh sáng ấm áp mờ mịt.

Dạ Uyên đưa tới một ly Tinh Lộ Nãi ấm áp, miệng ly còn bay nước nhàn nhạt: “Uống chút gì .”

Tô An An nhận lấy, ấm men theo đầu ngón tay lan tràn đến .

Cô nhấp một ngụm, ánh mắt rơi khuôn mặt tái nhợt của Phỉ Chiêu: “Vết thương của ?”

“Vết thương nhỏ!”

Phỉ Chiêu nhếch môi, đầu ngón tay nhẹ điểm mi tâm đang nhíu của cô: “So với cái , càng em chút lời thật lòng!”

“Thật Cửu Tuệ chính là...”

“Bốp!”

Lời Tô An An còn dứt, kim cương hồng vương miện đột nhiên rơi xuống, vỡ thành điểm điểm tinh mang mặt đất.

“Điềm báo lành!”

Tiểu Phấn Hồng kịch liệt nhấp nháy: “Điện hạ! Đừng nữa! Dù bọn họ trong lòng rõ!”

Không khí ngưng trệ một chớp mắt.

Ngân Cửu Diệu bỗng nhiên quỳ một gối xuống đất, nhặt lên một mảnh vỡ, hổ đồng màu vàng kim rực rỡ sinh huy ánh sáng ấm áp:

“Bất kể em là ai cũng cả!”

Dạ Uyên ôm lấy vai cô, Lam Thương Minh lưng cô, Phỉ Chiêu xổm bên chân cô.

“Chúng đợi bao giờ là Thần Thư!”

“Chỉ là em!”

 

 

Loading...